Ảnh Chế hài

Hiển thị các bài đăng có nhãn Chế hài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chế hài. Hiển thị tất cả bài đăng

Chí Phèo sinh ra trong một gia đình Chí Thức lò gạch, ở một vùng đất đang quy hoạch có tên là làng Vũ Đại.Ngay từ bé, Chí Phèo đã bộc lộ những năng khiếu phi thường về rượu. Dù rượu ngoại hay rượu nội, dù rượu thuốc hay rượu lậu, cậu bé Chí mới nếm là biết được ngay. Học tới lớp ba, Chí Phèo được cử vào đội tuyển uống rượu quốc gia, sau đó đi thi tranh giải vô địch uống rượu quốc tế tổ chức tại Tây Ban Nha, Chí Phèo đã xuất sắc đoạt huy chương vàng (huy chương bạc thuộc về A Phủ).

Sau khi đăng quang trở về, Chí Phèo đâm ra chủ quan, kiêu ngạo. Anh không học hành gì cả, cứ suốt ngày uống rượu say. Mỗi khi say, Chí Phèo lại hát. Đầu tiên là hát nhạc ngoại quốc, sau đó hát nhạc trong nước và cuối cùng là các bài hát lung tung in trong băng đĩa lậu. Nhưng hễ nhạc sĩ nào biết, hỏi tiền bản quyền thì Chí Phèo lại bảo đã chừa bài ấy ra.

Làng Vũ Đại còn có ông Bá Kiến. Ông này vốn xuất thân từ một tay buôn đồ giả cổ, nhưng sau đó nhờ sử dụng bằng tốt nghiệp giả nên được phong lên chức phó tổng giám đốc làng. Ông cũng thích uống rượu, nhưng không biết chỗ mua nên hay nhờ Chí Phèo mua hộ.

Mỗi khi mua, Chí Phèo lại ăn bớt 30%, có khi lên tới 40% rồi đổ nước lã vào mà Bá Kiến không phát hiện ra. Từ đó, cứ say là Chí Phèo tìm đến nhà Bá Kiến.

Trong làng, còn có một thiếu nữ xinh đẹp, học giỏi, đàn hay, nữ công gia chánh tử tế tên là Thị Nở. Ngoài tài múa hát, ứng xử linh hoạt, Thị Nở còn nắm vững phương pháp nấu cháo hành, vốn là một món ăn đặc sản chỉ bán trong các nhà hàng máy lạnh trên thành phố, nhưng Thị Nở lại biết cách nấu ở bờ ao.

Chí Phèo thích ra ao. Một phần vì ao là một địa điểm du lịch sinh thái nổi tiếng, một phần nữa là anh đang học bơi... Chí Phèo khoái bơi vì khi bơi, anh cứ mở miệng ra hát là cá lại nhảy vào mồm.

Chính trong một đêm tối như thế, Chí Phèo gặp Thị Nở cũng đang bơi, nhưng khác với Chí Phèo vừa bơi vừa hát, Thị Nở vừa bơi vừa nấu cháo. Mùi cháo hành thơm phức vang lên, khiến Chí Phèo ăn vụng luôn mười bát.

Thị Nở phát hiện ra sự việc phi pháp ấy, bèn tóm cổ Chí Phèo, bắt về nhà quét dọn và lau chùi nhà cửa.

Đầu tiên, Chí Phèo cũng tiếp thu một cách chân thành, lao động cần cù chịu khó. Nhưng dần dần, do bản chất ham rượu, do bọn xấu trong làng lôi kéo và do hoàn cảnh xô đẩy, Chí Phèo đã vùng chạy thoát trong một đêm trăng.

Chí Phèo lang thang tới khắp mọi nhà, vừa xin rượu vừa xin chuối xanh để ăn, gặp Chí Tuệ và Chí Thông Minh, Chí Phèo kết thành băng đảng, phá xóm phá làng. Đúng lúc ấy thì Lý Cường về. Lý Cường là con trai Bá Kiến, du học bên Pháp, môn thanh nhạc. Lý Cường có tham gia một số cuộc thi, nhưng không đậu và ngoại hình có nhiều hạn chế và chả quen biết ai.

Lý Cường phân tích cho Chí Phèo biết tác hại của rượu. Rượu làm giảm tuổi thọ, làm giảm trí nhớ và giảm kết quả học tập.

Chí Phèo hiểu ra, quyết tâm làm lại cuộc đời. Anh đi tìm Thị Nở, lúc này đã trở thành một chủ doanh nghiệp thành đạt, nhà cao cửa rộng nhưng đời sống tình cảm nhiều uẩn khúc. Chí Phèo rủ Thị Nở mở công ty buôn bán mảnh sành.

Tại thị trường Mỹ hay Nhật, mảnh sành có giá rất cao do dân bên ấy dùng sành làm quà sinh nhật.

Công ty làm ăn phát đạt, bỗng đến một ngày không còn mảnh sành nữa vì tư thương mua gom. Chí Phèo tức quá, gặp bát nhà ai cũng đập. Để có bát đập, Chí Phèo thường ăn cháo nhà hàng, nên từ đấy câu châm ngôn "ăn cháo đá bát” ra đời. Nhưng do bản chất là người lao động lương thiện, lại có năng khiếu từ bé nên Chí Phèo vừa đập vừa hát những bản dân ca, một ban tổ chức đi qua nghe thấy, mời dự thi còn hứa hẹn là sẽ vào chung kết. Chí Phèo ngây thơ nhận lời. Đến phút chót không thấy có tên mình, Chí Phèo lăn ra ăn vạ.

Bá Kiến bèn xông tới mắng Chí Phèo. Ông nói như thế là Chí Phèo chưa thấy hết trách nhiệm của mình, chưa hiểu được chức năng cao đẹp của dân say, làm mất ý nghĩa của rượu.

Chí Phèo bèn trở về lò gạch với gia đình, còn Thị Nở mở cửa hàng bán cháo.
Bây giờ làm báo không giống như ngày trước, ngày trước chú trọng trước tiên đến thông điệp mà nội dung sẽ mang đến cho người đọc, ngày nay quan tâm nhiều hơn đến tính giải trí.

Vào cái thời mà đâu đâu cũng thấy báo chí, mỗi blog cũng là một tờ báo nho nhỏ, thậm chí vài chục anh em chúng tôi tập hợp nhau lại cùng làm thơ... thẩn, tự đặt cho Hội mình là Net cười Hội quán cũng đã thấy giống tờ báo Cười ra phết! Nên nhà nhà đua nhau giật tít (title) câu khách, ai cũng giống cái loa phường lúc 5h chiều vậy, không gào to không ai nghe thấy.

Chính vì vậy mà có người nhận xét rằng, nếu cụ Nam Cao viết truyện ngắn Chí Phèo vào thế kỷ 21, hẳn cụ đã có cái tiêu đề “câu khách” hơn nhiều. Và cụ sẽ chia thành từng phần, đăng nhiều kỳ để độc giả nhẩn nha đọc cho hồi hộp. Tất nhiên, không thể thiếu cái tít giật gân:

1. Đoạn Chí Phèo đâm chết Bá Kiến, có thể “giật tít”:

- Rượu say, đâm chết cán bộ thôn
- Giết người do không làm chủ được hơi men
- Mâu thuẫu với cán bộ thôn, gã Phèo giết người
- Đã tìm được kẻ giết trưởng thôn Vũ Đại
- Bi kịch làng Vũ đại - trưởng thôn bị giết tại nhà
- Kẻ giết trưởng thôn Bá Kiến là người cùng làng
- Nghi phạm giết trưởng thôn là người đã có tiền án
- Cán bộ thôn Vũ Đại: Chúng tôi đang tiếp tục điều tra

2. Đoạn Chí Phèo xxx Thị Nở trong vườn chuối, có thể “giật tít”:

- Tin sốc: Hiếp dâm trong vườn chuối
- Vừa ra tù đã phạm tội hiếp dâm
- Người đàn bà dở hơi bị cưỡng dâm
- Hiếp dâm sau khi uống rượu say
- Chân dung kẻ đồi bại
- Đã xác định được kẻ hiếp dâm chị N.
- Vụ lạm dụng tình dục ở thôn Vũ đại - công an xã vào cuộc

3. Sau đó, tiếp tục khai thác bằng các nội dung khác:

- Bộ ảnh nóng của Thị Nở
- Thị Nở tự hào về vòng 1
- Thị Nở thổ lộ về mối tình đầu
- Thị Nở tự tin sánh bước bên người yêu
- Thị Nở hot với bikini trên bãi sông
- Thị Nở: Người yêu tôi không phải đại gia
- Thị Nở: Giữa tôi và anh Chí chỉ là mối quan hệ cùng thôn
- Thị Nở: Tôi luôn sống bằng bản năng
- Chí Phèo & Thị Nở khoe ảnh sốc trên blog
- Chí Phèo: Tôi có tình cảm đặc biệt với em Nở
- Những bóng hồng trong cuộc đời anh Chí

4. Nếu “có tầm nhìn” thì khai thác các đề tài:

- Cảnh tỉnh về lối sống buông thả của 1 bộ phận thanh niên nông thôn
- Lạm dụng tình dục ở nông thôn
- Cần đưa giáo dục giới tính về nông thôn
- Tình trạng thất nghiệp ở nông thôn và các hệ lụy xã hội

5. Hoặc chủ đề hút khách đàn ông:

- Rượu và an toàn tình dục
- Rượu và chuối xanh: Thần dược của tình yêu?!?
- Cháo hành có phải là phương pháp hồi phục hữu hiệu sau khi làm chuyện ấy?

Nhưng tại sao lại đặt tên bài này là “HotGirl Thị Nở và gã Chí Phèo viết văn”? Thực ra, thời buổi này làm báo còn có cái khó nữa, đó là hễ viết ra là thiên hạ copy ngay, cùng lắm là ghi chú thêm bên dưới chữ st, mà có thằng Tây nào biết được sờ-tờ là “sáng tác” hay “sưu tầm”? Bài hay copy đã đành, bài dở cũng copy (giống như, đã là Chí Phèo thì Thị Nở nó cũng hiếp!!!). Ngay chính bài này tôi cũng “sờ-tờ” và chế lại rồi giật cho nó cái tít, cứ chế lại là của mình rồi. Mặc kệ người ta chửi, càng chửi càng nổi tiếng?!

Biết đâu đấy, mai này truyền hình huyện thấy tôi nổi tiếng lại chả đến phỏng vấn rồi giật tít: “Tú Jap – gã Chí Phèo văn chương vừa hiếp dâm một tác phẩm của người khác”!?

Jap Tiên Sinh

Anh Chí yêu quý!

Em đã nhận được thư của anh chiều qua khi đang trên đường ra bờ ao tắm. Em đọc từng dòng, từng chữ một cách say sưa, mãnh liệt và bàng hoàng nhận ra rằng không những giỏi về uống rượu, giỏi bẻ chuối xanh và sử dụng mảnh sành, anh còn có tâm hồn của một nghệ sĩ cùng trái tim của một doanh nhân.

Anh Chí đẹp trai ơi!

Đọc đến đây, em biết anh sẽ hỏi ngay: Doanh nhân là gì? Doanh nhân có liên quan ra sao với Chí Phèo và Thị Nở? Em hoàn toàn tin rằng đấy là những câu hỏi lớn mang tính cách thời đại. Và trả lời chúng không hề đơn giản. Nó đòi hỏi kiến thức, trí tưởng tượng, óc sáng tạo vô biên kèm theo một ít cay đắng (phần này thì hai đứa mình luôn luôn có sẵn).

Theo em hiểu một cách dân dã, một cách hoàn toàn Thị Nở, doanh nhân có hai loại: loại làm ra cái gì đấy rồi bán, và loại bán cái gì đấy mình chẳng làm ra nhưng với giá cao hơn. Với hiểu biết nông cạn của em, loại hai mới dễ giàu!

Mặc dù cả hai chúng ta đều không cần giàu, thậm chí có những giây phút coi thường giàu (những phút như thế có ba tên gọi: thăng hoa, lãng mạn hoặc điên). Chúng ta cũng buộc phải công nhận rằng vài lúc, tiền khá quan trọng trong cuộc sống. Cháo hành em nấu cho anh cũng phải mua bằng tiền, rượu anh uống cũng mua bằng tiền. Duy nhất một thứ em biết chắc, tình cảm chúng ta không phải mua, chỉ tiếc rằng tình cảm có đủ mọi giá trị trên đời, nhưng không ăn được.

Do đó, hai kẻ nghèo nhất thế gian, Chí Phèo và Thị Nở (chân lý ấy không thể đảo ngược) hiểu rõ rằng nếu không phải toàn bộ cuộc đời thì ít nhất cũng vài ngày trong năm, cần có tiền mới sống nổi.

Anh Chí thân thương!

Viết lá thư này cho anh mà em đau lòng sâu sắc. Giá như hai đứa chúng mình chỉ cần nói với nhau về đêm trăng, về tiếng lá xào xạc hoặc tiếng dế kêu rả rích. Giá như chúng mình chỉ vốc nước ao lên, để nó chảy qua kẽ tay thành những giọt li ti và nhìn nước rơi xuống vỡ tan như những giọt thủy tinh xanh biếc giữa đêm rằm. Nhưng than ôi, chúng mình ngoài hai trái tim nóng hổi, hai tâm hồn thổn thức, bốn cặp mắt đen thẳm cùng hai cái mũi kiêu hãnh, lại còn hai cái dạ dày. Chẳng khó khăn gì cũng hiểu dạ dày của Chí Phèo và Thị Nở, cũng như dạ dày của muôn người nghèo khó, luôn luôn to và cần hoạt động thường xuyên. Và nếu toàn thế giới không quan tâm tới chuyện này, thì hai đứa mình vẫn buộc phải quan tâm. Chẳng có ai, dù vĩ nhân hay tầm thường, có thể chạy trốn quá khứ và có thể chạy trốn dạ dày. Đấy là điều em đã cay đắng nhận ra.

Anh Chí thân yêu!


Cho nên cái ngày mà anh đến gặp em, nhưng đã lỡ buổi hẹn hò vì phải xếp hàng mua xăng do sợ xăng tăng giá, em thực sự xấu hổ mà thú nhận với anh rằng nếu anh có tới đúng giờ thì anh cũng không gặp em. Vâng, anh cũng không gặp đâu anh Chí ạ. Em không hề như anh tưởng tượng, mặc chiếc váy đẹp bằng vải sa-tanh, trang điểm nhẹ nhàng, tay cầm bó hoa dại và đứng chờ anh một cách bẽn lẽn bên bờ ao dưới ánh trăng mờ. Em đã không cao quý và thơ mộng như thế. Em, lúc ấy, anh Chí thân yêu ơi, đang xếp hàng mua căn hộ chung cư.

Đọc đến đây, chắc anh sẽ kêu lên chói tai: căn hộ chung cư là gì? Tại sao Thị Nở phải quan tâm?

Chí ơi!

Em hiểu rằng hai đứa mình xưa nay đều ở lều, vật liệu chủ yếu bằng lá chuối, không thang máy, không ban-công, không thiết bị vệ sinh cao cấp và nội thất chỉ là ổ rơm. Chúng ta không biết, không cần, không dám nghĩ tới và quan trọng nhất, cũng không có tiền để nghĩ tới.

Và em cũng đã tin như thế. Tin một cách chắc chắn vô cùng. Nhưng em đã bị lung lay. Chắc anh bật cười: Thị Nở mà lung lay? Chẳng khác gì cối đá mà lung lay. Chẳng khác gì cột đình mà lung lay.

Nhưng em buộc phải lung lay, phải đong đưa như tàu lá chuối non trong cơn bão, khi kinh hoàng nhận thấy hàng ngàn con người, dáng vẻ cũng như em, thân hình cũng như em và tài sản chả có vẻ gì hơn em đang xếp hàng mua căn hộ chung cư. Tại sao thế? Tại vì em nghe đồn rằng chỉ cần ghi tên, không tốn gì cả, đăng ký một suất, sau đó bán ngay cái suất ấy là lời vài chục, thậm chí vài trăm triệu đồng trong mấy ngày.

Anh Chí ơi!

Với hai đứa mình, vài chục triệu to lắm. Anh có thể uống cả một con sông rượu còn em có thể mua cả một bộ sưu tập áo dài. Với hai đứa mình và hai triệu đứa như mình, đứng trước vài chục triệu chả khác nào con mèo đứng trước rừng cá rán.

Nên anh đừng trách khi em vội vã xếp hàng vào đấy, mặc cho người ta chen lấn, xô đẩy, gào thét. Và em cũng gào thét, xô đẩy, chen lấn người ta. Em giẫm bẹp vài thân hình và bị vài thân hình khác suýt giẫm bẹp. Em lao về phía cửa đăng ký căn hộ như con cọp lao vào hang.

Nhưng đông quá, anh Chí ơi, đông quá. Em nghẹt thở rồi, em chết mất. Cho đến khi lá thư này tới tay anh, em vẫn đang xếp hàng. Em thà chết cũng không bỏ. Em thề sẽ đổi đời trong phi vụ này. Nếu còn sống tới được chỗ đăng ký, em sẽ không mua một căn đâu. Em sẽ lấy tên là Thị Nở, rồi Juliet Nở, rồi Katơrin Jétta Nở và Chương Tử Nở để mua tới bốn căn, sau đó bán lại kiếm lời.

Anh Chí thân thương!


Hai chúng ta nghèo thế đủ rồi. Đã tới thời điểm dành cho kẻ khác vinh dự đó. Cuộc đời chúng ta cần có bước ngoặt. Lịch sử cần sang trang. Anh hãy chạy tới bên em, hãy góp một phần nhỏ bé, dữ dội của mình vào cơn sốt chung cư lên giá.

Em của anh.

Nở cao cấp
Chí Phèo khi sinh ra vừa bị bỏ rơi ở một cái lò gạch cũ... Số may mắn được một anh thả ống lươn nhặt về và sau đó truyền thụ võ công. Ngoài ra qua thời gian, Chí Phèo còn được một bà góa mù dạy cho môn "Tả Luân Nhãn" có khả năng nhìn... xuyên tường. Nhờ có võ công tuyệt cú đỉnh, Chí được lăng xê trở thành một ngôi sao cực hot của Làng Vũ Đại.

Trong một lần tỉ thí võ công để tranh giành người đẹp với một tay có số má bậc nhất trong làng, đó là Bá Kiến... Chí vừa bị đánh bại! Sau đó bị Bá Kiến phế hết võ công... Nhưng trong họa đó, Chí may mắn vừa phát hiện ra một môn võ công mới...

Đó chính là... "Cửu Âm Chân Kinh"! Và Chí vừa chăm chỉ luyện skill để đạt tới một cảnh giới võ học cao thâm hơn...

Lòng hận thù quá sâu sắc, Chí vừa tự rạch tan mặt mình để hạ quyết tâm diệt Bá Kiến... Nhưng anh hùng khó vượt ải mỹ nhân, chẳng bao lâu sau khi hạ quyết tâm Chí vừa bị Thị Nở hớp hồn...

Sự đời ôi sao ngang trái... Tình yêu chớm nở vừa chóng tàn... Họ vấp phải sự phản kháng mạnh mẽ từ bà cô nhà Thị Nở...

Mất đi tình yêu Chí hực lửa hận đời... chỉ còn vùi đầu vào luyện võ... Và giờ đây Chí vừa đạt đến Max Skill "Dao Bầu"... Chuẩn bị tinh thần để tái đấu với Bá Kiến... Trận đấu xảy ra vô cùng nghẹt thở...











Đang kịch chiến, bỗng nhiên một thiếu nữ cưỡi Nouvo xuất hiện: "Mấy anh ơi! Làm ơn cho em hỏi ra bãi biển đi đường nào?"


Thị Nở : Anh Chí ơi, thiên hạ họ nói là em xấu, là chỉ có anh khi say rượu, dưới ánh trăng mắt mờ chân chậm mới yêu được em.

Chí Phèo : Mặc kệ họ. Đúng là tôi say, đúng là tôi nhìn thấy em dưới ánh trăng thơ mộng ấy... Thì đã sao? Hả? Đã sao? Đáng tiếc cho những kẻ tỉnh mà không bao giờ thấy ai đẹp dù dưới ánh sáng mặt trời hay đèn điện.

Thị Nở : Họ còn bảo vì bát cháo hành của em nên anh mới phạm tội.

Chí Phèo : Em cần phân biệt giữa phạm tội và trả thù, hai thứ đó đâu phải lúc nào cũng giống nhau. Còn nếu trong cái bát ấy không phải cháo hành mà là phở gà thì liệu anh có cao quý gì hơn không hả em?

Thị Nở : Tiếc rằng hạnh phúc của chúng mình ngắn ngủi quá! Em chưa giúp cho anh được nhiều. Giá như còn thời gian, anh bỏ rượu, em gánh nước thuê, chúng mình sẽ dựng một túp lều...

Chí Phèo : Đúng là rượu đã hại anh. Nhưng cũng phải có lý do, phải có ai đó hại rượu thì nó mới trở nên độc ác như thế.

Thị Nở : Em có nên đi thi hoa hậu không anh?

Chí Phèo : Không, em ạ. Em chỉ nên đi khi nào có một ban giám khảo nhìn thấy được cái “hoa hậu” ngầm bên trong em.... À, anh có đổi nải chuối xanh lấy một chiếc đầm cho em, em mặc thử nhé?

Thị Nở : Thú thực đi, anh đổi hay cướp?

Chí Phèo : Sao lại nghĩ thế? Dù anh có là Chí Phèo đi nữa, anh cũng biết phân biệt cái gì có thể cướp được, còn cái gì chỉ có thể hiến dâng thôi chứ!

Thị Nở (giơ bộ đầm lên) : Rộng, anh ạ. Dựa vào size nào mà anh mua vậy?

Chí Phèo (vò đầu bứt tai) : Khổ quá! Anh dựa vào sự miêu tả em trong sách. Đáng lẽ phải dựa vào tình cảm thật của mình.

Thị Nở : Nếu hai đứa sống chung, việc nhà sẽ phân công thế nào, anh Chí nhỉ?

Chí Phèo : Sẽ bình đẳng, theo đúng chức năng. Em nội trợ, còn anh giữ gìn an ninh trong gia đình, canh kẻ gian, phòng bọn trộm.

Thị Nở : Em muốn học thêm nữ công gia chánh. Anh nghĩ nên không?

Chí Phèo : Nên lắm! Song nếu không tốt nghiệp được thì em cũng đừng buồn. Chí Phèo và Thị Nở gắn bó với nhau vì cái gì thì cứ để cho người ta suy đoán, nhưng chắc chắn không phải vì miếng ăn. À, em thấy anh có cần đi giải phẫu thẩm mỹ cho hết những vết sẹo trên mặt không?

Thị Nở : Chả cần. Em không ngại những vết sẹo cũ. Em chỉ muốn anh sau khi quen em, đừng có thêm những vết sẹo mới...hí hí.... Anh Chí này, thế....anh yêu em vì điều gì?

Chí Phèo (siết nhẹ tay Nở) : Vì em khác biệt. Đến một ngày nào đó em sẽ hiểu....

Thị Nở : Nghĩa là thế nào?

Chí Phèo : Ôi...Nở của anh!!! Em quên bản chất kì diệu của tình yêu là sự khác biệt à? Trong tình yêu, ta không yêu những gì cả thế giới yêu. Ta yêu cái của riêng ta, của mình ta, dành cho ta....hiểu ko hả, babe?

Thị Nở : Ôi...Phèo của em!!! Anh là số ít.

Chí Phèo : Tất nhiên, bởi vì em cũng là số ít. Khi hai người yêu nhau, họ thấy nhau là duy nhất thì mới thật sự là yêu.

Thị Nở : Nói dại, nếu có ngày lấy anh rồi, em ngoại tình thì sao? Một đời người có biết bao nhiêu đêm trăng, có biết bao bến nước, và biết bao cái lò gạch cũ....

Chí Phèo : Ngoại tình à? Ngoại tình thì tôi sẽ xách mảnh chai, sẽ rạch...sẽ rạch...

Thị Nở : Mặt em ư? Hay mặt kẻ ấy...?

Chí Phèo : Không, không thèm rạch mặt, mà rạch vào tâm trí những ai tin đã là vợ chồng thì không cần sự gìn giữ.

Thị Nở : Thôi, mình đi ăn ốc nhé!

Chí Phèo : Đủ tiền không? Nếu thiếu thì em ăn ốc còn anh ăn vỏ.

Thị Nở : Ghét cái mặt !

Chí Phèo : Ghét cái mồm! Nhưng này, Chí Phèo sẵn sàng ăn vỏ ốc chứ không sẵn sàng đổ vỏ đâu nhé! Ta đi.

Chí Phèo đi làm về, thấy Thị Nở mừng rỡ bảo:

- Anh Chí Phèo ơi, em có tin mừng đây. Em "muộn" một tháng rồi. Có lẽ chúng ta sắp có em bé! Nhưng anh đừng nói cho ai biết nhé, vì ta chưa chắc chắn mà.

- Ngày hôm sau, người của công ty điện lực đến nhà vì gia đình đó đã muộn nộp tiền điện một tháng.

Gặp Thị Nở, anh nhân viên sở điện nói:

- Bà có phải là bà Thị Nở không? Bà đã muộn một tháng rồi đấy!

- Làm sao mà anh biết được?- Thị Nở gào lên.

- Thưa bà, nó ở trong hồ sơ của chúng tôi mà - Nhân viên sở điện đáp.

- Cái gì? - Thị Nở càng hoảng hố t- Trong hồ sơ của các anh?

- Tất nhiên!

Thôi để tôi về hỏi chồng tôi đã-Thị Nở nói rồi sập cửa.

Tối hôm đó, Thị Nở hỏi Chí Phèo về chuyện nhân viên sở điện. Chí Phèo cáu điên , chạy ngay đến sở điện:

- Có chuyện gì thế hả? Sao các anh lại dám lập hồ sơ là vợ tôi "muộn"một tháng ? Có liên quan gì đến các anh hả?

- Xin anh bình tĩnh-Nhân viên sở điện nói- Có gì nghiêm trọng đâu, anh chỉ cần trả tiền cho chúng tôi...

- Trả tiền cho các Anh?- Chí Phèo nghĩ mình đang bị tống tiền- Nếu tôi không trả thì sao?

- Hmm...thưa anh, nếu thế chúng tôi chẳng còn cách nào khác là cắt ngay...

- Hả?- Chí Phèo lại hiểu lầm, ngắt lời, hét toáng lên- Thế lúc đấy thì vợ tôi làm thế nào?

- Tôi chẳng biết- Nhân viên sở điện lạnh lùng- Bảo cô ấy dùng tạm một cây nến vậy...
Chí Phèo lăn ra... ngất xỉu.
Thưa bà con!

Thay mặt thôn Vũ Đại, tôi xin gửi tới bà con thông tin nóng nhất, hót nhất mà tôi vừa đọc được trên trang Thôn Việt. Theo đó, tôi được biết, sau sự rút lui của ứng cử viên giành được nhiều ưu ái, cũng là cựu Đại sứ du lịch (ĐSDL) đầu tiên, Bộ VH-TT-DL đã phải tạm hoãn cả một năm để tìm đại sứ mới và sau đó là quyết định sẽ có thêm nhiều ĐSDL. Bộ trưởng đồng ý việc bổ nhiệm ĐSDL ở các vùng miền trên đất nước và nhiều quốc gia khác nhau trên thế giới. Như vậy, số lượng ĐSDL Việt Nam sẽ không giới hạn.

Bà con ạ!

Từ đây tôi nảy sinh ý tưởng nên cử cô Thị Nở làng ta ra ứng cử chức Đại sứ du lịch vườn chuối thôn Vũ Đại. Ứng cử này của cô chắc chắn sẽ khó khăn vô cùng, đơn giản vì cô không có tiền để "vác tù và hàng tổng" trong khi ngân sách nhà nước eo hẹp, nhưng ít ra cũng làm cho cô nổi tiếng. Xấu đẹp gì thì nổi tiếng cũng làm cho cô có cơ hội bước chân vào giới Showbiz để chuyển từ ăn cháo hành sang cháo gà. Nói gì thì nói, cô cũng là người đầu tiên nổi tiếng nhờ nude, ngay cả cái nhà cô Gan Lù Lù gì đó nổi tiếng khắp nước Tàu, cũng như toàn thế giới, vậy mà cũng bắt chước cô Nở thôn ta ra vườn chuối cởi truồng chụp ảnh đấy thây.

Chưa hết đâu, những nhân vật nổi tiếng của làng, mà cả nước đã biết đến tên cũng nên ra nhận chức Đại sứ du lịch, cụ thể tôi đã lập danh sách dưới đây, bà con nào thấy quên ai xin bổ sung giúp:

- Cụ Bá Kiến, đòi người ta năm đồng cho lại năm hào, ứng cử chức Đại sứ du lịch về quản lý tiền.

- Anh Chí Phèo, rạch mặt ăn vạ được tiền, nên ứng cử chức Đại sứ du lịch Tiếp du khách, quản lý đám lau nhau bám khách moi tiền.

- Anh tự Lãng, vừa làm thầy cúng vừa làm nghề hoạn lợn, ứng cử chức Đại sứ du lịch về Văn hóa chống mê tín dị đoan.

Ngoài ra, tôi cũng đề nghị thôn cử bà cô của Thị Nở ra ứng cử chức Đại sứ du lịch kinh doanh thôn Vũ Đại, vì ai cũng biết bà đang buôn chuối với một người cùng thôn. Làm chức này bà có thêm cơ hội vừa là đi đây đi đó quảng bá cho thôn Vũ Đại, vừa kinh doanh, thật là nhất cử lưỡng tiện.

Ghi lại bởi Mõ làng Vũ Đại
Jap Tiên Sinh
Lần đầu tiên Chí Phèo gặp “em Nở”. Chí Phèo:

- Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước!

Thị Nở:

- Ô, thật thế hả anh (mắt chớp chớp, đá lông nheo).

Chí Phèo:

- Uh, Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm.

Thị Nở:

- Lại chém gió rồi, cho tí muối đê anh giai ơi!

Chí Phèo (tỉnh bơ):

- Em ơi, ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt...

Thị Nở (suớng):

- Thật thế hả anh?

Chí Phèo:

- Cả người em toát lên một vẻ quý tộc của Châu Âu, em mang làn da nâu của Châu Á...

Thị Nở:

- Trước đây da em đen lắm, ra đường chỉ toàn bịt mặt thôi, từ ngày em thử dùng POND da em trắng hẳn ra.

Chí Phèo:

- Thị Nở ơi, mình đính hôn nhé!

Thị Nở (cảm thấy thật hạnh phúc):

- OK con gà đen...

Thế rồi... Nở chủ quan quên không xài POND chỉ có hai ngày sau thế là da Nở trở về nguyên thuỷ, Chí Phéo ấy lại gởi cho Nở nhắn tin: "...Thị Nở ơi cho anh xin lại cái nhẫn...".

Nở tâm sự:

- Mình buồn lắm, chắc mình lại phải thử dùng NIPPON thôi... nghe nói: “Sơn NIPPON sơn mông cũng trắng". Lần này thì mình khỏi sợ da mình đen lại nữa rùi!

Cười 24H
Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX