Ảnh Ngọc Trinh
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngọc Trinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngọc Trinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Vào lúc ngành du lịch Việt Nam còn đang ồn ào dư luận tìm ứng viên có cả nhan sắc và năng lực trúng cử Đại sứ Du lịch thay cho người đẹp Lý Nhã Kỳ xin rút lui, thì một vụ việc còn gây ồn ào hơn, ngang ngửa với vụ việc người đẹp này vừa "lái" một vài phi công của VietNam Airline đến kỷ luật.
Không chặt, chém thì... cạp đất mà ăn à?
Đó là những hiện tượng tài xế taxi, xích lô, nhân viên khách sạn..., "chặt, chém" một cách dã man khách ngoại quốc người Úc, người Pháp, liên tiếp xảy ra gần đây, làm hổ thẹn ngành du lịch, và tiếp tục gây "điều tiếng" cho du lịch VN trong mắt bạn bè thế giới.
Nói vậy cũng không ngoa. Bởi trước đó, tháng 10/2011, chuyện "chặt, chém" khách quốc tế đã diễn ra oái oăm, như chuyện của Những người thích đùa: Hai đại biểu Interpol (người Singapore) tới Việt Nam dự họp Đại hội đồng Tổ chức Cảnh sát hình sự quốc tế tổ chức tại Hà Nội, đã bị tài xế taxi tiền trảm không thương tiếc. Và họ còn bị tay lái taxi này giữ luôn cả máy điện thoại di động iPhone 4 để quên trên xe- hệt họ như những...nghi can.
Còn Matthew Kepnes, một người Pháp điều hành trang web du lịch Nomadic Matt', từng viết nhiều bài cho The New York Times, The Guardian, BBC, CNN, Huffington Post...., đã đi du lịch VN suốt một tháng. Kết quả của tour du lịch Việt là một bài viết về VN, với hình ảnh "te tua" tồi tệ vì liên tục bị quấy rầy, bị chặt chém, trả giá đắt và đối xử tệ. Bài viết dạo đó đã gây tranh cãi rất dữ trong cộng đồng Việt. Người đồng tình, kẻ phản đối. Giờ, số người Việt đồng tình với anh ta chắc là số đông.
Khách quốc tế đến VN, thì những vị "đại sứ" du lịch đầu tiên họ tiếp xúc, cho họ hiểu về hồn Việt- con người Việt, văn hóa Việt, phong tục tập quán Việt, món ăn Việt... - chính là những tài xế taxi, là nhân viên khách sạn, là người chở xích lô, người bán hàng...
Tiếc thay, Đại sứ Du lịch VN chưa tìm thấy, đã thấy nhan nhản các "đại sứ"...chặt chém.
Câu chuyện mới đây của ba mẹ con bà Ilona Schultz, của ba du khách Pháp, của vợ chồng anh David Patrick, khiến cho người ta cảm tưởng, người Việt đang hòa ca bài Chảy đi tiền ơi... một cách nhẫn tâm (xin lỗi nhạc sĩ Phó Đức Phương) với du khách. Bởi một năm trước đây, Matt Kepnes từng cay đắng thốt lên: Tôi không muốn quay trở lại vì tôi bị đối xử quá khác biệt. Tôi không muốn đi đâu tôi cũng bị coi như một cái máy rút tiền ATM di động.
Matt Kepnes không phải người duy nhất, nếu biết thông tin, có tới trên 80% khách du lịch đến VN đã không quay trở lại. Con số này trong 5 năm qua luôn nằm ở mức 80-90%!
Không chỉ chặt, chém, tồi tệ nhất còn là chuyện trộm cắp. Đến mức, theo VietNamNet (ngày 9/5), tờ TTR Weekly của Thái Lan có hẳn bài viết nhan đề Những bàn tay tàng hình ở phố cổ Hà Nội. Những bàn tay "tàng hình" đó vươn khắp nơi: Huế, Bà Rịa- Vũng Tàu, TP. HCM...
Và cũng hài hước đến mức, tại Festival Huế 2012, ngài Đại sứ nước Cộng hoà Venezuela giơ máy chụp ảnh, vô tình chụp được ... kẻ cắp thò tay móc điện thoại di động của ngài Đại sứ Argentina.
Nạn chặt chém gây xấu hổ cho ngành du lịch VN. Ảnh minh họa
Được biết, trước các vụ việc xảy ra gần đây, đích thân ông Nguyễn Văn Tuấn, Tổng Cục trưởng Tổng cục Du lịch VN, và ông Mai Tiến Dũng, Phó Giám đốc Sở VH- TT- và DL Hà Nội đã đích thân đến gặp và xin lỗi bà Ilona Schultz, cơ quan chức năng cũng đã vào cuộc xử lý hai vụ khác. Đó là hành động văn hóa cần thiết, kịp thời.
Thế nhưng, nếu quan chức đầu ngành du lịch, quan chức sở VH- TT- DL Hà Nội phải đi xin lỗi trực tiếp du khách, thì các vị này sẽ phải nói lời xin lỗi du khách bao nhiều lần nữa đây? Đó là những vụ việc, du khách gặp may, được ngành chức năng biết đến và ứng xử kịp thời. Nhưng còn bao nhiêu vụ việc, du khách ấm ức và lủi thủi chịu đựng? Để rồi, "họ bước chân đi cấm kỳ trở lại". Để rồi, những khẩu hiệu của ngành du lịch: Việt Nam, điểm hẹn của thiên niên kỷ mới; VN vẻ đẹp tiềm ẩn..., sẽ chỉ là khẩu hiệu, bởi vẻ đẹp Việt dường như vẫn còn ...tiềm ẩn ở đẩu ở đâu (?)
Sự xin lỗi của ngành du lịch VN, không gì tốt hơn, là xin lỗi bằng một chiến lược bài bản thực sự cần được quảng bá, thiết lập lâu dài, và cần được cả quốc gia, cộng đồng, từ người tài xế taxi, người chở xích lô, người bán hàng rong, bán hàng lưu niệm..., những "đại sứ du lịch" dân gian đầu tiên, thực sự đồng cảm và chia sẻ, vì ý thức quốc thể, vì nhân tâm và hành xử văn hóa của con người.
Chả cần nhìn xa, xin hãy nhìn gần như xứ sở Thái Lan, trong vấn đề giá cả. Chả biết quốc gia này quản lý, vận động, tuyên truyền, học tập khéo thế nào, mà người dân nhất nhất chia sẻ với nhà nước, khi họ chấp nhận chuyện bán giá "thống nhất" cho người trong nước cũng như khách du lịch ngoại quốc, không khác biệt. Khi người dân mua vàng cửa hàng này, bán vàng cửa hàng kia, cũng với giá đó, kể cả du khách.
Sự nhìn xa trông rộng của Thái Lan khiến họ giữ được niềm tin "Xứ sở của nụ cười" trong ấn tượng của thế giới, hệt nụ cười của các thiếu nữ Thái niềm nở khi đón du khách từ máy bay bước xuống.
Giữa lúc chuyện "chặt chém" du khách còn chưa nguội, có tờ báo, trang mạng bỗng tự chọn Ngọc Trinh làm Đại sứ Du lịch là "chuẩn" nhất, khiến tâm lý cộng đồng xã hội lại một lần nữa nóng lên.
Không biết người đẹp này đi du lịch trong nước đã nhiều chưa, nhưng y phục nàng lúc nào cũng như bị... chặt, chém. Nhan sắc có thừa, trí tuệ chưa biết có "đạt chuẩn" không, có điều, chỉ sợ phát ngôn của người đẹp này mà được các bác tài xế taxi, xích lô, nhân viên khách sạn chia sẻ thành "sách lược": Không chặt chém, cạp đất mà ăn à, thì du lịch VN cứ còn tiếp tục là Vẻ đẹp... tiềm ẩn với thế giới!
Ngọc Trinh làm đại sứ du lịch là chuẩn nhất?
Phát ngôn xứng "kỳ đức"?
Chả cứ các tài xế, xích lô, dân bán hàng rong..., đang làm rầu lòng du khách và xã hội. Liên quan đến chuyện văn hóa đối ngoại, một vị giáo sư tiến sĩ trong ngành âm nhạc dân tộc, ông T. N. T vừa có một phát ngôn ấn tượng, khiến người nghe... cúi mặt: Không quốc phục, họp quốc tế thấy nhục!
Công nhận là Quốc phục, hay như Quốc hoa, ở VN ta được bàn tới khá chậm. Trong khi nhiều quốc gia trên thế giới, chuyện đó đã rõ ràng, ngã ngũ, nó tạo nên niềm kiêu hãnh, bản sắc văn hóa riêng biệt của quốc gia trên trường quốc tế.
Nhưng từ sự chậm về Quốc phục đến cái sự nhục quốc thể, qua phát ngôn của vị GSTS khá có tên tuổi nói trên, lại là một khoảng cách quá... xa lạ, thuộc về tư duy, về ý thức phát ngôn của một nhà nghiên cứu văn hóa. Bởi nó quá dở, nó khí thiếu văn hóa, và làm tổn thương...quốc thể thì đúng hơn.
Có câu Chiếc áo không làm nên thầy tu, để nói bản chất vấn đề mới là quan trọng (dù hình thức, trong nhiều hoàn cảnh cụ thể, không được phép coi thường). Nhưng khi mà xã hội còn đang chật vật và còn đang phải đối mặt với nhiều bất ổn, với nợ công, nợ xấu, với vấn nạn tham nhũng, với kẹt xe tắc đường, với bệnh viện quá tải 2-3 người bệnh/ giường, với trẻ em đói ăn, đói chữ..., thì chuyện chưa có Quốc phục đâu phải là nỗi nhục.
Chỉ nên nhục khi chúng ta để vấn nạn tham nhũng, thói gian dối, ngang nhiên chung sống nhởn nhơ trong xã hội...
Chỉ nên nhục, khi các "nhóm đặc quyền, đặc lợi" hoành hành ngang dọc, mặc quốc gia có nguy cơ tụt hậu với thế giới hiện đại.
Chỉ nên nhục khi văn hóa Việt tuyệt vời là thế, đang bị trở thành "văn hóa chặt, chém, trộm cắp" trong con mắt du khách.
Chỉ nên nhục khi làm những việc thất đức- như mua bán dâm trẻ em nhưng lại cao giọng... đạo đức, vv...và vv..
Lại có câu Y phục xứng kỳ đức. Thế nhưng, khi chưa có được y phục (Quốc phục), thì phát ngôn cũng cần xứng với "mác" kỳ đức, ở đây là của một GSTS có tên tuổi am hiểu văn hóa dân tộc. Kẻo đến lượt người dân cũng kinh ngạc, không hiểu nổi "mác" kỳ đức của ông!
Quốc phục, hay như Quốc hoa, ở VN ta được bàn tới khá chậm. Ảnh minh họa
Vừa vặn hay... quá rộng?
Có một sự kiện sắp tới, vô tình cũng lại liên quan đến thành ngữ Y phục xứng kỳ đức mà cha ông tổng kết từ xưa. Đó là chủ trương lấy phiếu tín nhiệm với 49 nhân sự cấp cao, tại Kỳ họp thứ 5 của Quốc hội, khai mạc ngày 20/5 tới đây.
Y phục- chính là lá phiếu tín nhiệm của các đại biểu QH, dành cho kỳ đức của các vị quan chức thuộc đối tượng của chủ trương này. Thực chất, là QH thăm dò mức độ tín nhiệm đối với các nhân sự cấp cao do QH bầu hoặc phê chuẩn, làm cơ sở cho việc xem xét, đánh giá, bố trí, sử dụng cán bộ của cơ quan, tổ chức có thẩm quyền.
Sự kiện "may đo" này- lần đầu tiên diễn ra ở cơ quan Lập pháp có quyền lực được gọi là cao nhất nước, lại chưa hề có tiền lệ trong xã hội, chắc chắn gặp không ít khó khăn và thử thách. Tâm lý gần 500 con người, cả người bỏ phiếu, người lấy phiếu đều căng thẳng, cho dù đó là cuộc sinh hoạt dân chủ. Nhất là nó diễn ra trước sự theo dõi sát sao của triệu triệu người dân, những người mà mọi vui buồn, sướng khổ, mọi hạnh phúc hay bất hạnh còn được quyết định bởi những kỳ đức- những người nắm vận mệnh quốc gia.
Thử thách, bởi cho dù đại biểu QH do dân cử, nhưng chất lượng đại biểu QH (chuyên nghiệp, không chuyên nghiệp), và chất lượng sinh hoạt QH vẫn còn là một điều đáng quan tâm. Thậm chí, có những đại biểu còn "nợ dân" bởi lá phiếu bầu. Lần này, họ sẽ bỏ lá phiếu tín nhiệm chính xác, xứng đáng hay ngược lại, tiếp tục... nợ dân?
Thử thách, bởi những báo cáo của các nhân sự cao cấp gửi lên QH cho thấy, sự lúng túng, sự bỡ ngỡ, và do đó- không tránh khỏi hạn chế đến chất lượng của cuộc lấy phiếu tín nhiệm đầu tiên này. Khi mà có những báo cáo rất sơ sài, chủ yếu mang tính liệt kê thành tích. Lại có những báo cáo, "cái cần không báo, cái báo không cần".
Thử thách, bởi QH- theo TS Nguyễn Sĩ Dũng, là một thiết chế chính trị. Đặc tính này cho thấy, QH cũng là nơi hội tụ cao nhất các mối quan hệ chính trị, công vụ và lợi ích chằng chéo, vừa phức tạp, vừa nhạy cảm. Sự bỏ phiếu- lấy phiếu tín nhiệm, vì thế cũng vô cùng khó khăn và tế nhị. Không phải không có lý khi TS Nguyễn Sĩ Dũng nhận xét, để đánh giá chính xác thì cần có tranh luận, điều trần, chất vấn.
Thử thách, bởi đặc tính người Việt là duy cảm, duy tình hơn duy lý, là "dĩ hòa vi quý", thậm chí cả nể, "an phận thủ thường". Những đặc tính đó, có thể không gây hại trong một đời sống cộng đồng bình thường. Nhưng sẽ tác hại không nhỏ trong một sinh hoạt dân chủ của QH, trước đòi hỏi kỳ đức phải thật...kỳ đức.
Thử thách, bởi liệu những tiêu cực "ám" vào tính cách của con người chính trị (nếu có) thì giá trị của lá phiếu tín nhiệm sẽ ra sao? Khi mà Chủ tịch nước trong cuộc tiếp công dân ở Đoàn đại biểu QH t/p HCM trước đây từng cảnh báo phải coi chừng hiện tượng "chạy" trong lấy phiếu tín nhiệm! Môn thể thao lợi cho sức khỏe, giờ đây lợi... đủ đường?
Thử thách, bởi tất cả những đặc thù chung và riêng của đời sống xã hội, của cơ quan Lập pháp; và những đặc tính hạn chế của người Việt, trên một nền tảng thiết chế quản lý chưa hoàn thiện, thậm chí còn nhiều khiếm khuyết, liệu có khiến cho sự kiện lấy phiếu tín nhiệm đầu tiên này, vạn sự như ý ? Hay nguy cơ hòa cả làng theo như lo ngại của đại biểu QH Dương Trung Quốc?
Y phục sẽ vừa vặn hay... quá rộng với kỳ đức?
Thương hiệu "may đo" đó sẽ được trả lời vào ngày 20/5 tới đây!
Kỳ Duyên
(sangkhoaivn.com) Ngọc Trinh có hai cách để xuất hiện trước công chúng, một là thân hình nuột nà với số đo vàng ba vòng chuẩn, uốn éo đủ tư thế trong những bộ đồ kiệm vải tới mức tối đa, và hai là những câu trả lời phỏng vấn được cô nhận là thật thà và lần nào phát ngôn cũng gây sóng gió. Lần gần đây nhất, Ngọc Trinh xuất hiện theo cách thứ hai với không chỉ một mình.
Ai cũng biết nguyên văn của câu nói dân gian: “Đánh đĩ chín phương, chừa một phương để lấy chồng”. Ngọc Trinh không hiểu vô tình hay cố ý mà lại trích nguyên văn vế sau trong bài phỏng vấn gây tranh cãi gần đây.Ngọc Trinh luôn có 2 cách xuất hiện trước công chúng. Đây là cách thứ nhất...
Trong bài phỏng vấn đang gây sốt, Ngọc Trinh tự nhận mình là ngoan, theo cô phân tích thì đàn ông chỉ thích đàn bà đẹp và ngoan. Và quan niệm về sự ngoan của cô là: “Yêu một người, chỉ chung thủy với một người. Tôi đi chơi, tới 9h tối là về, không thích đàn đúm, cũng không thích đi uống cà phê. Tôi biết chăm sóc người đàn ông của mình. Ví như anh đi tắm thì tôi sẽ lấy khăn cho anh, xoa bóp cho anh, thỉnh thoảng nấu ăn. Tôi không đòi hỏi quá nhiều. Vậy là ngoan rồi".
Nhiều người thích Ngọc Trinh như một "món ăn lạ miệng" của showbiz Việt
đang toàn lời hay ý đẹp và lòng tự trọng bộc lộ ngùn ngụt nơi cửa miệng...
Độc giả vẫn còn nhớ để có được ngày hôm nay, Ngọc Trinh đã phải lặn lội qua không ít scandal đình đám, từ việc thác loạn trong vũ trường với những trang phục mát mẻ, tới những bức ảnh chụp cùng chuyên gia make up trên chiếc giường trong khách sạn, rồi hàng trăm bức ảnh nude uốn éo đủ tư thế với đôi môi và ánh mắt không thể gợi tình hơn.
Khái niệm ngoan của Ngọc Trinh khiến không ít độc giả giận dữ. Một người bình luận: “Trong khi những nghệ sĩ nữ khác đang cố gắng chứng minh cái sự ngoan của mình bằng cách hô hoán tôi không cặp đại gia, thì Ngọc Trinh lại định nghĩa từ 'ngoan' theo một cách khác. Theo cô, ngoan hoàn toàn không phải là bốn chữ vàng Công - Dung - Ngôn - Hạnh như ông bà ta đã chỉ dẫn. Ngoan của Ngọc Trinh là người yêu nói gì cũng dạ, không nên gặng hỏi, cho gì lấy đó...".
Cái sự ngoan kỳ lạ kéo theo cách sống của Ngọc Trinh cũng lệch chuẩn một cách khó hiểu. Thay vì tự lao động để kiếm miếng ăn, Ngọc Trinh lại tự cho phép mình thuộc số hưởng thụ. Cô sống theo kiểu "há miệng chờ sung", người tình cho bao nhiêu biết bấy nhiêu, tới đâu hay tới đó".
Những bức ảnh đã nói lên tất cả
Có độc giả phân tích sự giả dối trong câu nói của Ngọc Trinh: “Nhìn mấy ảnh em này quậy ở vũ trường mà tin được em ấy nói đi chơi cứ 9h tối phải về? Nhìn ảnh nude thác loạn của em ấy mà tin em ấy ngoan??? Mình không bao giờ tin em này, đơn giản vì những bức ảnh đã nói lên tất cả".
"... chín phương, chừa một phương để lấy chồng"
Không biết do vốn kiến thức hạn hẹp, hay cố tình bóc mẽ chính mình để chứng minh cho cái sự thật thà mà Ngọc Trinh lại cao hứng phát ngôn “Tôi còn phải chừa một phương để lấy chồng”. Một độc giả bức xúc: “Không hiểu sao Ngọc Trinh có thể phát ngôn rằng “Tôi còn phải chừa một phương để lấy chồng”? Ai cũng biết nguyên văn của câu nói dân gian: 'Đánh đĩ chín phương, chừa một phương để lấy chồng'. Ngọc Trinh không hiểu hay vô tình không hiểu, khi tự miệng cô đã bóc mẽ nghề nghiệp của chính mình?".
Câu nói của Ngọc Trinh đã vấp phải sự phản ứng dữ dội của cư dân mạng, hàng trăm lời bình luận khiếm nhã và thiếu tôn trọng hướng về Ngọc Trinh, dư luận cho rằng Ngọc Trinh "đang tự nhận mình không khác gì một món hàng, chỉ cần anh sau nhiều tiền hơn anh trước, và chấp nhận chu cấp cho cả gia đình cô là ok".
Nhiều lời bình luận khiếm nhã dành cho Ngọc Trinh
sau khi cô phát ngôn "chừa một phương để lấy chồng".
Trong một bài báo gần đây, phóng viên Từ Nữ Triệu Vương (người đầu tiên "quăng bom" vào độc giả với bài phỏng vấn Ngọc Trinh "Yêu tôi tốn kém lắm" gây xôn xao và tranh luận trong độc giả) đã luận bàn về hiện tượng “sống bám” đã và đang hiện hình rất rõ ở một bộ phận không nhỏ giới trẻ thành thị và rõ nhất là showbiz Việt, trong đó Ngọc Trinh là một đại diện, cũng như một người cổ súy cho hiện tượng này.
Chỉ cần xinh và ngoan là có cái quyền đợi người khác cung phụng, chu cấp cho cuộc sống xa hoa của mình và cả gia đình mình, Ngọc Trinh là đại diện tiêu biểu cho một bộ phận giới trẻ đang sống bám như cây tầm gửi, cất lòng tự trọng vào một góc nào đó không bao giờ tìm thấy để thỏa mãn nhu cầu vật chất.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)