Ảnh Tâm sự bạn đọc
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự bạn đọc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự bạn đọc. Hiển thị tất cả bài đăng
(sangkhoaivn.com) Em đã khóc trong đau đớn và tủi nhục khi phải lầm lũi theo bạn vào viện phá thai
Anh có biết hôm nay là một ngày rất tồi tệ với em không? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Tại sao? Tại em quá ngốc nghếch tin vào anh? Tại em quá yêu anh? Hay tại anh chưa bao giờ yêu thương em thật sự, anh chỉ vui đùa với em, chỉ đến với em khi muốn có ai đó đáp ứng nhu cầu? Tại sao lại làm vậy với em chứ? Anh ác độc quá! Em biết phải làm sao đây hả anh?
Yêu anh, em khổ lắm. Anh không đẹp, nếu không muốn nói là anh xấu. Anh không giàu, công việc anh bấp bênh, thu nhập anh không ổn định. Anh không có chí tiến thủ, anh còn lông bông và ăn chơi nhiều... Đó là những gì em biết và nhận thấy ở anh. Nhưng với em, những điều đó có ý nghĩa gì đâu? Vì yêu anh, em chấp nhận tất cả!
Em đâu đòi hỏi, đâu vòi vĩnh anh phải mua thứ này, thứ khác cho em vì em biết kinh tế của anh không thể đáp ứng được những điều đó. Gặp anh, quen anh rồi yêu anh, em vô tư tin tưởng anh tuyệt đối, không chút nghi ngờ. Em không đẹp, không giỏi, không giàu vì em chỉ là một cô sinh viên đang sống bằng tiền chu cấp của bố mẹ. Vốn dĩ em cũng chẳng được dịu dàng nhưng em không thiếu những người đàn ông vây quanh dù họ biết rằng, em yêu anh. Điều duy nhất em có thể cho anh đó là tình yêu.
Em yêu anh chân thành, yêu tuyệt đối và em chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ yêu ai khác ngoài anh. Yêu anh, em chấp nhận tất cả, kể cả những cái xấu của anh, anh hiểu điều đó mà, đúng không? Yêu anh, em dành cho anh tất cả, kể cả những gì quý giá của một người con gái… và chưa bao giờ em hối hận về điều đó, ít nhất là cho đến bây giờ. Nhưng đổi lại anh đã cho em được những gì từ ngày mình yêu nhau? Hay anh chỉ làm cho em chìm sâu trong nỗi đau khổ?
Những ngày đầu yêu anh, em thực sự rất hạnh phúc, em nghĩ là mình đã tìm được một nửa của mình. Anh quan tâm, lo lắng, chiều chuộng em đủ thứ… em cảm nhận anh rất tốt với em. Em hạnh phúc với những gì anh hứa hẹn, em ngập tràn trong những giấc mơ mà anh đã vẽ lên nên em đâu nghi ngờ đến một ngày anh sẽ thay đổi? Lúc đó với em, anh đã là tất cả, không một ai có thể thay thế anh trong tim em. Vậy mà đáp lại tình yêu của em là một sự phản bội ghê ghớm từ anh…

Lần đầu tiên trong đời em biết đau khổ là gì. Lần đầu tiên em biết đến mùi vị của sự phản bội, lừa dối. Vì một người phụ nữ mới quen mà anh nhẫn tâm chà đạp lên tất cả những gì mình đã cố gắng xây dựng trong suốt một thời gian dài, thậm chí anh dùng mọi thủ đoạn để chị ấy tin anh. Anh xúc phạm em, nói xấu và bịa đặt nhiều thứ tồi tệ nhất về em để chị ấy nghĩ rằng, anh chỉ yêu mỗi mình chị ấy mà thôi. Vậy mà em đâu hay đâu biết những điều đó? Em ngây thơ cười nói bên anh, em mơ mộng những thứ viễn vông mà cho mãi đến sau này, khi chính chị ấy gọi cho em nói hết sự thật, em mới bàng hoàng tỉnh giấc…
Thế nhưng, anh đâu dừng lại ở đó? Anh tiếp tục hành hạ em khi cùng lúc anh giải thích với hai người phụ nữ, với ai anh cũng nói yêu, nói thương, hứa hẹn và thề thốt đủ điều. Em thất vọng, em suy sụp… Người đàn ông mà em thương yêu chỉ như vậy thôi sao? Anh cũng đê tiện và hèn hạ như những tên Sở Khanh mà em vẫn thường hay đọc trên báo thôi sao? Em đau lắm… và tự nhủ với lòng mình sẽ gắng quên anh vì anh không xứng với tình yêu của em.
Em đã rất thật lòng cầu chúc cho anh hạnh phúc, dù người mang lại hạnh phúc cho anh không phải em. Em ra đi nhưng anh cũng đâu để cho em yên? Anh vẫn tiếp tục gọi điện, nhắn tin và mong em quay lại. Tại sao anh lại có thể làm được những điều đó khi anh không còn yêu em? Em không hiểu và tự an ủi với lòng mình rằng, anh đã hối hận khi để mất em. Em tin anh vẫn còn yêu em, anh quen chị ấy chỉ vì công việc chứ không có tình cảm gì hết...
Và rồi, em lại tiếp tục lao vào anh dù cho bạn bè và những người yêu thương em can ngăn, khuyên nhủ. Một lần nữa, em lại tin anh, yêu anh như chưa có chuyện gì xảy ra dù đôi khi em vẫn dằn vặt về những chuyện cũ. Có thể em đã không đủ vị tha để quên đi tất cả và bắt đầu lại một tình yêu không có vết rạn nứt?
Nhiều khi em đay nghiến anh về chuyện cũ... vì em không thể quên mọi chuyện anh đã gây ra cho em. Quay lại với anh nhưng em biết tình cảm anh dành cho em không còn như xưa nữa… Anh chỉ tha thiết gặp em khi nào anh muốn “chuyện ấy”. Em biết… nhưng vì yêu anh, em chấp nhận. Em tin mình sẽ cảm hóa được anh, sẽ mang anh về lại bên em không chút tì vết.
Nhưng em đã nhầm… anh lại tiếp tục quen và yêu người khác khi đang yêu em! Lần này em không khóc nữa, cũng chẳng phản ứng dữ dội vì em chai lỳ với cái cảm giác bị phản bội rồi. Em đau, nhưng biết làm gì bây giờ? Em đã nhắn tin cho chị ấy với mong muốn sẽ phanh phui tất cả mọi chuyện… nhưng khi em chưa kịp làm gì thì anh đã gọi điện và mắng té tát vào mặt em. Anh lại bênh vực chị ấy và nói những lời nặng nề với em. Em thất vọng và gần như tuyệt vọng cho mối tình dang dở của mình.
Lý trí thúc giục em quên anh, phải loại bỏ hình ảnh anh ra khỏi đầu nhưng lý trí lại không thể thắng nổi con tim khi anh bảo rằng: “Chuyện giữa anh và chị ấy đã chấm hết”. Em không tin và cũng chẳng muốn tìm hiểu… để rồi, em lại ngốc nghếch quay lại với anh cho đến khi em thấy người mình có dấu hiệu “khác lạ”.
Anh và cả anh trai anh, một lần nữa lại làm em tổn thương. Em có thể tha thứ cho anh vì đã phản bội em, lừa dối em nhưng làm sao em có thể bỏ qua cho anh khi anh xúc phạm em nặng nề, cho rằng em ăn ngủ với nhiều người? Anh đã gạt đi tất cả những thứ gọi là trách nhiệm của một người đàn ông, anh phủ nhận tất cả những tình cảm với em trong suốt thời gian qua.
Anh đâu hiểu được cảnh em lầm lũi theo bạn vô bệnh viện để phá thai. Em đã khóc vì sự tủi nhục anh mang đến cho em, em nhục nhã khi người ta nhìn em với con mắt đầy dò xét, khinh miệt.
Cô bạn thân nhìn em xót thương. Nó mắng em là “đồ ngốc”. Ừ thì em ngốc nên mới yêu anh như vậy chứ? Anh bảo: “Anh và em không còn gì để níu kéo”. Ừ thì không còn gì, em chấp nhận, lần này thì quá sức chịu đựng của em rồi…
Anh lại gọi, lại nhắn tin cầu mong sự tha thứ, em lại dễ dãi chấp nhận, lại bỏ qua tất cả như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra…
Hôm em giấu cô bạn đi gặp anh nhưng kết quả là gì vậy anh? Là một sự thật phũ phàng, anh và chị ấy vẫn liên lạc với nhau. Em như rơi vào địa ngục một lần nữa… Em không biết gượng dậy như thế nào anh ạ! Liệu rồi em có thể tha thứ và tiếp tục với anh không?
Em đã đi lang thang cả buổi ngoài đường, chỉ mong tìm lại chút bình yên trong tâm hồn mình. Em phải làm gì đây? Làm gì để anh có thể toàn tâm với em? Em đã định nhắn tin cho chị ấy và nói rõ về bản chất của anh, không phải vì muốn dành lại anh mà vì muốn chị ấy biết và cảnh giác, em không nỡ nhìn thấy thêm người phụ nữ nào tổn thương vì anh nữa!
Em sẽ buông tay anh, sẽ ra đi để anh biết em mạnh mẽ như thế nào. Em sẽ để anh biết rằng: Không có anh, em vẫn sống tốt, tốt hơn gấp trăm lần!
Em thật lòng mong anh hạnh phúc, mong rằng người phụ nữ hiện tại sẽ giữ được anh bên mình, chị ấy sẽ không tổn thương vì anh như em nữa!
Điều cuối cùng em muốn nói với anh: hãy trân trọng những gì anh đang có, đừng để đánh mất rồi mới thấy hối hận, lúc đó đã quá muộn rồi anh à!
Yêu anh, em khổ lắm. Anh không đẹp, nếu không muốn nói là anh xấu. Anh không giàu, công việc anh bấp bênh, thu nhập anh không ổn định. Anh không có chí tiến thủ, anh còn lông bông và ăn chơi nhiều... Đó là những gì em biết và nhận thấy ở anh. Nhưng với em, những điều đó có ý nghĩa gì đâu? Vì yêu anh, em chấp nhận tất cả!
Em đâu đòi hỏi, đâu vòi vĩnh anh phải mua thứ này, thứ khác cho em vì em biết kinh tế của anh không thể đáp ứng được những điều đó. Gặp anh, quen anh rồi yêu anh, em vô tư tin tưởng anh tuyệt đối, không chút nghi ngờ. Em không đẹp, không giỏi, không giàu vì em chỉ là một cô sinh viên đang sống bằng tiền chu cấp của bố mẹ. Vốn dĩ em cũng chẳng được dịu dàng nhưng em không thiếu những người đàn ông vây quanh dù họ biết rằng, em yêu anh. Điều duy nhất em có thể cho anh đó là tình yêu.
Em yêu anh chân thành, yêu tuyệt đối và em chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ yêu ai khác ngoài anh. Yêu anh, em chấp nhận tất cả, kể cả những cái xấu của anh, anh hiểu điều đó mà, đúng không? Yêu anh, em dành cho anh tất cả, kể cả những gì quý giá của một người con gái… và chưa bao giờ em hối hận về điều đó, ít nhất là cho đến bây giờ. Nhưng đổi lại anh đã cho em được những gì từ ngày mình yêu nhau? Hay anh chỉ làm cho em chìm sâu trong nỗi đau khổ?
Những ngày đầu yêu anh, em thực sự rất hạnh phúc, em nghĩ là mình đã tìm được một nửa của mình. Anh quan tâm, lo lắng, chiều chuộng em đủ thứ… em cảm nhận anh rất tốt với em. Em hạnh phúc với những gì anh hứa hẹn, em ngập tràn trong những giấc mơ mà anh đã vẽ lên nên em đâu nghi ngờ đến một ngày anh sẽ thay đổi? Lúc đó với em, anh đã là tất cả, không một ai có thể thay thế anh trong tim em. Vậy mà đáp lại tình yêu của em là một sự phản bội ghê ghớm từ anh…
Em đã ra đi... nhưng tại sao anh vẫn không để cho em yên? (Ảnh minh họa)
Thế nhưng, anh đâu dừng lại ở đó? Anh tiếp tục hành hạ em khi cùng lúc anh giải thích với hai người phụ nữ, với ai anh cũng nói yêu, nói thương, hứa hẹn và thề thốt đủ điều. Em thất vọng, em suy sụp… Người đàn ông mà em thương yêu chỉ như vậy thôi sao? Anh cũng đê tiện và hèn hạ như những tên Sở Khanh mà em vẫn thường hay đọc trên báo thôi sao? Em đau lắm… và tự nhủ với lòng mình sẽ gắng quên anh vì anh không xứng với tình yêu của em.
Em đã rất thật lòng cầu chúc cho anh hạnh phúc, dù người mang lại hạnh phúc cho anh không phải em. Em ra đi nhưng anh cũng đâu để cho em yên? Anh vẫn tiếp tục gọi điện, nhắn tin và mong em quay lại. Tại sao anh lại có thể làm được những điều đó khi anh không còn yêu em? Em không hiểu và tự an ủi với lòng mình rằng, anh đã hối hận khi để mất em. Em tin anh vẫn còn yêu em, anh quen chị ấy chỉ vì công việc chứ không có tình cảm gì hết...
Và rồi, em lại tiếp tục lao vào anh dù cho bạn bè và những người yêu thương em can ngăn, khuyên nhủ. Một lần nữa, em lại tin anh, yêu anh như chưa có chuyện gì xảy ra dù đôi khi em vẫn dằn vặt về những chuyện cũ. Có thể em đã không đủ vị tha để quên đi tất cả và bắt đầu lại một tình yêu không có vết rạn nứt?
Nhiều khi em đay nghiến anh về chuyện cũ... vì em không thể quên mọi chuyện anh đã gây ra cho em. Quay lại với anh nhưng em biết tình cảm anh dành cho em không còn như xưa nữa… Anh chỉ tha thiết gặp em khi nào anh muốn “chuyện ấy”. Em biết… nhưng vì yêu anh, em chấp nhận. Em tin mình sẽ cảm hóa được anh, sẽ mang anh về lại bên em không chút tì vết.
Nhưng em đã nhầm… anh lại tiếp tục quen và yêu người khác khi đang yêu em! Lần này em không khóc nữa, cũng chẳng phản ứng dữ dội vì em chai lỳ với cái cảm giác bị phản bội rồi. Em đau, nhưng biết làm gì bây giờ? Em đã nhắn tin cho chị ấy với mong muốn sẽ phanh phui tất cả mọi chuyện… nhưng khi em chưa kịp làm gì thì anh đã gọi điện và mắng té tát vào mặt em. Anh lại bênh vực chị ấy và nói những lời nặng nề với em. Em thất vọng và gần như tuyệt vọng cho mối tình dang dở của mình.
Lý trí thúc giục em quên anh, phải loại bỏ hình ảnh anh ra khỏi đầu nhưng lý trí lại không thể thắng nổi con tim khi anh bảo rằng: “Chuyện giữa anh và chị ấy đã chấm hết”. Em không tin và cũng chẳng muốn tìm hiểu… để rồi, em lại ngốc nghếch quay lại với anh cho đến khi em thấy người mình có dấu hiệu “khác lạ”.
Anh và cả anh trai anh, một lần nữa lại làm em tổn thương. Em có thể tha thứ cho anh vì đã phản bội em, lừa dối em nhưng làm sao em có thể bỏ qua cho anh khi anh xúc phạm em nặng nề, cho rằng em ăn ngủ với nhiều người? Anh đã gạt đi tất cả những thứ gọi là trách nhiệm của một người đàn ông, anh phủ nhận tất cả những tình cảm với em trong suốt thời gian qua.
Anh đâu hiểu được cảnh em lầm lũi theo bạn vô bệnh viện để phá thai. Em đã khóc vì sự tủi nhục anh mang đến cho em, em nhục nhã khi người ta nhìn em với con mắt đầy dò xét, khinh miệt.
Cô bạn thân nhìn em xót thương. Nó mắng em là “đồ ngốc”. Ừ thì em ngốc nên mới yêu anh như vậy chứ? Anh bảo: “Anh và em không còn gì để níu kéo”. Ừ thì không còn gì, em chấp nhận, lần này thì quá sức chịu đựng của em rồi…
Anh lại gọi, lại nhắn tin cầu mong sự tha thứ, em lại dễ dãi chấp nhận, lại bỏ qua tất cả như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra…
Hôm em giấu cô bạn đi gặp anh nhưng kết quả là gì vậy anh? Là một sự thật phũ phàng, anh và chị ấy vẫn liên lạc với nhau. Em như rơi vào địa ngục một lần nữa… Em không biết gượng dậy như thế nào anh ạ! Liệu rồi em có thể tha thứ và tiếp tục với anh không?
Em đã đi lang thang cả buổi ngoài đường, chỉ mong tìm lại chút bình yên trong tâm hồn mình. Em phải làm gì đây? Làm gì để anh có thể toàn tâm với em? Em đã định nhắn tin cho chị ấy và nói rõ về bản chất của anh, không phải vì muốn dành lại anh mà vì muốn chị ấy biết và cảnh giác, em không nỡ nhìn thấy thêm người phụ nữ nào tổn thương vì anh nữa!
Em sẽ buông tay anh, sẽ ra đi để anh biết em mạnh mẽ như thế nào. Em sẽ để anh biết rằng: Không có anh, em vẫn sống tốt, tốt hơn gấp trăm lần!
Em thật lòng mong anh hạnh phúc, mong rằng người phụ nữ hiện tại sẽ giữ được anh bên mình, chị ấy sẽ không tổn thương vì anh như em nữa!
Điều cuối cùng em muốn nói với anh: hãy trân trọng những gì anh đang có, đừng để đánh mất rồi mới thấy hối hận, lúc đó đã quá muộn rồi anh à!
(sangkhoaivn.com) Tôi tự biến mình thành người đàn bà chỉ chuyên đi moi tiền của người khác, giống như gái làng chơi.
Câu chuyện tôi kể ra đây hoàn toàn có thật vì đó là cuộc đời cay đắng của tôi. Phận làm vợ nhưng không được một ngày hạnh phúc, suốt ngày phải phục vụ người chồng cờ bạc, rượu chè, cung phụng anh ta. Thân tôi xác xơ vì những tháng ngày nhục nhã ê chề kiếm cơm nuôi chồng nhưng có ai hiểu được nỗi lòng của người làm vợ như tôi.
Tôi lấy chồng được 3 năm, có một đứa con nhưng cuối cùng chính tôi là người phải gánh trên vai trọng trách nuôi cả gia đình. Chồng tôi không có tiền, lại suốt ngày rượu chè cờ bạc, có được đồng nào cũng đổ vào đó hết. Tôi chán nản vô cùng vì lấy phải người chồng vô dụng như thế. Tôi đã khóc hết nước mắt, đã khổ sở vì phải đối diện với những lời ra tiếng vào. Bao nhiêu lần tôi định bỏ chồng thì bấy nhiêu lần rơi nước mắt vì thương con. Tôi lo lắng con mình sẽ cô đơn, không có cha. Rồi sau này lớn lên cháu sẽ trách cứ tôi. Và cứ như thế tôi cố gắng cho qua ngày.
Tôi đi ngoại tình vì chán cảnh gần gũi người chồng vũ phu còn bạo lực tình dục. Và tôi bị chồng phát hiện. Một điều lạ là anh ta không đánh đập chửi bới tôi. Tôi cảm thấy có điều gì khác lạ, không tin rằng người chồng vũ phu này lại lặng yên khi phát hiện ra sự thật đó. Tôi nghĩ là anh ta đang có mưu mô gì.
Nhưng sau đó một tuần anh ta nói, tôi có thể ngoại tình, anh ta cho phép nhưng phải đưa tiền về cho anh ta, phải moi tiền của mấy gã đó. Anh ta nói, cho tôi một tuần đi ngoại tình một lần và phải mang đủ số tiền anh ta nói về để cho anh ta nhậu nhẹt rượu chè. Sau đó nhất định không được đi đâu trong những ngày tiếp theo. Nếu làm trái lời, anh ta sẽ phanh phui sự thật này tới cả hai bên nội ngoại, cần thiết thì tung tin tới cả nơi tôi làm việc để tôi xấu mặt. Tôi không biết làm thế nào đành chấp nhận đắng cay.
Từ đó, tôi tự biến mình thành người đàn bà chỉ chuyên đi moi tiền của người khác, giống như gái làng chơi. Tôi cảm thấy xấu hổ với chính những người bồ của tôi. Tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Giờ tôi chẳng khác gì loại đàn bà hư hỏng. Thật không ngờ tôi muốn giải thoát người chồng này thì giờ lại cay đắng hơn. Tôi phải làm sao lúc này đây!
Câu chuyện tôi kể ra đây hoàn toàn có thật vì đó là cuộc đời cay đắng của tôi. Phận làm vợ nhưng không được một ngày hạnh phúc, suốt ngày phải phục vụ người chồng cờ bạc, rượu chè, cung phụng anh ta. Thân tôi xác xơ vì những tháng ngày nhục nhã ê chề kiếm cơm nuôi chồng nhưng có ai hiểu được nỗi lòng của người làm vợ như tôi.
Tôi lấy chồng được 3 năm, có một đứa con nhưng cuối cùng chính tôi là người phải gánh trên vai trọng trách nuôi cả gia đình. Chồng tôi không có tiền, lại suốt ngày rượu chè cờ bạc, có được đồng nào cũng đổ vào đó hết. Tôi chán nản vô cùng vì lấy phải người chồng vô dụng như thế. Tôi đã khóc hết nước mắt, đã khổ sở vì phải đối diện với những lời ra tiếng vào. Bao nhiêu lần tôi định bỏ chồng thì bấy nhiêu lần rơi nước mắt vì thương con. Tôi lo lắng con mình sẽ cô đơn, không có cha. Rồi sau này lớn lên cháu sẽ trách cứ tôi. Và cứ như thế tôi cố gắng cho qua ngày.
Tôi đi ngoại tình vì chán cảnh gần gũi người chồng vũ phu còn bạo lực tình dục. Và tôi bị chồng phát hiện. Một điều lạ là anh ta không đánh đập chửi bới tôi. Tôi cảm thấy có điều gì khác lạ, không tin rằng người chồng vũ phu này lại lặng yên khi phát hiện ra sự thật đó. Tôi nghĩ là anh ta đang có mưu mô gì.
Tôi đi ngoại tình vì chán cảnh gần gũi người chồng vũ phu còn bạo lực tình dục. Và tôi bị chồng phát hiện. (ảnh minh họa) |
Nhưng sau đó một tuần anh ta nói, tôi có thể ngoại tình, anh ta cho phép nhưng phải đưa tiền về cho anh ta, phải moi tiền của mấy gã đó. Anh ta nói, cho tôi một tuần đi ngoại tình một lần và phải mang đủ số tiền anh ta nói về để cho anh ta nhậu nhẹt rượu chè. Sau đó nhất định không được đi đâu trong những ngày tiếp theo. Nếu làm trái lời, anh ta sẽ phanh phui sự thật này tới cả hai bên nội ngoại, cần thiết thì tung tin tới cả nơi tôi làm việc để tôi xấu mặt. Tôi không biết làm thế nào đành chấp nhận đắng cay.
Từ đó, tôi tự biến mình thành người đàn bà chỉ chuyên đi moi tiền của người khác, giống như gái làng chơi. Tôi cảm thấy xấu hổ với chính những người bồ của tôi. Tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Giờ tôi chẳng khác gì loại đàn bà hư hỏng. Thật không ngờ tôi muốn giải thoát người chồng này thì giờ lại cay đắng hơn. Tôi phải làm sao lúc này đây!
(sangkhoaivn.com) Em đau khổ khôn cùng khi anh chọn em là người thế chân tạm bợ, là nơi để che giấu gia đình mình.
Đường tình duyên của em vô cùng lận đận. Em có một mối tình thời sinh viên nhưng chẳng đi đến đâu bởi chúng em bị cách trở bởi địa lý. Anh thì ở miền Nam, còn em ở ngoài Bắc, chúng em đều là con một và gia đình ai cũng nằng nặc bảo “lấy vợ/chồng thì phải theo nhau về”.
Dùng dằng mất mấy năm chúng em đành chia tay trong nước mắt. Dù đau khổ nhiều nhưng em không còn sự lựa chọn nào khác bởi em rất yêu thương cha mẹ. Tự nhủ bản thân sau này sẽ sinh thật nhiều con để không phải tìm cách “trói” con như thế này.
Em cố quên anh bằng công việc, những mối quan hệ mới và em đã thành công khi gặp An – chàng đồng nghiệp cùng công ty em.
Anh ấy cao, vạm vỡ, trắng trẻo, ga lăng lại còn là trưởng phòng dự án của công ty. Cô nào cũng nghiêng ngả vì anh, và ở đây anh có biệt hiệu là “hot boy”.
Dùng dằng mất mấy năm chúng em đành chia tay trong nước mắt. Dù đau khổ nhiều nhưng em không còn sự lựa chọn nào khác bởi em rất yêu thương cha mẹ. Tự nhủ bản thân sau này sẽ sinh thật nhiều con để không phải tìm cách “trói” con như thế này.
Em cố quên anh bằng công việc, những mối quan hệ mới và em đã thành công khi gặp An – chàng đồng nghiệp cùng công ty em.
Anh ấy cao, vạm vỡ, trắng trẻo, ga lăng lại còn là trưởng phòng dự án của công ty. Cô nào cũng nghiêng ngả vì anh, và ở đây anh có biệt hiệu là “hot boy”.
Em đau khổ khi anh chọn em là nơi "lấp chỗ trống" (Ảnh minh họa).
Sau một thời gian chia sẻ công việc, chúng em tâm sự và hiểu nhau hơn. Em thảng thốt, hạnh phúc khi một hôm anh thì thầm những câu đường mật vào tai em, anh nói anh yêu sự ngây thơ của em.
Chẳng mất nhiều thời gian, em nhận lời yêu anh. Em thật sự hạnh phúc trong thời gian đó, anh mang lại cho em một cuộc sống mới, một cảm giác mới sau khi tình đầu dang dở.
Nhưng sự thật phũ phàng là sau ba tháng đi lại, thân thiết thì anh ấy nói lời chia tay và thú nhận rằng anh “tán” em chỉ vì muốn lấp chỗ trống để che giấu gia đình mối quan hệ của anh và một người phụ nữ đã có chồng.
Em đau khổ khôn cùng khi anh chọn em là người thế chân tạm bợ, là nơi để che giấu gia đình mình. Hiện giờ anh ấy và người kia đang sống với nhau có vẻ hạnh phúc.
Tại thời điểm này cũng có một chàng trai tên Long – cũng cùng công ty đến tìm hiểu và ngỏ lời yêu em. Ở bên anh, em chẳng sao có thể quên được hình bóng anh An. Em nên làm gì lúc này hả chị? Em làm gì để quên anh An và có nên tiến tới với Long luôn không?
Trả lời:
Chào em gái,
Chị rất thông cảm với tình huống đã xảy đến với em. Anh An – người mà em yêu - ngỏ lời yêu em chỉ là để “che mắt” gia đình vì bố mẹ ngăn cản tình yêu của anh ấy và cô gái kia.
Em trách anh ấy vì nỡ chọn em làm nơi “che giấu” sự thật với cha mẹ. Chuyện gì xảy ra cũng đã xảy ra rồi, em có trách thêm cũng chẳng thể thay đổi được.
Em còn rất trẻ, cuộc sống sau này em sẽ gặp được rất nhiều người tốt hơn An, em đừng để cho suy nghĩ “con cá mất là con cá to” cản trở bước đi tìm hạnh phúc của mình.
Còn với Long, chị nghĩ em không nên có quyết định gì vội vàng vào thời điểm này. Khi ở bên Long em vẫn nhớ về An chứng tỏ tình cảm của em với Long chưa phải là tình yêu.
Em không nên đi lại vết xe đổ của An đó là "lấp chỗ trống" với Long khi chia tay với An trong phiền muộn. Như thế chỉ làm cả hai em thêm phần đau khổ mà thôi.
Em hãy thật bình tĩnh, thời gian dần dần sẽ khiến cho tình cũ nguôi ngoai và cũng là cơ hội cho em và Long hiểu nhau hơn. Đến lúc đó em quyết định cũng chưa hề muộn.
Còn nếu hai em không hợp nhau thì em vẫn còn rất nhiều cơ hội tươi đẹp ở phía trước. Chúc em tìm được hạnh phúc của mình, an tâm lên em!
Chẳng mất nhiều thời gian, em nhận lời yêu anh. Em thật sự hạnh phúc trong thời gian đó, anh mang lại cho em một cuộc sống mới, một cảm giác mới sau khi tình đầu dang dở.
Nhưng sự thật phũ phàng là sau ba tháng đi lại, thân thiết thì anh ấy nói lời chia tay và thú nhận rằng anh “tán” em chỉ vì muốn lấp chỗ trống để che giấu gia đình mối quan hệ của anh và một người phụ nữ đã có chồng.
Em đau khổ khôn cùng khi anh chọn em là người thế chân tạm bợ, là nơi để che giấu gia đình mình. Hiện giờ anh ấy và người kia đang sống với nhau có vẻ hạnh phúc.
Tại thời điểm này cũng có một chàng trai tên Long – cũng cùng công ty đến tìm hiểu và ngỏ lời yêu em. Ở bên anh, em chẳng sao có thể quên được hình bóng anh An. Em nên làm gì lúc này hả chị? Em làm gì để quên anh An và có nên tiến tới với Long luôn không?
Trả lời:
Chào em gái,
Chị rất thông cảm với tình huống đã xảy đến với em. Anh An – người mà em yêu - ngỏ lời yêu em chỉ là để “che mắt” gia đình vì bố mẹ ngăn cản tình yêu của anh ấy và cô gái kia.
Em trách anh ấy vì nỡ chọn em làm nơi “che giấu” sự thật với cha mẹ. Chuyện gì xảy ra cũng đã xảy ra rồi, em có trách thêm cũng chẳng thể thay đổi được.
Em còn rất trẻ, cuộc sống sau này em sẽ gặp được rất nhiều người tốt hơn An, em đừng để cho suy nghĩ “con cá mất là con cá to” cản trở bước đi tìm hạnh phúc của mình.
Còn với Long, chị nghĩ em không nên có quyết định gì vội vàng vào thời điểm này. Khi ở bên Long em vẫn nhớ về An chứng tỏ tình cảm của em với Long chưa phải là tình yêu.
Em không nên đi lại vết xe đổ của An đó là "lấp chỗ trống" với Long khi chia tay với An trong phiền muộn. Như thế chỉ làm cả hai em thêm phần đau khổ mà thôi.
Em hãy thật bình tĩnh, thời gian dần dần sẽ khiến cho tình cũ nguôi ngoai và cũng là cơ hội cho em và Long hiểu nhau hơn. Đến lúc đó em quyết định cũng chưa hề muộn.
Còn nếu hai em không hợp nhau thì em vẫn còn rất nhiều cơ hội tươi đẹp ở phía trước. Chúc em tìm được hạnh phúc của mình, an tâm lên em!
(sangkhoaivn.com) Em hẹn gặp tôi vào ngày đầu của năm mới với lý do về nhà mấy ngày nhớ tôi quá không chịu được.
Thế là theo lời hẹn, em lên từ sáng sớm và muốn được gần gũi tôi. Em nói, năm mới chưa có món quà nào cho tôi, chưa biết thể hiện tình cảm của em dành cho tôi thế nào nên em muốn cùng tôi đi nhà nghỉ, coi như đó là món quà em tặng riêng cho tôi.
Thật tình, tôi có nhớ em sau mấy ngày xa cách nhưng tôi không phải là gã ham hố chuyện ấy tới mức bắt em phải lên sớm và ngay lập tức gặp gỡ vui vẻ với em. Sự chủ động và mạnh dạn của em trong chuyện ấy đã khiến tôi có điều gì đó lăn tăn. Tôi không hiểu là em yêu tôi nhiều hay khát thèm dục vọng nhiều hơn vì đây cũng không phải lần đầu tiên em đề nghị với tôi chuyện đi nhà nghỉ.
Mới đầu năm mới, em đã gọi điện và nói nhớ tôi da diết, chỉ muốn được ngã vào vòng tay của tôi. Thật tình tôi cũng yêu em nhiều lắm, nhưng tôi chỉ sợ gần gũi nhau quá nhiều sẽ biến ‘chuyện ấy’ thành thói quen không thể thiếu trong tình yêu của hai đứa. Như vậy điều này không thật sự tốt.
Mới đầu năm mới, em đã gọi điện và nói nhớ tôi da diết, chỉ muốn được ngã vào vòng tay của tôi. Thật tình tôi cũng yêu em nhiều lắm, nhưng tôi chỉ sợ gần gũi nhau quá nhiều sẽ biến ‘chuyện ấy’ thành thói quen không thể thiếu trong tình yêu của hai đứa. Như vậy điều này không thật sự tốt.
Mới đầu năm mới, em đã gọi điện và nói nhớ tôi da diết, chỉ muốn được
ngã vào vòng tay của tôi. (ảnh minh họa)
Tôi khước từ em, chỉ muốn hai đứa đi chơi và gặp gỡ sau mấy ngày xa cách. Nhưng em nói, gần gũi nhau đầu năm là điều may mắn, có như thế cả năm tình yêu mới suôn sẻ. Không biết em nghe ai nói thế hay đi bói toán ở đâu về và tin vào điều đó, nên nhất định ngày mùng 1 Tết Dương em phải lên để gặp bằng được tôi và cùng tôi vui vẻ. Sau một hồi từ chối, cuối cùng tôi phải gật đầu với món quà năm mới của bạn gái.
Bình thường tôi không mấy khi khước từ em nhất là trong ‘chuyện ấy’. Thế nhưng lần này thật sự tôi có chút ái ngại, vừa vì nghi ngờ, lo sợ em nghiện chuyện chăn gối vừa không có hứng thú vì tôi cũng đang mệt sau rất nhiều ngày nghỉ. Nhưng tôi vẫn phải chấp nhận điều này theo yêu cầu của em. Nhưng phải nói thật một điều rằng, sau chuyện này tôi cảm thấy tình cảm dành cho em đã vơi đi chút ít. Có phải tôi đang nghi ngờ thái quá hay tại tôi đã cảm thấy bớt yêu em từ lâu rồi. Con gái chủ động quá như vậy có phải là tốt hay không, tôi phải làm sao bây giờ?
Bình thường tôi không mấy khi khước từ em nhất là trong ‘chuyện ấy’. Thế nhưng lần này thật sự tôi có chút ái ngại, vừa vì nghi ngờ, lo sợ em nghiện chuyện chăn gối vừa không có hứng thú vì tôi cũng đang mệt sau rất nhiều ngày nghỉ. Nhưng tôi vẫn phải chấp nhận điều này theo yêu cầu của em. Nhưng phải nói thật một điều rằng, sau chuyện này tôi cảm thấy tình cảm dành cho em đã vơi đi chút ít. Có phải tôi đang nghi ngờ thái quá hay tại tôi đã cảm thấy bớt yêu em từ lâu rồi. Con gái chủ động quá như vậy có phải là tốt hay không, tôi phải làm sao bây giờ?
(sangkhoaivn.com) Hãy để cuộc “yêu” đêm nay của bạn khởi đầu một năm mới nóng bỏng hơn.
Bạn đã làm gì để cải thiện đời sống chăn gối, trong những cuộc "yêu" của mình trong năm tới? Nếu bạn còn đang bối rối, hãy thực hiện theo những bí quyết dưới đây, chắc chắn chắn tình yêu của hai bạn sẽ thăng hoa.
1. Đàn ông thích phụ nữ “quên” đồ lót khi cùng ra ngoài ăn tối.
2. Đôi lúc, hãy hét lên để cho hàng xóm thấy rằng bạn không phải là một cặp đôi nhàm chán.
3. Đừng hỏi ai đó rằng họ có muốn sex không! Hãy linh hoạt!
4. Cạo râu! (Chúng tôi không thể nói cụ thể như thế nào là hợp lý và điều này cần thiết cho mọi cuộc “yêu” của bạn).
5. Đừng mặt những bộ Pajamas thô cứng, quấn tóc hoặc kẻ mắt khi chuẩn bị lên giường.
"Chuyện ấy" thêm nồng nàn hơn trong năm mới với những bí quyết "yêu" táo bạo
(Ảnh minh họa)
6. “Yêu” ở những nơi không phải phòng ngủ! Hãy làm “chuyện đó” trên ghế sô – fa, thang máy hoặc trong xe hơi nếu bạn đi cùng nhau.
7. Đặt cho nhau những biệt danh ngộ nghĩnh.
8. Cùng nhau đọc một cuốn sách hoặc xem một bộ phim nào đó ướt át để đổi mới cuộc “yêu” nếu bạn cảm thấy chuyện ái ân của mình đang dần trở nên nhàm chán. Ngoài ra, bạn có thể thử làm diễn viên đóng vai các nhân vật mình yêu thích trong “cuộc vui” của mình.
(sangkhoaivn.com) Bạn trai tôi thẳng thắn nói rằng: Tình yêu mà không có tình dục chỉ là bạn thôi!
Tôi yêu anh khi đang là sinh viên năm thứ hai đại học. Mối tình của chúng tôi đến rất tình cờ, tự nhiên và suôn sẻ. Hai đứa biết nhau từ những mối quan hệ thân thiết xung quanh. Gia đình anh yêu thương tôi như con cái trong nhà.
Trong suy nghĩ của tôi - đứa con gái lần đầu biết mùi vị tình yêu lúc ấy, đây sẽ là người đàn ông gắn bó với tôi suốt cuộc đời. Tôi yêu anh và yêu cả gia đình anh. Mối tình của chúng tôi kéo dài được chín tháng. Rồi một ngày anh nói tiếng chia tay. Tôi nhớ mãi lời anh: “Tình yêu mà không có tình dục chỉ là bạn thôi”.
Tôi sốc và không tin. Gặng hỏi mãi lý do, tôi cũng chỉ nhận được từ anh những câu chữ lạnh lùng qua tin nhắn. Tôi gào lên trong đau đớn. Có cảm giác con tim như quặn thắt lại, bị một bàn tay nào đó bóp nghẹt liên hồi.
Mất ăn, mất ngủ liên miên khiến tôi xác xơ thảm hại đi trông thấy. Bao đêm tôi trằn trọc, tự dằn vặt cuộc đời sao quá đỗi bất công. Tôi đã đánh đổi tất cả niềm tin để nhận được sự dối lừa (đôi khi còn cảm thấy kinh tởm) trong tình cảm. Chán đời, tôi đâm ra hận tình. Tôi căm phẫn người làm tim tôi tan nát. Sự khinh bỉ lên đến cao độ mỗi khi thoáng có người nhắc đến tên anh.

Tôi nhận ra sai lầm của mình trong khi yêu thương người con trai đó. Tôi chỉ chú tâm đòi hỏi, luôn ích kỷ trong tình cảm cho đi, không biết cách an ủi, yêu thương. Nếu tiếp tục tôi nghĩ mình vẫn sẽ như thế. Chỉ khi mất đi tôi mới có thể nhận ra.
Và thật sự thì anh vẫn chưa yêu ai kể từ khi mối tình của chúng tôi kết thúc. Có lẽ anh đã chọn cách làm xấu mình để mau chóng chấm dứt nỗi đau. Tôi cũng chưa bao giờ hỏi lại anh về điều đó.
Không phải kết thúc nào cũng tệ như chúng ta vẫn tưởng. Chia tay anh, tôi học được nhiều điều. Tôi biết được những thiếu sót của bản thân, cố gắng hoàn thiện bản thân mình để chờ một tình yêu mới đến.
Hơn một năm đã trôi qua kể từ lúc chia tay mối tình, bây giờ tôi đã có thể tự tin nói với chính mình: tôi sẽ yêu một người khác tốt hơn, sẽ biết cách nắm giữ hạnh phúc của mình trong cuộc sống!
Trong suy nghĩ của tôi - đứa con gái lần đầu biết mùi vị tình yêu lúc ấy, đây sẽ là người đàn ông gắn bó với tôi suốt cuộc đời. Tôi yêu anh và yêu cả gia đình anh. Mối tình của chúng tôi kéo dài được chín tháng. Rồi một ngày anh nói tiếng chia tay. Tôi nhớ mãi lời anh: “Tình yêu mà không có tình dục chỉ là bạn thôi”.
Tôi sốc và không tin. Gặng hỏi mãi lý do, tôi cũng chỉ nhận được từ anh những câu chữ lạnh lùng qua tin nhắn. Tôi gào lên trong đau đớn. Có cảm giác con tim như quặn thắt lại, bị một bàn tay nào đó bóp nghẹt liên hồi.
Mất ăn, mất ngủ liên miên khiến tôi xác xơ thảm hại đi trông thấy. Bao đêm tôi trằn trọc, tự dằn vặt cuộc đời sao quá đỗi bất công. Tôi đã đánh đổi tất cả niềm tin để nhận được sự dối lừa (đôi khi còn cảm thấy kinh tởm) trong tình cảm. Chán đời, tôi đâm ra hận tình. Tôi căm phẫn người làm tim tôi tan nát. Sự khinh bỉ lên đến cao độ mỗi khi thoáng có người nhắc đến tên anh.
Tôi sẽ yêu một người khác tốt hơn, sẽ biết cách nắm giữ hạnh phúc của mình trong cuộc sống (ảnh minh họa)
Nhưng rồi thời gian dần qua đi, khi nỗi đau đã vơi bớt phần nào, tâm hồn tôi dần trở nên thanh thản. Ngồi ngẫm lại những chuyện ngày xưa, tôi bỗng thấy mình thật trẻ con và bồng bột. Kết thúc lại chính là một điều hay.Tôi nhận ra sai lầm của mình trong khi yêu thương người con trai đó. Tôi chỉ chú tâm đòi hỏi, luôn ích kỷ trong tình cảm cho đi, không biết cách an ủi, yêu thương. Nếu tiếp tục tôi nghĩ mình vẫn sẽ như thế. Chỉ khi mất đi tôi mới có thể nhận ra.
Và thật sự thì anh vẫn chưa yêu ai kể từ khi mối tình của chúng tôi kết thúc. Có lẽ anh đã chọn cách làm xấu mình để mau chóng chấm dứt nỗi đau. Tôi cũng chưa bao giờ hỏi lại anh về điều đó.
Không phải kết thúc nào cũng tệ như chúng ta vẫn tưởng. Chia tay anh, tôi học được nhiều điều. Tôi biết được những thiếu sót của bản thân, cố gắng hoàn thiện bản thân mình để chờ một tình yêu mới đến.
Hơn một năm đã trôi qua kể từ lúc chia tay mối tình, bây giờ tôi đã có thể tự tin nói với chính mình: tôi sẽ yêu một người khác tốt hơn, sẽ biết cách nắm giữ hạnh phúc của mình trong cuộc sống!
(sangkhoaivn.com) Đợt này, Tết Dương lịch được nghỉ 4 ngày nên tôi đã sớm bàn tính chuyện đi chơi xa với chồng.
Áp lực về nhà chồng
Nói ra thì đúng là không hay ho chút nào vì dù sao phận làm dâu cũng phải thực hiện cho tròn trách nhiệm. 5 năm làm dâu, tôi chưa lần nào làm gì trái ý bố mẹ chồng, cũng không bao giờ dám vô lễ. Tất cả những gì bố mẹ nói tôi đều nghe lời, có phản kháng thì cũng chỉ trên tinh thần góp ý, không dám phán quyết. Nhưng những lần như thế, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi, chán nản vì đúng như người ta nói, rể là con, dâu là khách. Tôi chỉ được coi là khách trong nhà nên bất kì lời nào tôi nói ra, bố mẹ chồng tôi cũng đều để ngoài tai hết. Tôi vừa mang tiếng đàn bà không nên tham gia quá nhiều chuyện vừa mang tiếng chỉ là dâu con.
Nhà chồng tôi đông người lại ở chung, cuộc sống vô cùng phức tạp. Anh chồng tôi vốn khó tính, không hợp tính chồng tôi cho lắm thế nên mỗi lần về, tôi luôn bị anh soi mói. Nhà anh chị cũng ở ngay sát nhà bố mẹ. Nói là ở riêng nhưng thực chất cũng giống như sống chung. Thế nên anh chị chồng dù sao cũng được lòng bố mẹ hơn vợ chồng tôi.
Nói ra thì đúng là không hay ho chút nào vì dù sao phận làm dâu cũng phải thực hiện cho tròn trách nhiệm. 5 năm làm dâu, tôi chưa lần nào làm gì trái ý bố mẹ chồng, cũng không bao giờ dám vô lễ. Tất cả những gì bố mẹ nói tôi đều nghe lời, có phản kháng thì cũng chỉ trên tinh thần góp ý, không dám phán quyết. Nhưng những lần như thế, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi, chán nản vì đúng như người ta nói, rể là con, dâu là khách. Tôi chỉ được coi là khách trong nhà nên bất kì lời nào tôi nói ra, bố mẹ chồng tôi cũng đều để ngoài tai hết. Tôi vừa mang tiếng đàn bà không nên tham gia quá nhiều chuyện vừa mang tiếng chỉ là dâu con.
Nhà chồng tôi đông người lại ở chung, cuộc sống vô cùng phức tạp. Anh chồng tôi vốn khó tính, không hợp tính chồng tôi cho lắm thế nên mỗi lần về, tôi luôn bị anh soi mói. Nhà anh chị cũng ở ngay sát nhà bố mẹ. Nói là ở riêng nhưng thực chất cũng giống như sống chung. Thế nên anh chị chồng dù sao cũng được lòng bố mẹ hơn vợ chồng tôi.
Nhà chồng tôi đông người lại ở chung, cuộc sống vô cùng phức tạp. (ảnh minh họa)
Cứ mang tiếng ở xa lại ở thủ đô nên lần nào về không quà cáp chu đáo là y như rằng tôi bị mắng. Rồi bố mẹ lại quy cho tôi cái tội không chu đáo, giữ của, tiết kiệm nên không muốn quà cáp cho họ hàng, cháu chắt. Thú thật, lần nào về tôi cũng quà cáp đàng hoàng nhưng đâu phải lúc nào cũng mua được thật nhiều. Kinh tế gia đình cũng không phải giàu có gì, vợ chồng còn thuê nhà trên Hà Nội, mỗi lần về quê cũng tốn kém khá nhiều mà bố mẹ nào có hiểu cho.
Tôi lao vào làm việc như người giúp việc. Bao nhiêu cỗ bàn tôi phải tự tay nấu nướng. Rồi mẹ cứ giả bộ khen tôi nấu nướng ngon, nhất là chị dâu của chồng tôi. Chị luôn miệng khen tôi nhưng thực chất để trốn tránh trách nhiệm. Nhưng tôi nào có nề hà gì, tôi vẫn gật đầu làm tất cả mọi việc. Thế mà ăn xong bao nhiêu bát đĩa chị đùn cho tôi rửa cả. Tôi cũng nhanh nhẹn làm hết mọi việc nhưng dù sao, chị em lâu ngày không gặp, có việc thì cũng làm có phải vui hơn không.
Tôi lao vào làm việc như người giúp việc. Bao nhiêu cỗ bàn tôi phải tự tay nấu nướng. Rồi mẹ cứ giả bộ khen tôi nấu nướng ngon, nhất là chị dâu của chồng tôi. Chị luôn miệng khen tôi nhưng thực chất để trốn tránh trách nhiệm. Nhưng tôi nào có nề hà gì, tôi vẫn gật đầu làm tất cả mọi việc. Thế mà ăn xong bao nhiêu bát đĩa chị đùn cho tôi rửa cả. Tôi cũng nhanh nhẹn làm hết mọi việc nhưng dù sao, chị em lâu ngày không gặp, có việc thì cũng làm có phải vui hơn không.
Tôi không phải lười hay tính toán ba chuyện linh tinh ấy nhưng thú thực, con dâu lâu ngày về, làm cũng phần nào có phải tôi là ô sin đâu mà việc gì cũng đẩy hết cho tôi. Mẹ và chị tôi luôn ra giọng, tôi không phải làm dâu, sướng hơn khối người nên mấy ngày này phải làm bù. Làm gì có cái quy tắc ấy, con cái vài tháng mới về được lần mà bố mẹ nỡ đối xử như vậy sao?
Tính chuyện đi chơi xa để trốn… làm dâu
Tính chuyện đi chơi xa để trốn… làm dâu
Đợt này, Tết Dương lịch được nghỉ 4 ngày nên tôi đã sớm bàn tính chuyện đi chơi xa với chồng. Không phải tôi cố gắng tính chuyện trốn tránh trách nhiệm làm dâu mà bởi vì tôi muốn hai vợ chồng có chút thời gian riêng tư. Chẳng mấy khi được nghỉ dài ngày như vậy để cả nhà đi chơi cùng nhau. Tết Âm được nghỉ nhiều nhưng năm nào tôi cũng phải về quê chồng ăn Tết. Có được về nhà mẹ đẻ thì cũng chỉ một ngày. Những ngày tháng đó với những người làm dâu như tôi thật sự là ác mộng. Thật sự, với một gia đình có bố mẹ chồng dễ chịu thì không sao, đằng này nhà chồng tôi như thế, tôi thật sự sợ. Tôi lo lắng và cảm thấy căng thẳng vô cùng khi phải đối diện với cả nhà chồng trong những ngày năm mới sắp tới.
Tôi lo lắng và cảm thấy căng thẳng vô cùng khi phải đối diện với
cả nhà chồng trong những ngày năm mới sắp tới. (ảnh minh họa)
Thế nên, tôi quyết định sẽ đi chơi xa trong dịp Tết dương này để tận hưởng giây phút bình yên. Thú thật, bao nhiêu năm lấy chồng tôi chưa có được những giây phút cảm thấy vui vẻ khi ở nhà chồng. Mẹ chồng lúc nào cũng cho rằng, tôi sống ở thủ đô sung túc và sung sướng nên quên mất những người ở nhà. Chồng tôi lại không được lòng gia đình lắm thế nên mọi thứ đều đổ hết lên đầu tôi. Nhiều lúc thương chồng, tôi cũng tham gia với anh nhiều nhưng anh là người nặng tình cảm, anh cũng không bao giờ phàn nàn việc gì. Nhìn chồng như thế tôi càng thương.
Lần này, anh không đồng ý cho tôi đi chơi. Chồng tôi lúc nào cũng coi trọng gia đình, rồi bảo tôi nếu đi chơi mấy ngày như thế bố mẹ lại đánh giá, nghĩ ngợi rồi hỏi tiền đâu mà đi chơi lắm. Thật tình, tôi thấy chồng tôi sống như thế còn mệt mỏi hơn cả tôi. Bố mẹ đẻ của mình mà cũng không được lòng, lại bị anh trai suốt ngày soi mói. Tôi yêu chồng lại thương chồng nhưng cũng thương thân mình, phải làm dâu một gia đình như vậy. Thật may có chồng yêu tôi và tôi cũng yêu anh nên áp lực bớt được phần nào.
Cuối cùng, vì tôi nài nỉ quá, chồng gật đầu đồng ý đi chơi 2 ngày rồi về sớm, để dành 1 ngày nghỉ về quê cùng bố mẹ. Thôi thì coi như thế cũng là may mắn lắm rồi, vẹn cả đôi đường cho chúng tôi. Thật tình, làm dâu vào những gia đình như thế này khổ vô cùng.
(sangkhoaivn.com) Tôi và em cùng công ty. Chúng tôi đều là trai đã có vợ và gái đã có chồng, gặp gỡ và vồ vập nhau trong mối quan hệ lén lút.
Lý do của tôi...
Người ta vẫn thường nói “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” thế nhưng chúng tôi ngay khi mới gặp đã “bắt sóng” khá nhanh. Làm việc cùng nhau mỗi ngày, chia sẻ cùng nhau nhiều khó khăn, dần dà chuyện nảy nở tình yêu đến là điều dễ hiểu.
Người ta bảo cái gì càng thiếu thì càng khao khát, tôi không hiểu sao chúng tôi đều có gia đình, chẳng xa lạ gì với chuyện gối chăn thế mà mỗi lần gặp em tôi đều…có cảm giác rất lạ.
Tôi luôn mệt mỏi khi nghĩ đến vợ, mỗi khi tôi đặt chân về nhà là vợ tôi lại tra tấn bằng hàng trăm câu hỏi khác nhau, đầu óc tôi lại rối tinh lên vì tiền bạc, con cái với đủ mọi câu phàn nàn của vợ.
Còn em, mỗi lần em đi lại, với dáng đi uyển chuyển của mình đều khiến tôi phải lén lút… ngắm nhìn.
Nhiều khi đứng cạnh nhau, nghe thấy hơi thở gấp gáp của em, và tôi cũng rạo rực…
Những khoảnh khắc đi chung cầu tháng máy, ngồi chung một căn phòng đều khiến tôi muốn có em ngay lập tức.Em là gái một con, quả thực… trông mòn con mắt. Nhìn em hấp dẫn hơn bất cứ cô gái đôi mươi nào.
Tôi chỉ có sở thích là đàn bà… thay vì những cô gái còn trẻ. Tôi luôn cảm thấy rằng những cô gái trẻ thật sự rất nhạt nhẽo, họ chỉ biết làm nũng, thiếu kinh nghiệm sống và luôn làm tôi phiền lòng về tính trẻ con của mình.
Phụ nữ đã kết hôn thì khác, họ chững chạc, trưởng thành và hơn hết, có kinh nghiệm chăn gối rất tuyệt. Và đặc biệt là họ không bám ai nhèo nhẽo.
Em đáp ứng được tất cả những điều đó.
Quả thực biết người biết ta trăm trận trăm thắng, tôi chiếm lĩnh được em bằng vẻ ngoài lịch lãm, phong thái hào hoa của mình.
Tôi thích… tạm trú với người tình. Vì vậy, không biết từ khi nào chúng tôi cứ trưa đến là đi thuê phòng nghỉ trưa bằng những lý do như… đi gặp đối tác. Chúng tôi mỗi người một phương tiện đi lại, và cùng gặp gỡ nhau ở thiên đường tình ái.
Hàng ngày, vợ tôi vẫn giữ thói quen nấu cơm hộp cho tôi mang đi làm. Suất cơm đó đến buổi trưa lại được tôi chia cùng cô nhân viên… trong nhà nghỉ. Vợ tôi là lượt quần áo, xức nước hoa thơm phức càng làm cho tôi “ấn tượng” hơn trong mắt cô gái xinh đẹp này.
Tôi thì quan niệm, mỗi người đều lựa chọn cho mình cách sống, miễn là họ cảm thấy ổn và không ảnh hưởng đến những người xung quanh là được. Vợ tôi không biết, nhân viên không biết nên tôi cứ thoải mái mà… ngoại tình.
Nguyên nhân của em...
Em thì vướng nhiều ràng buộc. Em tâm sự chuyện gia đình. Em tưởng chừng đã có một cuộc sống no đủ, hạnh phúc, với một người chồng, một người con. Em chăm lo, vun vén cho gia đình.
Thế nhưng chính chồng em lại là người phản bội. Em đã bắt gặp chính đứa con gái lạ ngồi nghiễm nhiên trên chính chiếc giường ngủ của em… trong tình trạng “trai trên gái dưới”.
Vợ chồng em ly thân từ đó. Em đến với tôi, không phải để trả thù đời, trả thù chồng, không phải vì muốn phá vỡ gia đình tôi.
Em mang tâm trạng thất vọng, hụt hẫng vì tình cảm bấy lâu nay xây đắp bỗng chốc sụp đổ. Sau cú sốc lớn nhất đã từng gặp em trở nên trống rỗng.
Em cũng có những khao khát tình cảm, những nhục dục đơn thuần khi con tim lên tiếng.
Tôi thấy thương em.
Và bù đắp lòng thương đó bằng cách quan tâm, săn sóc em.
Tôi và em như hai con thiêu thân... Cơ quan tôi đã có không ít những câu chuyện rùm beng của chuyện mối tình ngoài vợ, ngoài chồng làm gia đình tan vỡ. Tôi và em biết thế nên cần cẩn thận và khéo léo hơn với tình yêu công sở này.
Công ty tổ chức buổi lễ giáng sinh, tiệc tất niên hay tân niên, hoặc đơn giản chỉ là những bữa tiệc nhỏ chúc mừng chị em phụ nữ nhân ngày 8-3, 20-10, dù là ngày gì, tôi và em cũng không đi cùng nhau đến tham dự, ngay cả việc đứng cạnh nhau quá lâu cũng dễ khiến người khác nghi ngờ.
Dù biết như vậy là sai trái, là tồi tệ vơi vợ con, và tôi cũng trở thành một kẻ vô cùng đốn mạt… nhưng tôi vẫn không thể nào thoát ra được cái lưới tình không có luân thường, đạo đức ấy.
Em cũng như vậy, ban ngày hạnh phúc với tôi nơi nhà nghỉ. Tối về với chồng trong sự cô đơn gối chiếc.
Chúng tôi như những kẻ ăn vụng quen mui, cứ có cơ hội là nhảy vào nhau như hai con thiêu thân. Thời gian mối quan hệ không lành mạnh, tốt đẹp ấy của chúng tôi cũng đã kéo dài được đến gần hai năm trời, mà vẫn không ai biết.
(sangkhoaivn.com) Để mình được hoàn hảo trong mắt đức lang quân, nhiều chị em không tiếc tiền của, công sức quyết tâm "lấy lại cái đã mất". Cũng từ đó mà nhiều chuyện dở khóc dở cười đã xảy ra.
Cứ tưởng có thai...
Trước khi cưới, Hạnh (Cầu Giấy, Hà Nội) đã quyết định đi vá lại màng trinh bởi chồng tương lai của cô là người vô cùng cổ hủ, phong kiến. Với anh, chữ "trinh" của người phụ nữ phải đáng giá "ngàn vàng".
Cô quen anh qua người quen mai mối, cả hai đều có công ăn việc làm ổn định, nghiêm túc muốn tiến đến hôn nhân. Dù mai mối nhưng Hạnh thấy hài lòng bởi anh là người đàn ông chín chắn, sống có trách nhiệm. Về phần cô, cô được sinh ra trong gia đình gia giáo, bố mẹ nghiêm khắc, nề nếp. Có lẽ chính vì thế mà anh rất yên tâm, tin chắc cô là gái ngoan, biết giữ gìn cho đến đêm tân hôn.
Khổ nỗi, tuổi trẻ yêu đương cuồng nhiệt, mấy ai mà cứng rắn được như liệt nữ. Khi cô gặp anh cũng là lúc vừa chia tay mối tình đầu say đắm do bị bố mẹ phản đối. Gặp anh rồi nhưng cô vẫn chưa quên được người cũ, thi thoảng họ vẫn lén lút hẹn hò qua lại.
Sợ chồng tương lai phát hiện sự thật nên gần đến ngày cưới, một mình Hạnh lặng lẽ đi vá trinh. Xong xuôi, Hạnh yên tâm khi cơ thể đã trở về "nguyên vẹn" như thuở mẹ sinh ra, tâm trạng cũng nhẹ nhàng phơi phới.
Nhưng "đến tháng", chẳng thấy "bạn thân" ghé thăm. Cô tá hỏa. Lo lắng sợ mang thai với người cũ, cô mua que thử về kiểm tra. Dùng hẳn 2 que vẫn thấy báo "bạn không có thai". Cô thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đến 1 tuần sau vẫn không “đến tháng”, bụng lại ấm ách, đau từng cơn, trong người khó chịu nôn nao. Toàn những dấu hiệu bầu bí không chối vào đâu được. Cô đành phải đến một phòng khám tư siêu âm. Kết quả không có thai, nguyên do chỉ vì cái màng cô mới "tậu" có vấn đề khiến máu kinh không thoát ra được. Vui vẻ mang kết quả về nhà, cô ném hồ sơ bệnh án vào góc phòng, trút được gánh nặng.
Không ngờ, chính cái tờ kết quả siêu âm ấy lại làm hại cô. Trong một lần đến phòng Hạnh chơi, chồng sắp cưới đã vô tình phát hiện tờ giấy đó. Biết lấy gì biện minh khi một "xử nữ" lại đi siêu âm xem có thai hay không? Cô suy sụp nhìn kế hoạch cưới xin phá sản trong sự khinh thường của chồng “hụt" và nhất là đau đớn khi bố mẹ ngất lên ngất xuống, không muốn nhìn mặt đứa con gái hư hỏng như cô nữa.
Màng trinh... hết hạn sử dụng
Hoa (Vinh, Nghệ An) lại rơi vào một hoàn cảnh khác. Ngày cưới cận kề, gấp quá không có thời gian đến bệnh viện vá víu lại, cô đành gấp rút tìm biện pháp khác. Sau khi tìm hiểu nhiều nguồn thông tin trên mạng, cô quyết định dùng màng trinh giả do một cơ sở "uy tín – chất lượng" cung cấp, với lời đảm bảo hàng "như thật". "Để có kết quả viên mãn thì tốn tiền một tí cũng có sao" - Hoa nghĩ thầm.
Cuối cùng thì đêm tân hôn cũng đến. Loay hoay trong nhà tắm khá lâu, cô mới sử dụng được cái màng kia. Lúc mở bao bì ra cô đã thấy có mùi lạ lạ, nhưng đầu óc căng thẳng, không còn hơi sức đâu để ý. Hoa bước lên giường một cách gượng gạo vì thấy nó cứ "sao sao", cảm giác không quen khi trong người mình chứa một vật thể lạ. Lúc này cô chỉ mong "lần đầu tiên" nhanh chóng qua đi, chạy ù vào nhà tắm, thế là xong.
Nhưng ông trời như trêu ngươi, chồng cô cứ nghĩ cô "chưa bao giờ" nên vô cùng nhẹ nhàng, kiên nhẫn. Cô hưởng thụ sự dịu dàng của anh mà toát mồ hôi hột. Lúc anh tìm đến "âu yếm" nơi bí ẩn ấy, đã không kiềm chế được mà nhăn mũi, vì quả thực cái mùi đang bốc lên thật không chấp nhận được.
Sau khi gặng hỏi mà cô không trả lời được lí do tại sao, anh "cao tay" gọi ngay cho một người quen làm bác sĩ. Sự thật nhanh chóng được phanh phui. Đến lúc này thì cô cũng mới biết, tai họa của mình do đâu mà có. Chính là cái màng trinh đã hết hạn sử dụng mà cô đưa vào người.
Chồng vừa cưới còn tàn nhẫn đến mức để nguyên hiện trường, đêm hôm khuya khoắt gọi cả bố mẹ cô đến chứng kiến, mời bố mẹ cô đưa cô về, "trả lại nhà sản xuất". Cô ê chề, chỉ biết khóc không thành tiếng.
"Vừa ăn cướp vừa la làng"
Chị Loan (Ba Đình, Hà Nội) cũng rơi vào hoàn cảnh khóc dở mếu dở. Cũng kiếp vá víu lại nhưng chị may mắn hơn rất nhiều người. Màn kịch của chị thành công mĩ mãn. Chồng chị không hề nghi ngờ chút nào, sau khi biết chị vẫn "còn" thì nâng chị hơn nâng trứng.
Nhưng sau đêm tân hôn vài ngày, vùng kín của chị bắt đầu có dấu hiệu khó chịu. Nghi ngờ mắc bệnh kín, chị hằm hằm lôi chồng về hỏi tội. Vì bản thân chị ngoài chuyện "thất tiết" ra thì chưa khi nào quan hệ không an toàn, không mắc bệnh gì cả, chỉ có khả năng anh nhăng nhít bên ngoài về, rồi lây sang cho chị mà thôi.
Hai vợ chồng không ai chịu nhường ai, đều khăng khăng bảo mình đúng. Cuối cùng quyết định đưa nhau đi khám cho ra nhẽ. Kết quả, anh chẳng có bệnh gì cả. Còn chị, vẫn luôn tự tin mình "trong sạch", khi được thông báo kết quả, như người bị giội gáo nước lạnh. Hóa ra công cuộc vá của chị có "lỗi kĩ thuật" gây viêm nhiễm.
Của đáng tội, khi tiểu phẫu xong, chị cũng thấy có dấu hiệu bất thường rồi, nhưng vẫn chủ quan. "Cơ sở uy tín thế, làm sao có chuyện gì được? Mà có lẽ cơ thể đang trong quá trình thích nghi với cái mới" - chị nhủ thầm. Vì vậy mới nên chuyện thế này.
Không đến nỗi mất chồng, nhưng vì chuyện này mà chồng "chiến tranh lạnh" với chị mấy tháng liền. Anh còn phán chị tội danh "vừa ăn cướp vừa la làng"!
(sangkhoaivn.com) Người vợ thất bại nhất là người vợ nằm nhìn chồng tự xử mà không thể làm được gì giúp chồng.
Lúc này, tôi tỏ ra vô cùng hoang mang, chán nản vì bao đêm rồi, tôi phải giả vờ ngủ, làm như không biết gì để chồng thỏa mái thủ dâm. Tôi đau khổ nhận ra, cuộc sống chăn gối không tốt, đời sống ân ái vợ chồng không thuận lợi thì mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa, tình cảm vợ chồng rạn nứt.
Giữa tôi và chồng lúc này chỉ như còn nghĩa hết tình. Tình yêu của chồng dành cho tôi có lẽ đã hết. Tôi bắt đầu trở thành vật cản trong cuộc sống của chồng. Nếu như không có tôi, có thể anh đã tha hồ chơi bời, tha hồ vui vẻ bên các cô gái khác và cũng có thể anh đã lấy người vợ khác thay thế. Nhưng tôi chưa thể sẵn sàng từ bỏ vai trò này, vì tôi còn quá yêu anh.
Chồng tôi là đàn ông, vả lại nhu cầu về chuyện ân ái vợ chồng của anh rất cao, có thể nói là cao hơn người thường. Thế nên, mỗi lần anh chạm vào tôi là tôi lại thấy sợ, rùng mình. Có lẽ vì chồng quá mạnh bạo trong ‘chuyện ấy’, mạnh bạo tới mức khiến cho tôi không cảm thấy thoải mái, thích thú nữa mà chỉ thấy hãi hùng. Thế nên, bao nhiêu lần chồng ngỏ ý, tôi đều giả vờ mệt, rồi kiếm hết lý do này đến lý do khác để từ chối anh. Có lẽ cũng vì chuyện ấy mà anh đâm ra chán nản, không muốn gần gũi vợ nữa.
Chồng tôi là đàn ông, vả lại nhu cầu về chuyện ân ái vợ chồng của anh rất cao, có thể nói là cao hơn người thường. Thế nên, mỗi lần anh chạm vào tôi là tôi lại thấy sợ, rùng mình. Có lẽ vì chồng quá mạnh bạo trong ‘chuyện ấy’, mạnh bạo tới mức khiến cho tôi không cảm thấy thoải mái, thích thú nữa mà chỉ thấy hãi hùng. Thế nên, bao nhiêu lần chồng ngỏ ý, tôi đều giả vờ mệt, rồi kiếm hết lý do này đến lý do khác để từ chối anh. Có lẽ cũng vì chuyện ấy mà anh đâm ra chán nản, không muốn gần gũi vợ nữa.
Chồng tôi là đàn ông, vả lại nhu cầu về chuyện ân ái vợ chồng của anh
rất cao, có thể nói là cao hơn người thường. (ảnh minh họa)
Thật tình, tôi rất thông cảm với chồng về vấn đề này, nhưng tôi không chịu được nữa, giống như anh đang bạo hành tôi vậy. Thật ra, có thể là do sức chịu đựng của tôi quá kém, hay nhu cầu về chuyện ấy của tôi không cao nên tôi không muốn gần chồng. Thế nên, hàng đêm, anh đều vuốt ve vợ xong nhưng thấy vợ không động tĩnh gì thị anh lại tự xử. Nhìn chồng tự xử mà tôi xót hết ruột gan, cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Nhưng nếu chỉ đáp ứng chồng một lần có lẽ sáng hôm sau tôi không thể lết người dậy đi làm được. Chồng tôi đâm bực mình nhưng lại không dám chơi gái vì anh luôn nghĩ, gái gú là những thứ mang bệnh vào người.
Tôi không biết phải làm thế nào. Nếu cuộc sống cứ tiếp diễn thế này thì tôi quá mệt mỏi, không thể vượt qua được. Ngày nào cũng nhìn chồng nằm bên mình mà không thể thỏa mãn cho chồng, rồi lại để chồng phải trở thành người như thế, tôi thật sự đau lòng. Có cách nào giúp tôi không?
Tôi không biết phải làm thế nào. Nếu cuộc sống cứ tiếp diễn thế này thì tôi quá mệt mỏi, không thể vượt qua được. Ngày nào cũng nhìn chồng nằm bên mình mà không thể thỏa mãn cho chồng, rồi lại để chồng phải trở thành người như thế, tôi thật sự đau lòng. Có cách nào giúp tôi không?
(sangkhoaivn.com) Anh còn bảo “Vì cô đã dễ dãi với một thằng, nên cô cũng dễ dãi được với ti tỉ thằng khác!”. Không biết cái thứ logic vớ vẩn đó, anh lấy ở đâu ra? Tôi mất trinh, nhưng tôi không quan hệ vô tội vạ, không phải cứ có đàn ông rủ rê là tôi nhảy ngay lên giường.
"Gửi người đàn ông tôi đã từng yêu thương nhất!
Em sẽ không xưng là em mà xưng là tôi với anh trong thư này. Bởi vì khi xác định viết lá thư cuối cùng này cho anh, tôi đã suy nghĩ rất kỹ. Có thể nói chưa khi nào tôi bình tâm, thanh thản và tự tin như lúc này.
Nói thực, suốt gần 1 tuần nay, cứ hình dung khuôn mặt bất ngờ và đầy thất vọng của anh, ánh mắt khinh thường của anh, thái độ không muốn chạm vào người tôi của anh, tôi đã hiểu ra tất cả.
Tất cả chỉ vì tôi đã thú nhận đến thật thà, dại dột mà anh có thái độ lạnh lùng, ích kỷ và khó hiểu đó. Anh đã hỏi “Nếu chúng mình "yêu thật sự", anh sẽ là người đàn ông đầu tiên của em chứ?”. Câu trả lời của tôi là “Em xin lỗi nhưng anh không phải người đầu tiên của em!”.
Và thế là, anh tránh mặt tôi, anh nhắn tin nói cần phải suy nghĩ lại về mối quan hệ này.
Bạn bè thân nói sao tôi dại thế. Sao không nói với anh vẫn còn trinh dù thực tế đã mất rồi và sau đó âm thầm đến bệnh viện mà vá lại tấm màng đã mất.
Anh hỏi “Nếu chúng mình "yêu thật sự", anh sẽ là người đàn ông đầu tiên của em chứ?”.
Nhưng... em chẳng còn là gái trinh!
Tôi biết nếu làm như vậy, anh sẽ vui mừng, sẽ yêu tôi nhiều hơn. Nhưng tôi không bao giờ muốn nói dối cũng như tiếc nuối về những gì đã nói, đã làm. Và cả 1 lí do quan trọng hơn, bản thân tôi không thấy tôi mất trinh là lỗi lầm gì to lớn để phải che giấu.
Đúng vậy, tôi không còn trinh nhưng anh và tất cả mọi người không có quyền khinh tôi dù viện bất cứ lý do nào.
Người tôi đã trao chữ trinh là người yêu đầu tiên của tôi. Khi ấy, tôi yêu hết mình, yêu không toan tính thiệt hơn cho bản thân. Người đó hỏi tôi “Có yêu không? Yêu thì việc gì phải tiếc!”. Và cuối cùng tôi đã chẳng tiếc thật.
Anh không chấp nhận được chuyện đó, anh nói rằng “Không ngờ còn trẻ mà cô đã sa đọa như thế!”. Tôi không cho rằng làm chuyện ấy trước hôn nhân là sa đọa. Chẳng phải anh cũng đang rủ tôi quan hệ trước hôn nhân đó sao? Tức là anh đang rủ tôi sa đọa cùng anh đấy!
Tôi chỉ nghĩ đơn giản là yêu thì phải hết mình. Tôi không đắn đo nhiều khi trao trinh tiết cho người mà tôi tin tưởng là một nửa cuộc đời mình. Và sau này, khi tình cảm thay đổi, tôi và người đó không đến được với nhau, tôi cũng chẳng hối hận. Tại sao tôi phải hối hận vì đã yêu hết lòng cơ chứ?
Tôi đã nghĩ khi biết chuyện, anh sẽ chẳng giận tôi đâu. Bởi vì anh hiểu tôi, anh trân trọng tình yêu của chúng ta nên anh sẽ không coi cái màng trinh đó như là vương miện. Có nó, tôi là nữ hoàng của anh. Không có nó, tôi trở thành “con đĩ rẻ tiền”.
Anh còn bảo tôi là “Vì cô dễ dãi với một thằng, nên cô cũng dễ dãi được với ti tỉ thằng khác!”. Không biết cái thứ logic vớ vẩn đó, anh lấy ở đâu ra? Tôi mất trinh, nhưng tôi không quan hệ vô tội vạ, không phải cứ có đàn ông rủ rê là tôi nhảy ngay lên giường với họ.
Tôi không phải là người con gái dễ dãi. Tôi chỉ thân mật với người đàn ông mà tôi có tình cảm, người tôi yêu thương. Còn những kẻ khác, đến nắm tay tôi cũng chẳng cho nữa là quan hệ thể xác.
Tôi không phải là người con gái dễ dãi. Tôi chỉ thân mật với người đàn ông mà tôi có tình cảm, người tôi yêu thương. Còn những kẻ khác, đến nắm tay tôi cũng chẳng cho nữa là quan hệ thể xác.
Tôi không đáng bị anh sỉ nhục rằng “Mất trinh rồi, biết khoái cảm rồi, sẽ tìm đến đàn ông để thỏa mãn”. Tôi cũng có ham muốn, có thất tình lục dục như ai. Nhưng tôi biết kiềm chế, biết sống sao cho đúng là 1 con người chứ không phải 1 con vật chỉ biết tìm giống đực khi lên cơn thèm khát.
Tôi vẫn còn nhớ nụ cười khẩy của anh khi ấy. Anh thì thào “Thảo nào cô không cho tôi quan hệ, hóa ra là để che giấu chuyện đã mất...”.
Anh nhầm! Chẳng qua, tôi cảm thấy quan hệ giữa tôi và anh chưa đến mức tiến tới bước ấy. Chúng ta mới yêu nhau được vài tháng. Cho dù tôi yêu anh rất nhiều nhưng chúng ta vẫn chưa tìm hiểu nhau kĩ, tôi chưa tin tưởng anh đến mức đi đến quan hệ tình dục.
Tôi muốn cuộc yêu giữa chúng ta sẽ là sự thăng hoa về cảm xúc, sự kết hợp của hai tâm hồn đồng điệu. Tôi không muốn chúng ta quan hệ chỉ vì bị thứ nhục dục tầm thường kia xô đẩy.
Sao anh có thể cho rằng tôi chưa tiến đến “bước cuối” với anh chỉ vì không muốn bị phát hiện bản thân không còn trinh trắng. Nếu tôi thủ đoạn như vậy, tôi chỉ cần bỏ dăm ba triệu đi vá màng trinh rồi lừa dối anh. Thế chẳng đơn giản hơn nhiều ấy chứ!
Tất cả chỉ vì tôi không trong trắng mà anh khinh thường tôi. Nhưng này, liệu anh có còn zin không mà bắt tôi phải zin? Nếu anh không còn trong trắng thì anh dựa vào cái gì mà bắt tôi phải còn trinh chứ? Dựa vào anh là đàn ông, còn tôi là phụ nữ sao?
Tôi coi thường suy nghĩ ngu ngốc đó. Tại sao phụ nữ cứ phải giữ chữ trinh, còn đàn ông thì được lăng nhăng thoải mái. Tôi nói cho anh biết, cái thời trinh tiết là tất cả đối với phụ nữ qua lâu rồi. Nếu anh chỉ nhìn vào cái màng trinh mà không nhìn được vào tâm hồn tôi, anh chẳng xứng đáng được ở bên tôi đâu.
Mà kể cả nếu anh còn trong trắng, anh cũng chẳng có quyền khinh tôi. Nếu anh cay cú chỉ vì “tôi còn trinh mà cô không trinh”, thì anh là 1 thằng đàn ông quá trẻ con, quá so đo thiệt hơn. Người đàn ông như thế cũng chẳng xứng để bước vào cuộc đời tôi.
Anh bảo “Đàn ông ai cũng vậy thôi, cũng muốn mình là người độc chiếm, muốn mình là người đầu tiên và người cuối cùng của người phụ nữ mình yêu thương”. Ừ thì cũng buồn đấy. Nhưng nếu yêu thật sự, người ta sẽ chỉ buồn giây lát và bỏ qua tất cả. Đáng gì 1 cái màng trinh với vài giọt máu trong lần đầu quan hệ. Những thứ đó sao có thể sánh bằng tình cảm con người, bằng tương lai hạnh phúc.
Sẽ chẳng có ai dằn vặt người yêu, hành hạ người yêu chỉ vì cô ấy không còn tấm màng trinh sinh học. Thế mà, anh lại còn xách mé tôi “Đã sai còn không chịu xin lỗi” (?!).
Anh có đang nằm mơ không đấy anh? Tôi sẽ chẳng xin lỗi, van nài anh vì tôi đã mất trinh. Nếu làm như vậy, chẳng khác nào tôi đánh mất đi bản chất thật của mình - 1 người con gái yêu không toan tính và không bao giờ hối tiếc vì điều đó.
Giờ tôi hiểu rằng, anh chỉ yêu cái màng của tôi chứ đâu yêu con người tôi.
Mà tôi thì đâu còn cái tấm màng đó để anh yêu nữa.
Tôi nhất định sẽ không cầu xin tình yêu của anh đâu. Giờ tôi hiểu rằng, anh chỉ yêu cái màng của tôi chứ đâu yêu con người tôi. Mà tôi thì đâu còn cái tấm màng đó để anh yêu nữa. Vậy thì chúng ta còn gì mà nói nữa, chúng ta nên dừng ở đây là được rồi.
Màng trinh của tôi có thể mất, nhưng danh dự thì không anh ạ. Tiếp tục ở bên anh, tôi sẽ là đứa con gái nhục nhã, hèn mọn, quanh năm bị anh sỉ vả và phải van lơn tình yêu rẻ mạt của anh. Không bao giờ tôi làm thế vì không ai có quyền khinh rẻ tôi, kể cả anh!
Cảm ơn anh vì đã vô tình hỏi đến cái màng của tôi. Cũng may vì nhờ đó mà tôi biết bộ mặt ích kỉ, gia trưởng, giả dối của anh. Và nói thẳng, tôi cũng không còn coi trọng anh một mi-li-mét nào.
Anh không xứng đáng để làm chú rể của tôi trong ngày cưới. Anh không xứng đáng trở thành người bố của các con tôi sau này. Nhất là anh không xứng đáng là người đàn ông để tôi tin tưởng, yêu thương, chia sẻ nỗi đau cũng như cuộc sống tuyệt vời này.
Vĩnh biệt anh!".
(sangkhoaivn.com) Chị muốn từ bỏ gia đình này, muốn ly hôn để cảm thấy không còn bế tắc, còn hơn là chị đi ngoại tình.
Biết chồng bất lực, chị buồn lắm. Chị cũng không ngờ sự việc lại ra nông nỗi ấy, nhưng đàn bà con gái, khi ‘ván đã đóng thuyền’ thì khó rút lại. Chị hận chồng vì đã không nói cho chị hay sự thật. Từ ngày yêu nhau, chị chưa từng nghĩ tới chuyện đó, nên ra sức giữ gìn trinh tiết. Và cuối cùng, trong đêm tân hôn, chị phát hiện chồng bị bất lực.
Nói bất lực hoàn toàn thì không phải. Chỉ là chồng không thể nào đáp ứng được nhu cầu chăn gối của chị nên chị cảm thấy buồn và chán nản. Có khi ham muốn đã lên tới đỉnh rồi mà chồng thì cứ nằm ườn ra, không thể nào đủ sức chịu đựng làm chị tụt hứng. Bao nhiêu lâu lấy chồng, chị chưa có một lần nào được tận hưởng cảm giác hưng phấn của người làm vợ. Xem ra, chị có chồng cũng như không.
Mỗi tối, chị cố gắng giúp chồng có cảm giác dạo đầu, vuốt ve, âu yếm chồng bằng những cử chỉ, động tác khác lạ, nhưng dường như chồng chỉ có cảm xúc một lúc rồi lại vụt tắt ngay. Bao nhiêu lần như thế là bấy nhiêu lần chị thất vọng. Còn chị, chỉ cần chồng chạm vào tay mình, hay chạm vào cơ thể chị là ham muốn lại lên tột đỉnh. Những lúc ấy chị chỉ muốn gần chồng, được chồng ‘yêu’ nhưng mọi thứ đều phải dừng lại ngay lập tức vì chồng không thể đáp ứng nhu cầu của chị. Thế là chị đành thủ dâm để tự thỏa mãn.
Mỗi tối, chị cố gắng giúp chồng có cảm giác dạo đầu, vuốt ve, âu yếm chồng bằng những cử chỉ, động tác khác lạ, nhưng dường như chồng chỉ có cảm xúc một lúc rồi lại vụt tắt ngay. Bao nhiêu lần như thế là bấy nhiêu lần chị thất vọng. Còn chị, chỉ cần chồng chạm vào tay mình, hay chạm vào cơ thể chị là ham muốn lại lên tột đỉnh. Những lúc ấy chị chỉ muốn gần chồng, được chồng ‘yêu’ nhưng mọi thứ đều phải dừng lại ngay lập tức vì chồng không thể đáp ứng nhu cầu của chị. Thế là chị đành thủ dâm để tự thỏa mãn.
Những lúc ấy chị chỉ muốn gần chồng, được chồng ‘yêu’ nhưng mọi thứ đều phải
dừng lại ngay lập tức vì chồng không thể đáp ứng nhu cầu của chị.
(ảnh minh họa)
Việc thủ dâm ban đầu khiến chị còn ngại ngần và sợ chồng bị tổn thương. Nhưng lâu dần, chị không kìm nén được cảm xúc của mình khi gần chồng nên chị đành làm chuyện đó ngay trước mặt chồng, khi có chồng nằm bên cạnh. Chị hiểu những lúc ấy chồng buồn lắm, chị cảm nhận sự bất lực của anh khi thấy chị làm như vậy. Thật tình chị đâu có muốn nhưng đàn bà lấy chồng như chị, không được chồng yêu chiều, ân ái thật là vô nghĩa. Chị muốn ngã vào vòng tay ai đó để có thể được chiều chuộng, nâng niu chăm sóc nhưng chị không đành lòng. Nếu anh biết, có thể anh sẽ tuyệt vọng, sẽ nghĩ quẩn. Nhưng chị không thể tiếp tục cuộc sống như thế. Hàng ngày đi làm vất vả, tôi về chăm lo cho chồng rồi đêm đến, đã không được chồng ân ái chị còn phải tự làm cho mình thỏa mãn dục vọng.
Chị muốn từ bỏ gia đình này, muốn ly hôn để cảm thấy không còn bế tắc, còn hơn là chị đi ngoại tình. Chị không muốn mình bị coi là người đàn bà lăng nhăng, có chồng còn đi với người khác. Thế nên, có thể cách bỏ chồng là lựa chọn duy nhất của chị lúc này. Chị không thể cứ một đờ tự xử trong chuyện chăn gối như vậy được. Chính chị cũng thấy mình bị bất lực.
Chị muốn từ bỏ gia đình này, muốn ly hôn để cảm thấy không còn bế tắc, còn hơn là chị đi ngoại tình. Chị không muốn mình bị coi là người đàn bà lăng nhăng, có chồng còn đi với người khác. Thế nên, có thể cách bỏ chồng là lựa chọn duy nhất của chị lúc này. Chị không thể cứ một đờ tự xử trong chuyện chăn gối như vậy được. Chính chị cũng thấy mình bị bất lực.
(sangkhoaivn.com) Em xót xa, đau khổ, hoảng loạn khi nhìn thấy anh đi ra từ nhà nghỉ với người khác. Mà thật đáng sợ khi anh "cặp" với một chị "mái già" phải 45-50 tuổi.
Trong thời gian một năm em yêu anh, em đã trao cho anh tất cả, tiền bạc lẫn sự trong trắng của người con gái. Trong mấy tháng đầu yêu nhau, chúng em luôn ở bên nhau và em trót có thai.
Anh bảo em phải phá thai vì anh phải đi công tác nước ngoài, chưa thể tổ chức cưới ngay. Hơn nữa, công việc của em đang thuận lợi, phát triển tốt nếu có thai sẽ “down” toàn bộ.
Nhưng em biết thừa anh chẳng đi công tác ở đâu cả mà anh đang qua lại hẹn hò với người đàn bà khác. Em xót xa, đau khổ, hoảng loạn khi nhìn thấy anh đi ra từ nhà nghỉ với người khác. Mà thật đáng sợ khi anh "cặp" với một chị "mái già" phải 45-50 tuổi.
Nhưng có lẽ vì sự mù quáng trong tình yêu nên em cứ lờ đi, nhẫn nhịn và tự xoa dịu mình… để níu giữ anh bên cạnh. Em nghe theo anh và bỏ cái thai trong bụng.
Quãng thời gian đó thật khủng khiếp! Ai cũng bảo em là cô gái có bản lĩnh, cứng rắn, quyết đoán thế nhưng chẳng ai hiểu cả, bản thân em mới biết mình là con người nhu nhược, kém cỏi. Dù anh tồi tệ như thế nào em vẫn lẵng nhẵng bám đuôi theo anh một cách vô điều kiện.
Em khủng hoảng khi tuần vừa rồi lại phát hiện ra mình có thai lần thứ 2, em sợ hãi, run sợ thông báo với anh điều này, anh phũ phàng bảo: “Anh mệt mỏi với em lắm rồi, em định trói anh ư? Một là bỏ thì chúng ta còn yêu, hai thì cứ giữ lấy và tự mình nuôi. Nếu có thai lần tiếp, em không cần thông báo với anh tin này”.
Chị ơi, em chỉ muốn chết đi cho xong. Tại sao sau bao nhiêu kỷ niệm gắn bó, anh vẫn chẳng coi em ra gì, có cũng được, không cũng chẳng sao?
Tại sao sau bao nhiêu kỷ niệm gắn bó, anh vẫn chẳng coi em ra gì, có cũng được
không cũng chẳng sao? (Ảnh minh họa).
Sau đó, anh vẫn tỏ thái độ bình thường như chẳng có việc gì xảy ra.
Chị ơi, liệu em cứ ngoan ngoãn nghe lời anh thì anh có một lòng một dạ với em không hả chị? Em tự nhận mình là một người chín chắn nhưng thực sự quá ngu ngốc trong tình yêu.
Bạn em khuyên nên bỏ anh nhưng thực sự ở bên anh em có cảm giác hạnh phúc. Em có nên giữ lấy cái thai trong bụng để anh ấy thương mà cưới không? Nếu anh không cưới chắc em chết mất...
(Huyền Trang, Trần Hưng Đạo, Hà Nội)
Trả lời:
Em Huyền Trang thân mến!
Chị sẽ thông cảm với em nếu em không nhận ra sai lầm của mình. Nhưng đằng này em là người biết rất rõ anh ta không hề tử tế, cũng chẳng trân trọng tình yêu, chỉ lợi dụng mình vậy mà em vẫn thiếu trách nhiệm với bản thân, vẫn cố níu kéo, duy trì mối quan hệ tới mức phải nhiều lần phá thai… Quả là em quá mù quáng trong tình yêu rồi.
Em đang muốn dùng cái thai gây sức ép để anh ấy “thương em mà cưới”, chị nghĩ cách này không hiệu quả đâu em.
Và kể cả anh có cưới em đi chăng nữa, em nghĩ có nên lấy một người đàn ông vô trách nhiệm, lừa dối mình và không yêu mình chân thành không?
Em đừng đặt mục tiêu cố sinh con một mình rồi ép anh cưới và chấp nhận đứa con. Phải dùng tới cách ấy là “hạ sách” rồi. Bởi nếu anh ấy có chấp nhận hỗ trợ nuôi con, có phải cưới em thì cũng không đảm bảo cho em một cuộc sống hạnh phúc khi ngay thời gian yêu nhau, anh ấy đã chẳng quan tâm tới em, vẫn đi lại với người đàn bà khác.
Em nên trân trọng cuộc sống của mình, đừng nghĩ đến chuyện tiêu cực. Chết vì một người không yêu mình thì chỉ thiệt thân và mang lại nỗi khổ tâm cho gia đình mình mà thôi.
Vấp ngã là điều đáng tiếc nhưng vấp ở đâu, em hãy nên dũng cảm đứng lên ngay chỗ đó và đi tiếp em nhé. Chị hiểu sẽ rất khó khăn nhưng em phải cố lên em ạ.
Em nên nghĩ thật kỹ về việc giữ hay bỏ con vào thời điểm này. Nếu có thể, em hãy nói chuyện với cha mẹ mình để nhờ sự giúp đỡ.
An tâm lên em, chúc em có quyết định sáng suốt trong thời điểm này.
(sangkhoaivn.com) Tuy cảnh giác nhưng nhiều bà vợ vẫn vô cùng sơ suất, nuôi ong tay áo, cho đến khi ông chồng tự lòi đuôi.
Osin và ông chủ tòm tem là chuyện xưa như trái đất. Tuy cảnh giác nhưng nhiều bà vợ vẫn vô cùng sơ suất, nuôi ong tay áo, cho đến khi ông chồng tự lòi đuôi.
“Nó chửa à? Anh có biết gì đâu?”
Bà vợ nào nuôi osin để trông con mà không nghĩ đến khả năng chồng mình “ăn vụng”? Họ không nghĩ thì cũng có cả trăm bà khác nhắc cho họ nhớ. Thế nhưng với Dung, đấy vẫn chỉ là chuyện thiên hạ, thật khó hình dung nó xảy ra trong nhà mình, vì anh Dương chồng chị rất hiền lành, nhút nhát. Hồi xưa thích chị, nói thật ra là yêu mê yêu mệt, thế mà anh chỉ dám nhìn trộm hoặc kiếm cớ lảng vảng bên cạnh, hễ chị hỏi đến là lại lung túng như gà mắc tóc.
Cái kiểu si tình tội nghiệp ấy làm Dung và các bạn cười rũ. Nhưng cười người hôm trước hôm sau người cười, Dung không ngờ mình lại thích rồi yêu Dương lúc nào không biết. Chị ra sức bật đèn xanh, khiến anh sung sướng phát điên, bạo dạn hơn nhiều, nhưng mãi vẫn không đủ gan “chốt hạ”. Cuối cùng, cũng chính Dung phải “ra đòn quyết định”. Dương mừng quá, vừa chính thức yêu nhau được mấy tháng đã cưới luôn. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi, Dung chẳng phải ghen chồng bao giờ vì anh vẫn nhát gái y như trước, gặp phụ nữ là không biết giao tiếp, cuối cùng chỉ chước chuồn là nhanh.
Ngay cả chuyện thuê osin này, anh Dương cũng nhiều lần tỏ ý không thích. Anh thấy rất phiền khi có người lạ, mà lại là phụ nữ, trong nhà. Dung chẳng phải người vợ tin chồng mù quáng. Khi chị osin tuổi 37 không chồng về sống trong nhà, chị cũng để mắt theo dõi phản ứng của chồng, và sau một thời gian thì hoàn toàn yên tâm. Chị nghĩ, nếu như 1.000 đàn ông có tới 999 thằng đểu thì chồng mình là gã đàn ông cuối cùng, kẻ duy nhất còn lại kia.
“Nó chửa à? Anh có biết gì đâu?”
Bà vợ nào nuôi osin để trông con mà không nghĩ đến khả năng chồng mình “ăn vụng”? Họ không nghĩ thì cũng có cả trăm bà khác nhắc cho họ nhớ. Thế nhưng với Dung, đấy vẫn chỉ là chuyện thiên hạ, thật khó hình dung nó xảy ra trong nhà mình, vì anh Dương chồng chị rất hiền lành, nhút nhát. Hồi xưa thích chị, nói thật ra là yêu mê yêu mệt, thế mà anh chỉ dám nhìn trộm hoặc kiếm cớ lảng vảng bên cạnh, hễ chị hỏi đến là lại lung túng như gà mắc tóc.
Cái kiểu si tình tội nghiệp ấy làm Dung và các bạn cười rũ. Nhưng cười người hôm trước hôm sau người cười, Dung không ngờ mình lại thích rồi yêu Dương lúc nào không biết. Chị ra sức bật đèn xanh, khiến anh sung sướng phát điên, bạo dạn hơn nhiều, nhưng mãi vẫn không đủ gan “chốt hạ”. Cuối cùng, cũng chính Dung phải “ra đòn quyết định”. Dương mừng quá, vừa chính thức yêu nhau được mấy tháng đã cưới luôn. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi, Dung chẳng phải ghen chồng bao giờ vì anh vẫn nhát gái y như trước, gặp phụ nữ là không biết giao tiếp, cuối cùng chỉ chước chuồn là nhanh.
Ngay cả chuyện thuê osin này, anh Dương cũng nhiều lần tỏ ý không thích. Anh thấy rất phiền khi có người lạ, mà lại là phụ nữ, trong nhà. Dung chẳng phải người vợ tin chồng mù quáng. Khi chị osin tuổi 37 không chồng về sống trong nhà, chị cũng để mắt theo dõi phản ứng của chồng, và sau một thời gian thì hoàn toàn yên tâm. Chị nghĩ, nếu như 1.000 đàn ông có tới 999 thằng đểu thì chồng mình là gã đàn ông cuối cùng, kẻ duy nhất còn lại kia.
Chị nghĩ, nếu như 1.000 đàn ông có tới 999 thằng đểu thì chồng mình là gã đàn ông
cuối cùng, kẻ duy nhất còn lại kia. (ảnh minh họa)
Thế rồi mới đây, chuyện xảy ra; nói chính xác là xảy ra lâu rồi nhưng mới đây Dung mới biết. Đó là khi chị thấy osin có biểu hiện lạ. “Sao trông chị ấy như người có bầu, lông mày thì dựng, mũi thì to, người cứ ộ ệ thế nào”, Dung thầm nghĩ. Chị bắt đầu rà soát trí nhớ xem osin nhà mình có hay quan hệ với những ai, giờ giấc ra ngoài của chị ta ra sao. Dung nhớ, một đồng nghiệp từng kể osin nhà cô ấy hẹn hò với giai những lúc ra công viên tập thể dục, chắc chị giúp việc nhà mình cũng thế chăng? Dù là chị ta chửa với ai thì chắc cũng không thể thuê được nữa, vừa phiền vừa mang tiếng.
Tối đó, khi Dung giở hộp thịt quay mua về để xếp vào đĩa, chị osin đang xới cơm cho cả nhà bỗng rùng mình, bưng miệng ọe một tiếng rõ to. Để đỡ buồn nôn, chị ta vớ lấy nửa quả chanh ở đĩa muối trên bàn, ăn ngấu nghiến. Bất giác, Dung ngó sang chồng và thấy anh nhìn osin với ánh mắt hoang mang, sợ hãi. Nỗi nghi ngờ lần đầu tiên nảy mầm trong lòng Dung và lớn nhanh như thổi. Tối đó khi về phòng, Dung bảo chồng: “Hình như chị A. (tên người giúp việc) có chửa đấy anh ạ”. Lập tức anh Dương luống cuống bảo: “Nó chửa à? Không không anh không biết gì đâu”. Đến đây thì chị Dung biết chắc điều gì đã làm anh tái mét mặt mày khi osin nôn ọe. Chị “xoay” thêm vài câu nữa là anh hết đường chối cãi.
Phát hiện osin mua bao cao su cho… chồng
Nhìn cô osin tuổi 18 người ngắn một mẩu nhưng ngực với mông cứ phồng lên như cái sàng, chị Hoài, 43 tuổi, cũng hơi lo ngại, nhưng là lo cho thằng con trai đang học cấp ba là chính, chứ ông chồng già của chị đã ngoài 60 rồi, tính lại khảnh. Gu phụ nữ của ông bộc lộ từ hồi trẻ là những cô không nhất thiết phải xinh nhưng dáng người gọn ghẽ nhẹ nhàng, cốt cách thanh lịch, tinh tế kiểu gái Hà Nội. Còn những cô da đen, mặt vuông, chân như bàn cuốc, nói ngọng l với n như cô bé Hồng osin thì không làm ông khó chịu là may.
Nhà chị Hoài có mẹ già hơn 80 tuổi ốm đau, chị lại sức yếu nên cần thuê giúp việc để chăm sóc. Cô bé Hồng lại rất được việc, vừa nhanh nhẹn vừa có sức khỏe, không hay than phiền, lên mặt đòi hỏi như mấy bà tuổi sồn sồn trước đây. Hầu như cả nhà, ai cũng hài lòng về cô gái trẻ.
Tối đó, khi Dung giở hộp thịt quay mua về để xếp vào đĩa, chị osin đang xới cơm cho cả nhà bỗng rùng mình, bưng miệng ọe một tiếng rõ to. Để đỡ buồn nôn, chị ta vớ lấy nửa quả chanh ở đĩa muối trên bàn, ăn ngấu nghiến. Bất giác, Dung ngó sang chồng và thấy anh nhìn osin với ánh mắt hoang mang, sợ hãi. Nỗi nghi ngờ lần đầu tiên nảy mầm trong lòng Dung và lớn nhanh như thổi. Tối đó khi về phòng, Dung bảo chồng: “Hình như chị A. (tên người giúp việc) có chửa đấy anh ạ”. Lập tức anh Dương luống cuống bảo: “Nó chửa à? Không không anh không biết gì đâu”. Đến đây thì chị Dung biết chắc điều gì đã làm anh tái mét mặt mày khi osin nôn ọe. Chị “xoay” thêm vài câu nữa là anh hết đường chối cãi.
Phát hiện osin mua bao cao su cho… chồng
Nhìn cô osin tuổi 18 người ngắn một mẩu nhưng ngực với mông cứ phồng lên như cái sàng, chị Hoài, 43 tuổi, cũng hơi lo ngại, nhưng là lo cho thằng con trai đang học cấp ba là chính, chứ ông chồng già của chị đã ngoài 60 rồi, tính lại khảnh. Gu phụ nữ của ông bộc lộ từ hồi trẻ là những cô không nhất thiết phải xinh nhưng dáng người gọn ghẽ nhẹ nhàng, cốt cách thanh lịch, tinh tế kiểu gái Hà Nội. Còn những cô da đen, mặt vuông, chân như bàn cuốc, nói ngọng l với n như cô bé Hồng osin thì không làm ông khó chịu là may.
Nhà chị Hoài có mẹ già hơn 80 tuổi ốm đau, chị lại sức yếu nên cần thuê giúp việc để chăm sóc. Cô bé Hồng lại rất được việc, vừa nhanh nhẹn vừa có sức khỏe, không hay than phiền, lên mặt đòi hỏi như mấy bà tuổi sồn sồn trước đây. Hầu như cả nhà, ai cũng hài lòng về cô gái trẻ.
Sau khi cho cô osin nghỉ việc trong lặng lẽ, chị Hoài đành kiếm
người giúp việc có tuổi. (ảnh minh họa)
Thực ra, nhìn cô gái tuy xấu nhưng hừng hực sức xuân, khi cười thì mắt với môi đều tít lại trông khá lẳng, chị Hoài cũng thấy lo cho Hồng. Con gái quê mới lớn xa nhà kiếm sống ở chốn thị thành, tinh thần và thể xác rạo rực đòi hỏi, trong khi những gã lừa tình thì đầy rẫy khắp nơi, nếu có lỡ dại thì khổ cả đời con gái.
Sáng chủ nhật hôm ấy khi Hồng đi chợ về, tay xách nách mang nhiều thứ rất nặng, chị Hoài liền chạy ra xách đỡ. Nếu như mọi lần, cô gái sẽ nhanh nhẹn sẻ bớt “gánh nặng” cho bà chủ thì nay, Hồng rối rít bảo thôi thôi, cháu tự xách. Bà chủ cầm lấy mấy cái túi thì cô nàng luống cuống giằng ra, khiến chị Hoài ngạc nhiên hết sức. Khi cái bọc nhỏ bằng nylon đen rơi ra từ túi hành tỏi, gương mặt Hồng lộ vẻ sợ hãi, vội cúi xuống để nhặt kèm theo lời thanh minh: “Gói băng vệ sinh của cháu ý mà”.
Chị Hoài nhanh tay nhặt cái gói lên, mở ra xem thấy một mớ bao cao su, liền nghiêm mặt bảo: “Cháu vào bếp cất đồ đi rồi lên phòng, cô nói chuyện”. Khi cô bé len lét đi lên với gương mặt tái mét, chị bắt nọn: “Cô đã để ý từ lâu rồi. Giờ cháu nói đi, xem cháu thành thật đến đâu. Cháu mua mớ bao này về làm gì?”. Hồng quỳ sụp xuống ôm lấy đầu gối bà chủ: “Cháu…, tại bác trai nhờ cháu mua. Bác mà đi mua thì người ta nghi. Cô ơi tha cho cháu. Những tiền và nhẫn bác cho cháu, cháu sẽ trả lại cô hết”, rồi cô nàng ngồi bệt xuống khóc hu hu.
Hoài ngồi lặng. Hóa ra không phải con trai chị tò mò nghịch ngợm, chính là ông chồng già mà chuyện chăn gối từ lâu đã “vài tháng đôi lần có cũng không”, ông chồng vốn vẫn chỉ coi gái Hà Nội mới đáng cho mình để mắt.
Sau khi cho cô osin nghỉ việc trong lặng lẽ, chị Hoài đành kiếm người giúp việc có tuổi. Nhưng dù osin mới vừa già vừa xấu, chị cũng đâm ra nghi ngờ, soi mói, bởi chuyện đã xảy ra khiến chị tâm niệm một điều là không nên tin chắc điều gì cả, vì bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Sáng chủ nhật hôm ấy khi Hồng đi chợ về, tay xách nách mang nhiều thứ rất nặng, chị Hoài liền chạy ra xách đỡ. Nếu như mọi lần, cô gái sẽ nhanh nhẹn sẻ bớt “gánh nặng” cho bà chủ thì nay, Hồng rối rít bảo thôi thôi, cháu tự xách. Bà chủ cầm lấy mấy cái túi thì cô nàng luống cuống giằng ra, khiến chị Hoài ngạc nhiên hết sức. Khi cái bọc nhỏ bằng nylon đen rơi ra từ túi hành tỏi, gương mặt Hồng lộ vẻ sợ hãi, vội cúi xuống để nhặt kèm theo lời thanh minh: “Gói băng vệ sinh của cháu ý mà”.
Chị Hoài nhanh tay nhặt cái gói lên, mở ra xem thấy một mớ bao cao su, liền nghiêm mặt bảo: “Cháu vào bếp cất đồ đi rồi lên phòng, cô nói chuyện”. Khi cô bé len lét đi lên với gương mặt tái mét, chị bắt nọn: “Cô đã để ý từ lâu rồi. Giờ cháu nói đi, xem cháu thành thật đến đâu. Cháu mua mớ bao này về làm gì?”. Hồng quỳ sụp xuống ôm lấy đầu gối bà chủ: “Cháu…, tại bác trai nhờ cháu mua. Bác mà đi mua thì người ta nghi. Cô ơi tha cho cháu. Những tiền và nhẫn bác cho cháu, cháu sẽ trả lại cô hết”, rồi cô nàng ngồi bệt xuống khóc hu hu.
Hoài ngồi lặng. Hóa ra không phải con trai chị tò mò nghịch ngợm, chính là ông chồng già mà chuyện chăn gối từ lâu đã “vài tháng đôi lần có cũng không”, ông chồng vốn vẫn chỉ coi gái Hà Nội mới đáng cho mình để mắt.
Sau khi cho cô osin nghỉ việc trong lặng lẽ, chị Hoài đành kiếm người giúp việc có tuổi. Nhưng dù osin mới vừa già vừa xấu, chị cũng đâm ra nghi ngờ, soi mói, bởi chuyện đã xảy ra khiến chị tâm niệm một điều là không nên tin chắc điều gì cả, vì bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.
(sangkhoaivn.com) Khi đang chập chờn cơn mơ thì tôi thấy bàn tay ai đó đang sờ soạng ngực mình
Sau khi đọc được chia sẻ của một bạn gái "Ám ảnh tiếng rên rỉ hằng đêm" thì tôi lại chợt nhớ đến những gì mình đã từng trải qua khi còn là một cô sinh viên năm nhất.
Tôi cũng như bạn, một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố học đại học. Cũng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mới đầu lên thành phố, cha mẹ gửi tôi ở nhà một người họ hàng xa. Nhưng khổ nỗi, nhà người quen của tôi ở cách trường khoảng 15 cây số nên việc đi lại cũng rất khó khăn. Ngày đó, ở khu tôi ở chưa có xe buýt và cũng vì nhà quá nghèo nên bố mẹ chưa mua được xe đạp cho tôi đi học.
Và thật may mắn khi đi nhập học, tôi đã quen được một người bạn cùng lớp cũng ở gần chỗ trọ của mình. Kể từ đấy, tôi và bạn ấy cứ đèo nhau đến trường bằng chiếc xe đạp cũ kỹ đó. Nhưng đến giữa năm nhất thì bạn ấy phải chở cô em họ đi học cùng đường nên tôi không được đi chung với bạn nữa. Trong lúc khó khăn, tôi bắt đầu có ý định xin cha mẹ ra ở trọ gần trường cho tiện việc học tập và đi lại.
Một người bạn gái trong lớp chơi thân với tôi biết chuyện nên đã rủ tôi ra ngoài ở chung cho vui. Khi thấy bạn kể ở ngoài tự do, thoải mái, phòng cũng khá thoáng mát mà giá không quá đắt nên tôi rất hào hứng nhận lời.
Cuộc sống của chúng tôi khá vui vẻ cho đến khi bạn tôi có người yêu. Và người yêu của bạn tôi cũng giống như anh chàng trong câu chuyện của bạn, ban đầu là thi thoảng đến phòng chơi, sau đó ở lại ăn cơm với mật độ ngày càng dày, rồi đến khi anh ta coi phòng chúng tôi như phòng mình, hễ tan học, anh ta lại đến, sinh hoạt, vệ sinh và ăn cơm đều đặn ngày hai bữa.
Thời gian đó, bạn tôi mang cả đồ anh ta về giặt và treo lủng lẳng khắp phòng. Phòng thì chật, đồ đạc nhiều, lại lổn nhổn quần áo con trai, quần đùi, quần sịp trông rất khó coi. Tuy nhiên, nghĩ đấy là trách nhiệm của bạn thân mình với người yêu nên tôi cũng im lặng, không góp ý.
Thời tiết mùa Đông, Hà Nội lạnh thấu xương thấu thịt. Hai chúng tôi cũng chỉ có hai cái chăn không quá mỏng để đắp cho qua mùa đông. Nhưng một hôm, người yêu bạn gái tôi ở lại chơi đến tận khuya, thấy trời lạnh quá nên anh ta ở lại phòng ngủ. Cũng vì thấy không tiện nên hai người tự nguyện ngủ dưới dất, để tôi ngủ trên giường.
Khi thấy thời tiết quá lạnh, bạn gái tôi lại mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn nằm dưới sàn nhà, lại phải đắp chung cái chăn nhỏ với người yêu nên tôi cũng ái ngại và bảo cô ấy: "Cậu lên giường ngủ cho ấm, để anh ấy ngủ dưới một mình cũng được. Con trai họ khỏe, không hay đau ốm như bọn mình đâu".
Kể từ ngày ra ở riêng, cuộc sống của tôi vui vẻ, thoải mái hơn hẳn (Ảnh minh họa)
Nửa đêm, đang ngủ ngon giấc thì tôi lại bị giật mình bởi cái giường kê tạm rung rung... và mỗi lúc chiếc giường rung càng mạnh. Tôi bắt đầu sợ hãi, hoang mang vì biết chắc chắn điều gì đang xảy ra nên nhẹ nhàng quay mặt vào tường, không dám cự động gì suốt đêm hôm đó.
Kể từ lần ấy, tâm trí tôi lúc nào cũng hoang mang, lo lắng... và chuyện chiếc giường bị rung cứ ám ảnh tôi mãi.
Thế nhưng, chưa dừng lại ở đó. Cũng trong một đêm lạnh, anh ta muốn ở lại với người yêu nên hôm ấy, ba chúng tôi lại ngủ chung một giường. Suốt đêm, tôi thao thức mãi mới chợp mắt được... nhưng lúc vừa chìm sâu vào giấc ngủ thì tôi bất chợt tỉnh giấc vì thấy một bàn tay đang sờ soạng ngực mình. Khi đã đoán biết chuyện gì đang xảy ra với mình, tôi trở người vào tường rồi giả vờ hét lên mấy tiếng như đang nói mơ. Cũng vì mấy tiếng hét của tôi mà cô bạn thân tỉnh giấc, còn anh ta không còn cơ hội để đụng chạm đến người tôi nữa.
Tôi đã định vạch trần bộ mặt sở khanh của anh ta ngay hôm đó. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô ấy đang hạnh phúc trong tình yêu, lại rất tin tưởng và nghe lời anh ta nên chắc chắn, những gì tôi nói, cô ấy sẽ chẳng tin đâu. Cũng vì thế nên tôi chọn cách im lặng.
Rồi trong một lần, biết bạn tôi đi học thể dục nhưng trưa hôm ấy, anh ta vẫn đến phòng chơi. Lúc tôi đang ngủ trưa thì anh ta mở cửa vào nhà (bạn tôi tin tưởng nên đưa cho anh ta một chiếc chìa khóa phòng). Dường như anh ta đã ủ mưu bấy lâu nay nên khi không có người yêu ở phòng, anh ta đã dở trò đồi bại với tôi. Cảm giác có ai đó đang sờ soạng người mình, tôi đã vật vùng tỉnh dậy thì thấy "con quỷ" ấy đang dở trò đồi bại với tôi... Căm phẫn đến tận cùng, tôi lấy hết sức đạp vào người anh ta rồi nhanh chóng mở cửa chạy ra ngoài.
Sau lần đó, tôi không còn tâm trí nào để học hành nữa. Cứ về đến phòng trọ là tôi lại hoảng loạn, sợ hãi vì cảm giác ánh mắt con quỷ đó đang soi xét mình. Cũng đã nhiều lần tôi định bụng kể cho cô bạn nghe tất cả những chuyện hắn đã làm với mình... nhưng sợ cô ấy hiểu nhầm, sẽ làm mất đi tình bạn đẹp nên tôi đành im lặng và lặng lẽ chuyển đến chỗ khác ở.
Dù cuộc sống của tôi lúc đó rất khó khăn... nhưng tôi gọi điện nhờ bố mẹ vay tiền họ hàng, làng xóm láng giềng cho tôi nộp tiền nhà. Bên cạnh đó, tôi cũng bắt đầu đi làm thêm, dạy thêm để đỡ đần bố mẹ, bắt đầu cuộc sống tự lập, không phải phụ thuộc, đề phòng ai. Và cũng kể từ ngày ra ngoài sống một mình, tâm trạng của tôi lúc nào cũng vui vẻ, thoải mái. Tôi có một không gian riêng để học tập, nghỉ ngơi, làm những gì mình thích mà không phải để ý, lo sợ ảnh hưởng đến người khác.
Bây giờ thì tôi cũng đã tốt nghiệp đại học và có một công việc ổn định. Nhìn lại chặng đường mình đã từng đi qua, tôi thấy quyết định ra ngoài ở riêng vẫn là quyết định đúng đắn, sáng suốt nhất của tôi từ trước đến giờ.
Qua đây, tôi cũng muốn khuyên cô gái đang gặp phải hoàn cảnh khó xử như tôi ngày xưa, hãy bỏ những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí và lặng lẽ chuyển ra ngoài sống. Hãy tự làm chủ cuộc sống của mình, bạn nhé! Không có gì hạnh phúc bằng cuộc sống tự do đâu!
Chúc bạn sớm tìm được câu trả lời cho bản thân mình!
(sangkhoaivn.com) Những thông tin, tin đồn về ngày tận thế vô tình lại khiến các nhà nghỉ, khách sạn tăng được doanh thu, và nhiều tình yêu lại chuyển thành…tình dục rất nhanh.
Cậu em cũng nói thêm rằng lượn qua 3 cái nhà nghỉ thì mới có “bãi đáp” để “chiến đấu” trước ngày tận thế, bởi 2 cái nhà nghỉ kia thì đều đã kín phòng. (Ảnh minh họa).
Nhà nghỉ đắt khách
Cả mấy tuần nay, cư dân mạng, các “con nghiện” mạng xã hội facebook cùng nhau bàn tán về cái gọi là ngày tận thế. Theo lịch của người May-a thì chỉ vài ngày nữa thôi là “bùm” một cái, cả thế giới bị hủy diệt và cả mấy tỉ dân trên địa cầu cùng nhau biến mất.
Có tận thế hay không, ngày tận thế là ngày nào, chẳng ai biết rõ. Vô số những ý tưởng từ nghiêm túc đến điên rồ, từ lãng mạn đến vớ vẩn, vô số những status “chém gió” tùm lum trên facebook. Sắp tận thế rồi, làm gì đi chứ?
Ai lo lắng về ngày tận thế, ai sợ sự diệt vong chẳng biết, chứ riêng chủ các nhà nghỉ, khách sạn thì rất mừng vì có “ngày tận thế”. Cái sự kiện “ngày tận thế” này vô tình lại khiến các nhà nghỉ, khách sạn đông lên.
Bắt đầu từ một câu chuyện nghe qua thấy vô cùng nhảm nhí của một đôi bạn trẻ mà tôi tình cờ nghe được trong quán café gần đường Trần Duy Hưng:
- Sắp tận thế rồi, mấy mà chết em ơi. Trước khi chết, thực sự là anh muốn có một điều gì đó lãng mạn với em, lãng mạn cho tình yêu của chúng mình. Cậu trai trẻ nói.
- Anh chỉ vớ vẩn, gở mồm, làm gì có ngày tận thế. Nhưng mà, biết đâu, có ngày đó thật, anh nhỉ… Nhưng mà anh muốn làm gì cho em, hay anh định mai mua tặng em cái…Iphone5 như anh đã nói à? Cô gái nhõng nhẽo trả lời.
- Không em ạ, nhưng mà anh muốn…
Chả rõ là anh chàng dẻo mỏ chém gió này muốn cái gì, thấy cô gái kia cứ nhùng nhằng “không được đâu” một lúc lâu. Rồi đôi “chim bồ câu” này rời quán, và cứ lượn qua lượn lại trước một cửa nhà nghỉ gần đó. Thế rồi, cả hai chui tọt vào đó, và chả biết là họ làm gì trước ngày tận thế.
Cậu em tôi, vốn là một tay săn gái, “chăn rau” có hạng cũng gọi điện khoe rằng sau một thời gian “chăn” em “rau” rất “khoai chuối”, nhưng nhờ vin vào cái lí do rất trời ơi đất hỡi là “sắp tận thế” mà đã “thu hoạch” được. Nói đến ngày tận thế, cậu này cứ cười khùng khục bảo làm quái gì có cái tận thế nào hả anh ơi. Cậu em cũng nói thêm rằng lượn qua 3 cái nhà nghỉ thì mới có “bãi đáp” để “chiến đấu” trước ngày tận thế, bởi 2 cái nhà nghỉ kia thì đều đã kín phòng.
Trên facebook, rất nhiều những chàng trai, cô gái, trẻ lẫn đã qua tuổi teen từ lâu đều hô to quyết tâm: quyết có người yêu trước ngày tận thế, yêu hết mình đi, sắp tận thế rồi. Thậm chí là có cả khẩu hiểu: “Quyết….mất trinh trước ngày tận thế.”
Thông thường, phải đến gần ngày Noel thì nhà nghỉ, khách sạn mới cháy. Kinh nghiệm của các đôi trai trẻ “đi chơi Noel” các năm trước là cứ phải đặt phòng nhà nghỉ, muốn có phòng đẹp cho một đêm Noel là cứ phải đặt trước đến cả tuần. Năm nay, nhà nghỉ tuy chưa “cháy” phòng, nhưng đột nhiên lượng khác tăng cao, doanh thu tăng thêm, hóa ra là nhờ ở cái thông tin “ngày tận thế kia”.
Dạo một vòng trước những khu phố nhiều nhà nghỉ, khách sạn mini như Trần Duy Hưng, Kim Liên mới, thì thấy lượng khách ra vào có phần nhiều hơn. Nhà gửi xe của những nhà nghỉ này đông chật xe. Trời thì rét, trai thanh gái lịch càng có thêm lí do “kiếm chỗ nào cho ấm, yên tĩnh để thoái mái tâm sự.”
Cũng có những đôi vợ chồng, như anh Hùng bạn tôi, nhà thì chật trội, đông người, cứ “khởi động” thì con quấy khóc, nửa đêm phát ra tiếng cọt kẹt cũng ngại. Sắp…tận thế, hai vợ chồng nổi hứng “lãng mạn”, dắt nhau ra 1 cái hotel mini thật đẹp cho thay đổi không khí.
Một anh bạn tôi là chủ một nhà nghỉ 5 tầng, có tới gần 30 phòng cho thuê cho biết: “Chả hiểu tận thế là cái ngày quái gì, tôi thấy nhiều đôi trẻ vào thuê phòng hay nói đến cái ngày tận thế này lắm. Thôi thì chả cần quan tâm, nhờ cái tận thế này, mà thời gian này, ngày nào tôi cũng tận thu, kín phòng liên tục cả ngày.”
Và ngay sau cái “phi vụ” này, ngày “tận thế” đến sớm với em, khi ngay ngày hôm nay, cô vợ anh này thế nào phát hiện ra, tìm gặp em nói chuyện phải quấy. (Ảnh minh họa)
Đôi nào yêu nhau, muốn “chờ đón ngày tận thế”, có lẽ nên đi đặt phòng khách sạn ngay từ bây giờ, kẻ đúng cái dịp tận thế ấy, chẳng có chỗ để mà tâm sự.
Mất trinh vì ngày tận thế
Gần đến ngày tận thế, tôi bất đắc dĩ phải trở thành “nhà tư vấn tâm lý” bất đắc dĩ, phải trở thành người phải ngồi lắng nghe mà chả cần phải thấu hiểu cho một cô gái trẻ, khá xinh đẹp.
Mối tình đầu đời của em khá éo le khi em yêu phải 1 anh có vợ. Đến lúc tình yêu đắm say rồi anh kia mới cho biết là anh đã có vợ rồi, và sắp bỏ, cái “sắp” đấy cũng phải đến 10 lần mà chưa xảy ra, lúc nào cũng “sắp rồi…”. Em vẫn cứ yêu, em tin vào tình yêu đẹp, rằng tình yêu chân chính chẳng có lỗi gì, chỉ là em gặp anh ấy quá muộn. Cái thằng “anh ấy” của em đương nhiên miệng lưỡi dẻo hơn miệng lưỡi ngôi sao Sô-bít-Việt, kiểu gì cũng nói được, rằng thì em mới là tình yêu lớn của đời anh.
Em này yêu lãng mạn, nhưng cũng khá “rắn”, mấy lần ông có vợ kia đưa vào nhà nghỉ nhưng chẳng thành. Rồi thế nào, với cái lí do, chúng mình sắp chết rồi em ơi, sắp tận thế rồi, anh chưa muốn chết khi em chưa phải là của anh, chúng mình chưa phải là của nhau. Và thế là, đôi ta đưa nhau vào nhà nghỉ, hai bên abc xyz, lần này là “lần đầu” của em ấy.
Và ngay sau cái “phi vụ” này, ngày “tận thế” đến sớm với em, khi ngay ngày hôm nay, cô vợ anh này thế nào phát hiện ra, tìm gặp em nói chuyện phải quấy. Em vừa nói vừa khóc, vì chị vợ này hổ báo đại bàng quá, nói rằng chị ấy từng có kinh nghiệm xử lí đến cả chục em, đếm hết cả bàn tay như em rồi, vì anh chồng chị quá trăng hoa. Em khôn hồn thì…cút, đừng để chị phải làm nhiều và phải làm liều. Nghe bà chị kia “tâm sự” em hết cả hồn luôn, chỉ muốn ngày tận thế đến cho nhanh để em bớt khổ.
Khi em hỏi rằng anh ơi, giờ thì em đã đánh mất cái mà em giữ gìn bao nhiêu lâu nay rồi, sau này em lấy chồng thì anh ấy có dằn vặt gì em không. Ôi, tất cả bi kịch, chỉ là tại…cái ngày tận thế rất vớ vẩn kia.
Ngày tận thế, cứ cẩn thận, kẻo… mất trinh.
(sangkhoaivn.com) Lấy lý do dưới sàn nhà lạnh, cô bạn tôi đề nghị cho người yêu lên ngủ chung giường với hai đứa
Sau khi đọc được bài viết "Ám ảnh tiếng rên rỉ hằng đêm" sao tôi thấy bạn giống với hoàn cảnh của tôi trước đây quá!
Cách đây hai năm, tôi cũng đã rơi vào trường hợp y như của bạn bây giờ. Bạn cùng phòng của tôi cũng là người cùng quê và ở rất gần nhà nhau. Chúng tôi đã có một tình bạn rất thân thiết, luôn giúp đỡ, chia sẻ với nhau từ những chuyện nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống.
Và rồi tình bạn của chúng tôi cũng đã thay đổi kể từ ngay cô ấy có người yêu. Ban đầu tôi cũng rất quý người yêu của bạn nên mỗi lần anh ta đến chơi, tôi để cho bạn ở nhà để có chút không gian riêng tư, còn mình thì đi chợ, cơm nước cho hai người ăn uống cho vui vẻ.
Nhưng rồi, mật độ của anh ta đến phòng tôi càng ngày càng dày, từ một tuần vài lần, cho đến một tuần 4, 5 lần và cuối cùng là ngày nào anh ta cũng có mặt. Chưa hết, có nhiều hôm anh ta muốn được ở bên người yêu nên ở mãi không chịu về, đến khi tôi nhắc nhở: "Anh về sớm đi kẻo chủ nhà đóng cửa" thì anh ta mới chịu về.
Rồi trong một lần trời mưa to, anh ta cũng được toại nguyện khi cô bạn tôi nói: "Hôm nay mưa to quá nên anh Tuấn ngủ ở phòng mình một hôm cậu nhé!". Thấy lý do bạn đưa ra cũng hợp lý nên tôi cũng vui vẻ đồng ý, với điều kiện trải chiếu cho anh ấy ngủ dưới sàn nhà.

Cách đây hai năm, tôi cũng đã rơi vào trường hợp y như của bạn bây giờ. Bạn cùng phòng của tôi cũng là người cùng quê và ở rất gần nhà nhau. Chúng tôi đã có một tình bạn rất thân thiết, luôn giúp đỡ, chia sẻ với nhau từ những chuyện nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống.
Và rồi tình bạn của chúng tôi cũng đã thay đổi kể từ ngay cô ấy có người yêu. Ban đầu tôi cũng rất quý người yêu của bạn nên mỗi lần anh ta đến chơi, tôi để cho bạn ở nhà để có chút không gian riêng tư, còn mình thì đi chợ, cơm nước cho hai người ăn uống cho vui vẻ.
Nhưng rồi, mật độ của anh ta đến phòng tôi càng ngày càng dày, từ một tuần vài lần, cho đến một tuần 4, 5 lần và cuối cùng là ngày nào anh ta cũng có mặt. Chưa hết, có nhiều hôm anh ta muốn được ở bên người yêu nên ở mãi không chịu về, đến khi tôi nhắc nhở: "Anh về sớm đi kẻo chủ nhà đóng cửa" thì anh ta mới chịu về.
Rồi trong một lần trời mưa to, anh ta cũng được toại nguyện khi cô bạn tôi nói: "Hôm nay mưa to quá nên anh Tuấn ngủ ở phòng mình một hôm cậu nhé!". Thấy lý do bạn đưa ra cũng hợp lý nên tôi cũng vui vẻ đồng ý, với điều kiện trải chiếu cho anh ấy ngủ dưới sàn nhà.
Dù rất trách bạn nhưng tôi đã không bỏ rơi cô ấy lúc đau khổ (Ảnh minh họa)
Lần thứ hai, dù trời không mưa, cô chủ nhà trọ của anh ta cũng chưa đóng cửa nhưng bạn tôi vẫn đề nghị để cho bạn trai ngủ lại phòng trọ. Và hôm đó, bạn tôi nói rằng: "Ở dưới nền gạch lạnh lắm nên cho anh Tuấn ngủ trên giường với bọn mình cậu nhé!". Dù lúc đó, tôi không vừa lòng với hai người nhưng tôi cũng im lặng và không muốn làm to chuyện. Tôi nghĩ nếu to tiếng với họ thì mọi người trong khu trọ nghe được cũng không hay, có khi còn làm ảnh hưởng đến danh dự của chính bản thân mình.
Đến ngày hôm sau, khi anh ta đã về nhà, tôi ngồi lại nói chuyện với bạn và khuyên cô ấy: "Cậu nên nghĩ nghiêm túc lại mọi chuyện. Dù yêu nhau đến mấy nhưng cậu còn quá trẻ, cũng nên giữ khoảng cách với anh ấy. Nếu cậu cứ tiếp tục đưa anh ấy về ngủ thế này thì chẳng mấy chốc... Hơn nữa, tớ cũng không thích có đàn ông con trai ngủ trong phòng mình, cảm giác khó chịu và mất tự do lắm". Bạn tôi không nói gì nhưng tôi biết cô ấy không vừa lòng với những góp ý thẳng thắn của tôi.
Dù tôi đã chân thành khuyên ngăn nhưng khi yêu rồi, con gái mù quáng lắm, chỉ biết yêu là yêu thôi, còn bạn bè lúc đó đâu có quan trọng gì? Cô ấy không nghe lời tôi, không tôn trọng tôi và vẫn tiếp tục đưa bạn trai về nhà ngủ... Và khi đã không thể chịu đựng được nữa, tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc để tìm phòng trọ mới.
Tôi nghĩ rằng, khi đã là sinh viên, có học vấn, biết suy nghĩ hơn người khác nhưng vẫn không kiểm soát được hành động của mình thì trước hay sau gì cũng phải nhận hậu quả do mình gây ra. Và cô bạn thân của tôi cũng vậy, sau khi chuyển đi một thời gian ngắn thì tôi bất ngờ nghe tin cô ấy bị người yêu đá. Dù rất trách bạn nhưng tôi vẫn không bỏ rơi cô ấy lúc đau khổ, tuyệt vọng. Và lúc đó, tôi đã đến bên bạn mình, nâng cô ấy dậy, động viên, giúp đỡ cô ấy vượt qua được vấp ngã tình yêu đầu đời của mình. Và bây giờ chúng tôi vẫn là những người bạn tốt của nhau.
Bạn à! Đừng im lặng và cam chịu như vậy nữa. Hãy hỏi han bạn bè xem có phòng nao ở ghép được không hoặc liên hệ với ban quản lý ký túc để xin ở ký túc xá cũng được. Mình trưởng thành rồi, mình phải tự lo cho bản thân mình thôi bạn ạ! Chứ nếu cứ im lặng cam chịu cảnh sống chung với cặp vợ chồng hờ đó thì bạn chỉ có đường stress mà điên mất thôi.
Hãy tin tưởng vào lời khuyên của tôi... vì dù sao tôi cũng đã từng trải qua hoàn cảnh như bạn!
(sangkhoaivn.com) Dù biết tôi 'còn trinh' và anh ta chính là người đã phá đi cái màng trinh nhân tạo ấy nhưng anh ta vẫn nghi ngờ tôi vì tôi ‘biết’ quá nhiều.
Đàn ông giàu thường thích vợ còn trinh, họ tự cho mình cái quyền ấy vì họ có tiền. Họ chỉ đứng yên, không cần tán tỉnh cũng có rất nhiều cô gái ngã vào lòng họ. Nhưng không phải trong số những người con gái đó, họ có thể dễ dàng kiếm được một cô gái còn trong trắng. Thế nên, chắc chắn là họ sẽ thử, sẽ tìm kiếm cho tới khi nào thấy thì thôi.
Thế đấy, đàn ông cứ tha hồ chơi bời, số cô gái mà những người đàn ông giàu có qua đêm phải đếm trên 10 đầu ngón tay, thậm chí là đốt tay, thế nhưng họ vẫn muốn vợ mình chưa từng với ai.
Thế mới nói người giàu có quyền. Dù biết rõ sự bất công nhưng nhiều cô gái vẫn lao vào vì họ chỉ cần tiền, hy vọng một cuộc sống vương giả. Nhưng không phải ai cũng làm được điều đó vì họ không thể đủ tiêu chí, nhất là cái màng trinh mỏng manh kia họ đã dại dột hiến dâng cho một gã nào khác. Thế nên, việc quan trọng và trước mắt là phải làm sao yêu được chàng giàu mà vẫn còn trinh.
Ảnh minh họa
Tôi cũng vậy, cũng hy vọng có một cuộc sống giàu có, sung túc, điều đó với tôi không có gì là sai. Phụ nữ có quyền đòi hỏi, có quyền tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc. Chia tay mối tình đầu sau bao nhiêu thăng trầm cảm xúc, hạnh phúc thì ít mà đau khổ thì nhiều, tôi chấp nhận tất cả những tổn thương trong tình yêu, bởi khi yêu là phải chấp nhận.
Nhưng dường như, tôi đã trở nên vô cảm với đàn ông, không còn muốn lãng mạn, không còn muốn bay bổng và tìm kiếm những điều khác lạ nữa. Tôi đã đủ lớn và chín chắn để tìm một mái ấm, tìm cho mình một người có thể nương tựa. Thế nên, tôi muốn lấy chồng giàu. Nhưng việc trước mắt là tôi phải khiến cho anh ta tin mình còn trinh. Người giàu sẽ chẳng chịu chấp nhận một cô gái không còn trinh tiết bởi họ có quá nhiều lựa chọn.
Tôi liều mình đi vá trinh với hy vọng lấy được một người chồng giàu có. Với tôi, tình yêu chẳng còn ý nghĩa nữa, mục đích của tôi là lấy chồng đại gia, lấy chồng rồi sẽ yêu. Tôi đã tìm mọi cách để tỏ ra ngây thơ, trong sáng trong mắt anh ta. Nhưng dường như mọi sự cố gắng của tôi đã vô nghĩa. Hoặc là anh ta nhận ra tôi từng dâng hiến, hoặc là anh ta nghi ngờ những người con gái yêu anh ta nhanh chóng, hay anh ta đã có quá nhiều người xinh đẹp hơn tôi.
Dù biết tôi còn trinh và anh ta chính là người đã phá đi cái màng trinh nhân tạo ấy nhưng anh ta vẫn nghi ngờ vì tôi ‘biết’ quá nhiều, theo như lời anh ta nói. Một người con gái chưa từng làm "chuyện ấy" sẽ khó lòng biết được những điều giống như tôi. Dường như, túi tiền của mình đã khiến anh ta cảnh giác hơn rất nhiều, anh ta sợ bị lừa nên đã từ bỏ tôi sau vài lần yêu đương và cho tôi một số của cải vật chất cần thiết coi như quà bù đắp.
Cuộc sống trớ trêu vậy sao? Tôi chỉ muốn có chốn nương thân, muốn được trở lại là chính mình, muốn có một mái ấm, không phải lo cơm áo gạo tiền, vậy mà cũng không được. Tôi đau lòng lắm, có lẽ đó là cái giá phải trả cho những người tham giàu. Nhưng suy cho cùng, tôi có làm gì thái quá. Mới một lần phạm lỗi rồi muốn sửa sai, vậy mà cũng không được sao?
(sangkhoaivn.com) Chỉ có gã đàn ông dại dột mới đi cưới một cô nàng giỏi sex để mà lo bị 'cắm sừng'.
Tôi có thể không lấy vợ xinh, giỏi giang hay giàu có, nhưng nhất thiết phải chọn cô nào gầy gầy, trông có vẻ “yếu” chuyện ấy mới có ý định cưới xin. (Ảnh minh họa).
Kinh nghiệm cho thấy, đàn ông có khả năng đựng được mọi thứ giỏi hơn phụ nữ. Chỉ duy nhất một điều, chẳng có thằng đàn ông nào nhịn được đó là việc bị vợ cắm một “cái sừng” to tướng ở trên đầu. Kinh nghiệm này được tôi đúc rút qua hàng trăm câu chuyện lớn nhỏ và cũng từ đó, tiêu chuẩn chọn vợ của tôi dần hình thành trong đầu.
Tôi có thể không lấy vợ xinh, giỏi giang hay giàu có, nhưng nhất thiết phải chọn cô nào gầy gầy, trông có vẻ “yếu” chuyện ấy mới có ý định cưới xin. Lý do rất đơn giản, lấy vợ hơ hớ, lúc nào cũng cuồng nhiệt thì có khi bị cắm sừng lúc nào chẳng hay.
Tôi nói thế là có căn cứ hẳn hoi. Phụ nữ bây giờ chẳng giống ngày xưa nữa, họ quan niệm thoáng hơn rất nhiều về chuyện trinh tiết và chung thủy trong tình yêu. Cơ quan tôi phụ nữ còn ngoại tình nhiều hơn đàn ông. Cứ đến trưa là mấy chị cứ thi nhau “nghỉ trưa” ở nhà nghỉ cùng người tình. Miệng thì kêu than chồng không chung thủy, bạc bẽo nhưng cứ hở ra là lại “ăn vụng” ngay lập tức.
Bạn gái trước đây của tôi rất giỏi sex, cuồng sex. Tôi khi nào cũng phải “nai lưng” ra để đáp ứng “nhu cầu” của nàng. Thế mà có một lần tôi đi công tác, nàng đã ngã ngay vào vòng tay của thằng đàn ông khác khỏe hơn tôi. Tôi hận nàng và từ đó, phương châm chọn bạn đời của tôi phải là người thật “yếu” trong chuyện ấy.
Suy nghĩ là thế nên khi chọn người yêu, tôi cố tìm nàng nào gầy gò, yếu ớt một tí. Chắc hơn nữa thì tôi muốn “thử” trước khi quyết định tiến tới một mối quan hệ lâu dài.
Sau một thời gian dài để ý tìm hiểu, cuối cùng tôi cũng tìm được người ưng ý. Khi tôi cưới nàng, họ hàng hai bên, bạn bè đều tỏ ý không hài lòng vì nàng quá gầy guộc, yếu ớt. Nhưng tôi mặc kệ. Tôi thà lấy một người vợ yếu sinh lý mà chung thủy còn hơn vợ giỏi sex mà lẳng lơ.
Bạn tôi bảo cái lý do của tôi rất “củ chuối”. Có phải đàn bà nào giỏi sex cũng ngoại tình đâu. Hắn ta còn bảo tôi dại, lấy vợ giỏi sex nó mới thú. Tôi thì nghĩ khác. Vợ kém sex, tôi còn đi ngoại tình, chứ lấy vợ giỏi sex về, vợ lại “cắm sừng” mình lúc nào không hay. Gì chứ chuyện bị “cắm sừng” với đàn ông là một sự sỉ nhục ghê gớm.
Tôi thấy phụ nữ vị tha hơn đàn ông. Hơn nữa, đàn ông “năm thê bảy thiếp” là chuyện bình thường. Chứ đàn bà mà ngủ với người này, người kia thì là loại đáng “chém”. Mà cũng đúng thật, thử hỏi trăm thằng đàn ông thì cả trăm đều muốn bỏ vợ sau khi biết mình bị “cắm sừng”, nhưng phụ nữ thì khác, họ vẫn có thể tha thứ.
Tôi thấy phụ nữ vị tha hơn đàn ông. Hơn nữa, đàn ông “năm thê bảy thiếp” là chuyện bình thường. (Ảnh minh họa)
Như vợ tôi thì quá khỏe, bởi tôi biết được “mức độ” của nàng. “Chiều” tôi còn chưa được, nói gì đến chuyện đi “chiều” thằng khác. Nhiều lúc “yêu” vợ, tôi cũng chán lắm, vì nàng yếu và chẳng biết gì về nghệ thuật ân ái, nhưng cứ nghĩ đến chuyện vợ tôi chẳng thể hú hí với thằng đàn ông khác mà chỉ chung thủy với chồng, tôi lại thấy sướng rơn.
Tôi lấy vợ đã hơn 2 năm và cuộc sống gia đình tôi vẫn rất hòa thuận. Tôi rất hài lòng với người vợ kém sex của mình. Và lần nào quá “thèm thuồng”, tôi lại ra ngoài ăn vụng. Vợ tôi ngây thơ lắm, nàng chỉ cần chồng mình không có ý định bỏ theo một cô nàng chân dài khác là có thể bỏ qua mọi chuyện. Bởi bản thân nàng biết rõ hơn ai hết, nàng không đủ sức để chiều chồng mà dục vọng của đàn ông thì lúc nào cũng như “nước lũ”.
Đấy, tôi thấy mình thật thông minh khi chọn vợ “yếu sinh lý”. Vừa được “ăn vụng” vừa khỏi bị “cắm sừng”. Chẳng còn điều gì tuyệt hơn thế nữa!
(sangkhoaivn.com) Tôi chết lặng khi biết đứa con trai tôi yêu thương bằng máu thịt ấy là con của vợ tôi với người đàn ông khác trong một lần "không làm chủ được bản thân".
Vợ tôi đã "tặng" tôi một nỗi nhục mang tên "nuôi con tu hú".
Tôi vốn không tin vào tin đồn tận thế, càng không tin vào sự hủy diệt gì gì đó, nhưng tôi tin những lời thú tội của vợ tôi là thật, một sự thật đau như cắt lòng.
Chỉ mới hôm qua thôi, gia đình nhỏ của tôi còn đang quây quần bên mâm cơm, bé Bi còn râm ran kể chuyện trường học. Thế mà giờ đây, khi tôi ngồi viết những dòng này, chúng tôi đã mỗi người mỗi ngả, đứa bé ngây thơ mất đi mái ấm gia đình.
Tất cả bắt nguồn từ câu hỏi ngay ngô của bé Bi trong bữa cơm: "Ba ơi, nếu có ngày tận thế, ba muốn mẹ con con làm gì?", tôi vui vẻ xoa đầu con trai trả lời: "Ba muốn nghe một lời nói thật nhất của hai mẹ con, điều mà Bi và mẹ đã từng giấu ba ấy". Tôi chỉ nói đùa cho vui, nhưng lúc đó không hiểu sao vợ tôi bất ngờ thay đổi sắc mặt vội vã xuống bếp vờ làm điều gì đó. Thái độ của cô ấy rất lạ và khó hiểu.
Kể từ lúc đó, vợ tôi không nói một câu gì cho tới hết bữa ăn, không khí gia đình bỗng dưng trở nên u ám. Tối đó, khi chỉ còn hai vợ chồng, cô ấy đã nói cho tôi sự thật kinh khủng mà cô ấy giấu giếm suốt 4 năm qua. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể tin, đúng hơn là không muốn tin lời "thú tội" cay đắng của người vợ tôi yêu thương.
Ngày tận thế chưa đến, nhưng với tôi đã đen tối lắm rồi khi cùng lúc tôi mất đi vợ và đứa con trai tôi thương hơn cả bản thân mình. Còn gì đau đớn hơn khi nhận ra đứa con trai mình yêu thương, nuôi nấng suốt 4 năm trời lại là con của người đàn ông khác. Người vợ vẫn đầu ắp vai kề với mình mỗi đêm không những phản bội lại còn lừa dối mình suốt từng ấy năm.
Một cú sốc quá lớn đối với người đàn ông của gia đình như tôi. Từ ngày lấy vợ, tôi không còn ham mê bia bọt, cũng chẳng thích gái gú, tôi chỉ mong mỗi chiều tan sở được quây quần bên mâm cơm, nghe con trai líu lo kể chuyện mà thôi. Thế mà niềm hạnh phúc giản đơn ấy bỗng dưng tan thành bọt bong bóng.
Tôi từng thương bé Bi bằng tình yêu máu thịt,
Vợ tôi thú nhận trong nước mắt rằng có bé Bi trong một lần không kiềm chế được với tình cũ 4 năm trước, khi chúng tôi đã chung sống một nhà. Người đàn ông kia bỗng dưng hẹn gặp mà vợ tôi cũng như "ma xui quỷ khiến" đến "nói chuyện" với hắn tại một nhà nghỉ ngoại ô thành phố. Cô ấy đã phạm sai lầm không thể dung thứ là để mang thai với người đàn ông kia. Và càng không thể chấp nhận hơn khi đem cái thai ấy để báo tin vui cho tôi, người chồng một mực thương yêu vợ.
Còn nhớ cái ngày bé Bi cất tiếng khóc trào đời, tôi cũng suýt rớt nước mắt vì nghĩ đó là đứa con đầu lòng của mình. Suốt gần 4 năm tôi dõi theo từng bước chân của thằng nhóc mà mình ngỡ là con. Tôi đã hạnh phúc mà không hề hay biết một sự thật kinh khủng mà vợ tôi giấu giếm, lừa dối tôi.
Tôi lặng đi nhìn vợ xách vali bế con về nhà ngoại giữa đêm khuya. Tôi thương cô ấy, thương bé Bi, nhưng tôi mới là người đáng thương nhất. Tôi có thể nuôi và yêu thương con người khác, nhưng tôi không thể chấp nhận sự thật mình bị lừa như một đứa trẻ con suốt thời gian qua. Nếu có ngày tận thế, tôi cũng sẽ nói với cô ấy và bé Bi một câu rằng: "Tôi hận nhưng vẫn rất yêu thương hai mẹ con".
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)