Ảnh Thơ
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hai gấu con xinh xắn
Bước xuống hai đầu cầu
Cả hai cùng muốn mau
Vượt cầu sang kia trước
Không ai chịu nhường bước
Cãi nhau mãi không thôi
Chú nhái bén đang bơi
Ngẩng đầu lên và bảo
- Cái cầu thì bé tẹo
Ai cũng muốn qua mau
Nếu cứ cố tranh nhau
Thì có anh ngã chết
Bây giờ phải đoàn kết
Cõng nhau quay một vòng
Đổi chỗ thế là xong
Cả hai cùng qua được!
Nghé hôm nay đi thi
Cũng dậy từ gà gáy
Người dắt trâu mẹ đi
Nghé vừa đi vừa nhảy
Thi nghé gầy nghé béo
Toàn hợp tác xã nhà
Nghé xem chừng cũng hiểu
Chạy tung tăng tung ta
Vui sao đàn nghé con
Miệng chúng cười mủm mỉm
Mắt chúng ngơ ngác tròn
Nhìn tay người giơ đếm
Cả một đàn nghé béo
Con nào hơn con nào
Chờ lâu nghé khó chịu
Chạy vù lên đồi cao.
Cũng dậy từ gà gáy
Người dắt trâu mẹ đi
Nghé vừa đi vừa nhảy
Thi nghé gầy nghé béo
Toàn hợp tác xã nhà
Nghé xem chừng cũng hiểu
Chạy tung tăng tung ta
Vui sao đàn nghé con
Miệng chúng cười mủm mỉm
Mắt chúng ngơ ngác tròn
Nhìn tay người giơ đếm
Cả một đàn nghé béo
Con nào hơn con nào
Chờ lâu nghé khó chịu
Chạy vù lên đồi cao.
Học đi em
Học đi mà nhớ mãi
Quê hương ta một dải
Từ mũi Cà mau
đến địa đầu Móng Cái
Quê hương ta
Đồng ruộng phì nhiêu
Đủ bốn mùa hoa trái
Núi Trường Sơn vĩ đại
Bờ biển rộng bao la
Có Việt Bắc mồ ma giặc pháp
Nối liền Đồng Tháp Nam bộ thành đồng
Học đi em
Học đi mà nhớ mãi
Đất ta liền một dải
Như máu chảy trong người
Kẻ nào định chia đôi
Chia lòng ta sao được
Em học đi cho thuộc
Rằng: Lòng ta chung một Cụ Hồ
Lòng ta chung một Thủ Đô
Lòng ta chung một cơ đồ Việt Nam!
Học đi mà nhớ mãi
Quê hương ta một dải
Từ mũi Cà mau
đến địa đầu Móng Cái
Quê hương ta
Đồng ruộng phì nhiêu
Đủ bốn mùa hoa trái
Núi Trường Sơn vĩ đại
Bờ biển rộng bao la
Có Việt Bắc mồ ma giặc pháp
Nối liền Đồng Tháp Nam bộ thành đồng
Học đi em
Học đi mà nhớ mãi
Đất ta liền một dải
Như máu chảy trong người
Kẻ nào định chia đôi
Chia lòng ta sao được
Em học đi cho thuộc
Rằng: Lòng ta chung một Cụ Hồ
Lòng ta chung một Thủ Đô
Lòng ta chung một cơ đồ Việt Nam!
Mắt cận thị cần đeo nhãn kính
Nhờ mũi cho để kính trên lưng.
Một hôm mũi bỗng bị sưng,
Tưởng rằng tại kính, bừng bừng nổi xung:
- Này anh mắt, đừng dùng kính nữa,
Hãy nghe tôi, đập vỡ cho rồi...
Nói xong quăng kính một nơi,
Mắt không trông thấy, tường vôi đâm sầm.
Mũi ta bị dập tím bầm,
Mới hay mọi việc phải cần có nhau.
Tuổi mười bốn những ước ao
Buổi đầu cầm súng biết bao là mừng
Mẹ ơi súng đẹp quá chừng
Con đi đánh giặc mẹ đừng lo chi
Mẹ cười: Thiệt giống cha mi
Chẳng ăn chi cả cứ đi đánh hoài
Sớm hôm củ sắn củ khoai
Khi đi trinh sát, khi gài mìn, chông
Khi ra xung trận giữa đồng
Khi lăn dưới lửa thoát vòng giặc vây
Súng này càng bắn càng hay
Một tay em chấp mười tay quân thù!
Tổ ong lủng lẳng trên cành,
Trong đầy mật nhộng, ngon lành lắm thay!
Cáo già nhè nhẹ lên cây,
Định rằng lấy được ăn ngay cho giòn.
Ong thấy cáo muốn cướp con,
Kéo nhau xúm lại vây tròn cáo ta.
Châm đầu, châm mắt cáo già,
Cáo già đau quá phải sa xuống rồi.
Ong kia yêu giống, yêu nòi,
Đồng tâm, hợp lực đuổi loài cáo đi.
Trong đầy mật nhộng, ngon lành lắm thay!
Cáo già nhè nhẹ lên cây,
Định rằng lấy được ăn ngay cho giòn.
Ong thấy cáo muốn cướp con,
Kéo nhau xúm lại vây tròn cáo ta.
Châm đầu, châm mắt cáo già,
Cáo già đau quá phải sa xuống rồi.
Ong kia yêu giống, yêu nòi,
Đồng tâm, hợp lực đuổi loài cáo đi.
Anh em mèo trắng
Vác giỏ đi câu
Em ngồi bờ ao
Anh ngồi sông cái
Gió hiu hiu thổi
Sông hát êm ru
Đôi mắt lơ mơ
Mèo anh ngủ thiếp
Lòng thầm thì nhắc
"Có em câu rồi"
Mèo em lặng ngồi
Nhìn bầy thỏ bạn
Rong chơi múa lượn
Vui đến là vui
Mèo nghĩ: "Ồ, thôi!
Anh câu cũng đủ"
Vui như hoa nở
Mèo nhập cuộc chơi
Lúc ông mặt trời
Xuống núi đi ngủ
Đôi mèo hối hả
Quay về lều tranh
Giỏ em giỏ anh
Không con cá nhỏ
Cả hai nhăn nhó
Nhịn đói meo meo
Vác giỏ đi câu
Em ngồi bờ ao
Anh ngồi sông cái
Gió hiu hiu thổi
Sông hát êm ru
Đôi mắt lơ mơ
Mèo anh ngủ thiếp
Lòng thầm thì nhắc
"Có em câu rồi"
Mèo em lặng ngồi
Nhìn bầy thỏ bạn
Rong chơi múa lượn
Vui đến là vui
Mèo nghĩ: "Ồ, thôi!
Anh câu cũng đủ"
Vui như hoa nở
Mèo nhập cuộc chơi
Lúc ông mặt trời
Xuống núi đi ngủ
Đôi mèo hối hả
Quay về lều tranh
Giỏ em giỏ anh
Không con cá nhỏ
Cả hai nhăn nhó
Nhịn đói meo meo
Ông bị đau chân
Nó sưng nó tấy
Đi phải chống gậy
Khập khiễng khập khà
Bước lên thềm nhà
Nhấc chân khó quá
Thấy ông nhăn nhó
Việt chơi ngoài sân
Lon ton lại gần
Âu yếm nhanh nhảu
Ông vịn vai cháu
Cháu đỡ ông lên
Ông bước lên thềm
Trong lòng vui sướng
Quẳng gậy cúi xuống
Quên cả đớn đau
Ôm cháu xoa đầu
Hoan hô thằng bé
Bé thế mà khỏe
Vì nó thương ông.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)