Ảnh Truyện Cười Sảng Khoái

Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Cười Sảng Khoái. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Cười Sảng Khoái. Hiển thị tất cả bài đăng
 
Cách đây một tiếng, cũng trong căn phòng đó, một chàng trai và một cô gái...họ ngồi cạnh nhau, nắm lấy tay nhau, vuốt ve như những đứa trẻ. Người con trai ấy lượn lờ đôi bờ vai xinh của cô.. vuốt những sợi tóc xỏa ngang trên má... kề môi lên vầng trán mịn màng và...

- Em cho anh nhá?
- Không được! Mình còn nhỏ mà anh...
- Lớp 12 rồi còn nhỏ gì nữa...anh... anh sẽ cưới em mà?!
- Không, em không muốn, anh yêu em hay anh yêu tình dục?
- Anh yêu em, nhưng anh muốn...




Bàn tay ôm chặt lấy cơ thể cô...làm cô thấy ghê rợn, cậu ta hôn lên má, rồi lượn xuống môi...và cổ...và...đè cô xuống nền giường ấy:
- Đừng anh, em phải về đón giao thừa với mẹ...Anh để cho em về...
- Một lần thôi, anh yêu em mà!
Chỉ là những cái gạt tay rất nhẹ. Chỉ là những cái đẩy chân gượng ép...Nhưng rồi, chiếc dây áo có bàn tay người kéo tuột ra...1 dây, 2 dây...và cả bờ vai trần trụa...cô cố gắng vùng vẫy...giẫy giụa mạnh hơn...vì đến bây giờ, cô vẫn chỉ nghĩ, đó là một trò đùa quá lố:
- Anh, đừng đùa nữa...Em không thích...
- Im nào, không đau đâu...Em sợ à, anh sẽ không bỏ em đâu!
Chiếc gra giường kéo tung ra...xộc xệch...tay cô nắm chặt lấy gra giường, cố đẩy người ra...nhưng không thể, cậu ta mạnh quá. Bờ môi hôn ngấu nghiến lấy cô..Không chịu nổi, cô cắn, cậu giật mình buông tay...cô chạy ra phía cửa...thật không ngờ, cậu ta nắm lấy tay và kéo giật lại chiếc giường ấy..Lần này, sức cô đã đuối, không còn đủ hơi giẫy giụa, chạy ra khỏi căn phòng ghê tởm đang có một con sói khát dục trong ấy...Cô khóc, nước mắt tràn lan dính bệt vào tóc tai đang rũ rượi...Người cậu đè lên người cô...và bàn tay lột trần chiếc váy trên cơ thể mỏng manh không còn sức lực, không còn nói lên lời, chỉ còn ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu và cầu xin...Nhưng dường như, ánh mắt ấy không đủ để thức tỉnh con cầm thú trong cậu kia...
Buông xuôi, tay chân cô buông lỏng, bỏ mặc cho số phận định đoạt cái trinh tiết trong cô...nó còn hay mất...



Những tiếng kêu la giữa khoảng ko mông lung im lặng...xé tan một tình yêu nồng cháy 2 năm nay...Và, thế là hết...Thứ quí giá nhất của 1 đứa con gái đã không còn, chỉ còn là một thân xác tàn tạ...một màng trinh đã rách, một hộp thuốc tránh thai vứt bừa bãi..Và, một tình yêu đã đến lúc vỡ tan...
Lết những bước chân mỏi mòn ra ngoài khung cửa sổ, nhìn xuống con đường tấp nấp từ căn hộ tầng 9...cắn chặt lấy môi, cầm cự những tiếng nấc nhói lòng...Những giọt lệ tình không may phải rơi trong hối thúc.
Thành phố lên đèn, ánh sáng chói loá len lỏi trên những con đường kẹt cứng, họ đang bắt đầu đếm ngược...chỉ còn 15 giây nữa là thời khắc chuyển dời sang năm mới, 15 giây nữa, cả đất nước hoà trọn một niềm vui...Và bắt đầu từ đây cho đến 15 giây nữa, cô gái 17 tuổi...đã thành một người đàn bà - Một-người-đàn-bà-bất-đắc-dĩ...
Một năm sau, sau quãng thời gian cô lẩn tránh cậu. Một điều kì lạ, nếu như sau khi mất cái đấy, những cô gái đều bấu víu quỵ luỵ van xin những thằng con trai...thì cô lại không làm như thế. Cô đã lảng tránh, chuyển trường..Không còn gặp mặt, cô đổi thay tất cả...Chỉ còn 1 điều, hận thù và quên đi những giây phút không đáng có đã qua. Thế nhưng, mọi chuyện không dễ dàng như người ta nghĩ.

Đúng vào cái đêm giao thừa ấy...Tình cờ cô gặp được một người con trai khác..Anh ta cảm cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dường như, cái nét đàn bà trong cô nó tạo ra là để quyến rũ những thằng con trai thèm khát...Cô đã từng cám ơn cậu người yêu cũ vì điều đó. Và chỉ là một lời cám ơn hằn thù sâu tận.



Họ nói chuyện với nhau, đi chơi với nhau được vài lần thì cậu ấy ngỏ lời yêu cô...Tổn thương vì một lần yêu mất mát, cô không còn dám tin vào tình yêu thật sự. Trong một quán bar sang trọng, khi cậu đặt tay lên tay cô và ngỏ lời yêu đầu tiên hết sức lãng mạn, cô đã nhìn, cũng vẫn là ánh mắt ấy, và buông một lời đau đớn mà ko phải ai cũng dám nói ra:
- Anh cần mấy đêm?
- Em nói gì thế? Anh không hiểu...
- Tôi hỏi anh yêu tôi, anh cần mấy đêm để chấm dứt tình yêu ấy?
- Em đang nói gì thế??? Anh...
- Thôi được rồi, tôi sẽ làm người yêu anh...với điều kiện, anh hãy xem tôi...như một con điếm! Và chỉ là một món hàng chơi qua đường, nếu anh chịu được thì ok, chúng ta bắt đầu!


Tình yêu bắt đầu - giữa một chàng trai công tử nhà giàu và một con điếm. Cô luôn xem đó là một cuộc tình chỉ vỏn vẹn trao tay bằng những đêm dục vọng...Thế nhưng, cậu vẫn luôn yêu thương cô hết mực, và chưa từng một lần đòi hỏi điều gì ở cô, dù là, cô chẳng còn tiếc, và tất nhiên, cô nghĩ cậu cũng chẳng biết về quá khứ nhục nhã ê chề mà cô đã mang trong lòng 1 năm qua...Những dịp lễ, những ngày quan trọng, cậu đều dành cho cô một món quà bất ngờ và câu nói mà cô đã thuộc lòng trong 8 lần nghe được:
- Anh yêu em, con điếm của anh ạ!



Một lần cậu rủ cô đi gặp thằng bạn thân vừa đi du học ở nước ngoài về, dù cô đã khéo lời từ chối...nhưng cậu vẫn nằng nặc đòi cô cùng đi, vì cậu đã lỡ nói với thằng bạn có một cô người yêu xinh đẹp và tuyệt vời...chưa bao giờ thấy...Dù cô sắt đá,dù lạnh nhạt..nhưng tình yêu cậu dành trọn cho cô cũng đã làm cô lung lay đôi chút. Cô nhận lời, cậu chở cô đến một khu chung cư cao cấp. Đã 1 năm mà cô vẫn không thể nào quên khu chung cư ấy: Từ chiếc thang máy cho đến những bước nhảy chạy trên cầu thang, 1 năm trước đây, cô đã mòn dép ở chung cư này và một năm trước đây...đời con gái của cô đã mất ở chung cư này. Những bước chân dừng lại trước căn phòng số 103...con số ấy đập mạnh vào mắt cô làm cô choáng váng...Nó...Cchính căn phòng đó...Cô không thể tưởng tượng nổi trong căn phòng ấy bây giờ có ai?! Những tiếng gõ cửa đều đặn và giọng một chàng trai thân quen đến kì lạ:
- Vào đi, cửa không khoá...



Bất thần trong con người mình, bước đi theo quán tính...cô bước vào, tay trong tay cùng với cậu người yêu...Con người ấy quay lại, con cầm thú ấy...Cô đứng sựng lại, không tin vào mắt mình, ly Maxim trên tay con người ấy rơi xuống, nó vỡ tan tành đến ngạt thở, cô vùng tay chạy đi. Trời bỗng đổ cơn mưa tầm tã...cậu người yêu chạy theo cô...gọi trong tiếng mưa gào thét...nhưng cô không thể đứng lại. Ánh đèn pha xe ô tô rọi thẳng vào mặt cô, quay vội người lại, cô nhắm mắt... và rồi...
- K....é.....t....t......
- R....ầ....m....m.....
Cô ngã trên nền cỏ. Chiếc xe vẫn còn đó. Và người yêu cô đã nằm đó, bên vũng máu chan chứa tuôn trên nền đường ướt át. Vùng chạy lại, nhấc đầu cậu lên, nước mắt hoen mi, hoà vào nước mưa tuôn rơi không ngớt...Gào lên trong đêm mưa gió, ôm người cậu sát vào lòng, tay nhuốm máu, và cô biết, mình đã yêu lần nữa...Một-tình-yêu-muộn-màng...



"Tôi gặp em, và tôi biết mình đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, em thanh thoát trong tà váy trắng dịu dàng...thế nhưng, ở em toát lên một sự lạnh nhạt từ cái nhìn thờ ơ với tôi khi em bắt gặp tôi nhìn em đắm đuối...Tôi đã đủ can đảm đến bên em, hỏi tên em, làm quen với em..Và em đáp trả bằng sự lạnh lùng buốt giá khi giật phăng chiếc di động từ tay tôi và bấm số em vào đó..Rồi em bỏ đi. Và...tôi yêu em vì thế..Lại bắt đầu một tình yêu mới nữa rồi, liệu, tôi phải làm gì để có được em? Sao tự nhiên, tôi thấy tôi bất tài quá!"




"Tôi yêu em, con điếm của tôi ạ...Làm sao có thể đập vỡ tảng băng đang ngày càng đông cứng trong mắt em, làm sao có thể hoá phép những lời nói vô hồn của em với tôi như vậy? Làm sao đây? Em lúc nào cũng chỉ nói hãy coi em như một con điếm. Em, sao em khờ thế? Dù em có là đàn bà đi nữa, thì tôi vẫn yêu em mà?! Có phải em sợ tôi yêu phải một đứa con gái mất trinh hay sao? Không, không có chuyện ấy đâu! Tôi đã biết tất cả...Nhưng, tôi không muốn nói với em rằng hãy quên quá khứ ấy đi vì nó chỉ làm thêm cay đắng, dù là rất muốn nói, nhưng tôi sợ em lại dấy lên niềm mặc cảm đó hơn và sẽ rời xa tôi thêm nữa. 
Tôi đã khóc khi nghe chính miệng thằng bạn thân nói nó đã từng là người yêu của em khi tôi gửi hình em cho nó, và đau đớn khi biết nó đã là người đàn ông đầu tiên của em..Em có biết cảm giác lúc đó thế nào không? Tôi chỉ muốn chạy lại bên em và ôm chầm lấy em, tôi thấy thương em nhiều lắm...Muốn bù đắp lại những vết thương mà người đời đã gây ra cho em, nhưng dường như, em không muốn là tôi phải không? Sao em cứ mãi như thế, em có biết là tôi yêu em nhiều đến mức nào không...Con điếm...Một con điếm như em...đủ tư cách để được yêu mà!!!"

Nước mắt vỡ vụn, nỗi đau lại càng cào xé...Cô đứng bên mộ cậu, giữ khư khư lấy quyển nhật kí còn ấm...Và nhắm mắt bên những viên thuốc an thần vung vãi...Nỗi đau vì một tình yêu không trọn vẹn...

Anh đi tìm hoa, gặp người con gái
Đóa hoa thơ ngây, trong trắng dịu dàng

Anh đi tìm vui, gặp người anh thương
Niềm vui thấp hèn ... hóa thành tình yêu ...

 

Đàn ông cho dù có tốt đến cách nào, là người ra sao, kể cả dân trí thức như tôi, khi ăn nằm với vợ không ngọt ngào, đều tự có cớ cho bản thân được phép đi tìm hoa. Đi rồi lại về, thế là ổn. Có trách thì lúc tôi lấy vợ, tôi không yêu, chỉ lấy vì đã đến tuổi có gia đình, cần một người vợ, thế thôi.


Hôm nay mưa và nắng giao nhau, cả hai như muốn dành không gian để dạo chơi nên tạo thành cái khí trời lúc nhè nhẹ, man mát, lúc thì lại âm ẩm, khô khan. Tôi lại muốn đi tìm hoa, thế là tôi gặp em. Một đóa hoa quá nhỏ bé, quá bình thường, trong mắt em tôi thấy hiện lên rõ rệt sự non nớt pha lẫn sự lạnh lùng. Song không quan tâm là mấy, tôi chọn em cũng chỉ muốn giải quyết và về nhà sớm.

- Em bao nhiêu tuổi, và cần bao nhiêu tiền ?

- 18, 300/dù. Tên, tuổi của a, và cho wc, e k muốn gặp người thân

- Anh àh, 32, tên Thắng, đã có gia đình.

- What ? Anh có vợ rồi à, và anh đang đi tìm gái à ?

- Em hỏi làm gì ? Có thể giảm giá cho anh không ?

- Em chọn anh. Tới đi, sao cũng được...

Lúc ngả giá với bông hoa của tôi, giọng điệu em nghe đắng. Đắng vô cùng, không như những bông hoa khác ngọt ngào mời mọc, tôi có cảm giác như nếu chỉ cần k theo em điều gì, em sẽ out nick tôi ngay, mà mặc dù em quá đỗi bình thường, không đẹp, không body. Điều đó làm cảm giác của một gã đàn ông tăng lên gấp bội, tôi muốn em.

Đón em, tôi giật mình. Trước mặt tôi chỉ là một nụ hoa chưa hé nở. Em yếu đuối, em mỏng manh, với một đôi mắt xa xăm, đôi mắt ấy nhìn tôi như thể chỉ lập tức muốn tôi biến mất khỏi trái đất này. Bông hoa dại của tôi ngồi trên xe, hay tay nắm chặt yên xe sau lưng, mặc tôi nói chuyện, em chỉ trả lại tôi bằng sự yên lặng lạnh lùng. Tôi bật cười và nghĩ, em quả thực không chuyên nghiệp và chiều " khách hàng " của em một chút nào cả.

Dường như lúc ấy mưa giành chiến thắng bởi cuộc tranh giành không gian cùng nắng. Mưa không to, nhưng cứ cố chạy thế này thì tôi và em đều sẽ ướt mất, nên tôi tấp vào một gốc cây, vội vã tìm áo mưa mặc vào. Thoáng 1 giây, tôi thấy trên gương mặt em nong nóng một giọt nước mắt, hay đó chỉ là mưa chạm nhẹ vào gò má em?

Đến nhà trọ, em ngồi yên. Tôi bật cười :

- Vào tắm đi em, sao lại ngồi đấy.

- Ơ..ok. Chờ một chút.

Lại một lần nữa, tôi sợ ánh mắt em, em nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng và phẫn nộ đến khiếp sợ, song nó lại chuyển thành sự lạc lõng và sợ hãi. Em quay mặt đi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chãy hôm nay lạ thật, nghe như từng tiếng nấc nhỏ vang lên. Trời hôm nay lạ quá, một màu xám ảm đạm. Em bước ra, mặc quần áo, và khăn tắm thì để hết cả ngoài này. Ôi bông hoa đáng thương nhỏ bé, em run khi tôi bảo em lại gần. Cái run đáng ghét của em làm dục tính trong tôi trỗi lên quá đỗi. Tôi biết em là bông hoa lạc đường, em khờ dại trước một rừng hoa rực rỡ lẳng lơ ngoài kia. Song tôi chỉ muốn đi tìm hoa, thưởng thức chứ không hề muốn giữ lấy bông hoa ấy để nâng niu.

...

Cơ thể em run bần bật khi tôi chạm vào, tay em nắm chặt ga giường, mắt em nhắm nghiền, môi em mím chặt, và em nằm yên.

..........................
........................ .....................
Sau lần đó, tôi biết em không thuộc vào cái thế giới mà em đang lún chân vào. Tôi không muốn một đóa hoa nhỏ bé ấy cứ cố chống chọi bằng những chiếc gai chưa đủ cứng cáp với cuộc sống này, với sự hỗn loạn gì đó đang diễn ra trong em. Tôi thực sự muốn giúp em, song tôi sợ gặp em lần nữa vì tôi biết tuổi của em còn rất nhỏ. Một người có danh tiếng như tôi không bao giờ muốn phá hoại cái thanh danh chỉ vì một cô gái làng chơi cả.

Cả tuần ấy, tôi không yên với những dòng suy nghĩ về em, em nao phải gái làng chơi, dường như em chỉ là một đóa hoa nhỏ bé khờ dại vô tình để một đợt bảo cuốn em sang chốn ấy. Em còn đó, lững lơ, thế nên tôi thấy mình phải cứu em ra....

Trời hôm nay trong xanh, ánh nắng dìu dịu tỏa ấm cả khí trời. Song đường Sài Gòn bụi bặm quá, hỗn độn quá, cái âm thanh ấy cứ hòa vào nhau .. tạo nên cái cảm giác nôn nóng, vội vã chạy đua với thời gian. Tôi hẹn gặp em, em đồng ý.

- Hôm nay em muốn đi đâu.

- Oh, đi đâu cũng được, khác biệt gì nhau hả anh. Lên mặt trăng nhé. Haha

Tôi im lặng. Tiếng cười và giọng nói của em bây giờ lạnh lùng hơn, cay đắng hơn, gương mặt em mệt mỏi với đôi mắt thâm quần, xa xăm. Phải chăng tôi đã lầm, hay thực sự em cũng chỉ là một con điếm mới vào nghề cho nên còn thiếu chuyên nghiệp mà thôi ?

- Em đang làm gì ?

- Thế anh đang chở em đi đâu và làm gì ? Em nói bằng âm thanh giễu cợt.

Tìm một quán coffee yên tĩnh, tôi chở em vào. Tôi cảm thấy em vừa định nói điều gì đấy rồi lại thôi, em tiếp tục yên lặng không nói lời nào.

- Em uống gì ?

- Sao anh lại chở em vào đây ?

Em nhìn tôi dò xét với vẻ rằng hôm nay anh không hứng à làm tôi chỉ muốn đè em xuống, cởi phăng quần áo em ra và cho biết thế nào là không hứng. Một con đĩ như em cũng chỉ cần tiền và sợ mất thời gian khi chỉ uống nước với khách hàng sẽ không được lợi lộc gì.

- Em đừng lo, tiền anh vẫn trả cho em. Ngồi đây uống nước đã, em uống gì ?

- Chanh đá, không đường.

- Chua thế sao mà uống hả em ?

Tôi hỏi em nhưng vẫn bảo phục vụ làm đúng theo những gì em nói. Nhìn xung quanh, tôi mới để ý đến tên quán này là "Cỏ Dại" . Giống như người con gái ngồi trước mặt tôi. Em mỏng manh như những bông hoa dại nhưng cứ cố giương ra vẻ ương ngạnh của mình. Có ly nước trong tay, em cứ đùa với những viên đá sóng sánh long lanh mà khuấy khuấy. Cho viên đá vào miệng, em xuýt xoa..

- Lạnh thật !

- Em hâm à, đá không lạnh thì cái gì lạnh?

Trả lời tôi chỉ là tiếng leng keng của thành ly nước em đang uống và chiếc muỗng em đang cầm. Tôi khó chịu khi thái độ của em cứ như vậy...

- Em hỗn quá, sao lại làm nghề này ?

- Nghề gì anh ?

Haha, em lại còn giả ngây thơ không biết tôi đang nói về việc gì. Nhiều lúc tôi chỉ muốn vả cho em mấy bạt tai.

- Thì làm đĩ .

Buông chiếc muỗng, rời mắt khỏi ly nước, đôi mắt em đi tìm ánh mắt tôi với tất cả sự lạnh lùng và căm ghét mà em có được lúc ấy, em nhẹ nhàng ...

- Vì Tiền .

Thế là rõ, loại người như em cũng chỉ vì tiền mới làm nghề này thôi, kể cả gương mặt non choẹt đang ngồi trước mặt tôi cũng không ngoại lệ.


- Thế thì em nên học cách làm đĩ cho chuyên nghiệp đi. Cứ kiểu này thì không có khách đâu.

Buông xong câu nói ấy, bắt gặp ánh mắt em đau đớn, dù chỉ là trong phút chốc. Nhưng chắc là do tôi tưởng tượng mà thôi.

- Ừh, sẽ học để chuyên nghiệp hơn. Lúc ấy anh lại gọi em nhé.

Âm thanh tôi vừa nghe thấy, hòa với dòng nhạc dịu êm của quán nước này thật không hợp chút nào. Cái âm thanh từ đôi môi em phát ra. Lạnh lùng, và bất cần.

..........................
...............
Vì một thời gian dài bận rộn với công việc nên tôi không gặp em, và hình như tôi nhớ em. Tôi lại online để tìm em. Em nhắn tin nói đã xóa nick này và để lại số điện thoại cho tôi. Tôi gọi cho em, trả lời tôi là một giọng nói trong trẻo như đượm buồn của một cô gái nào đó.

- A lô, ai đó ạ ?

- Điện thoại này phải của .. chết thật, cô ấy không nói rõ tên mình.. xin lỗi, tôi nhầm số.

Tôi bối rối không biết phải nói sao. Mà em thật lạ, điện thoại làm ăn của mình mà không chịu giữ lấy.

- Anh à ? Em đây, anh muốn gặp em à ?

Giọng nói kia lập tức chuyển thành giọng nói của em. Tôi vẫn nghĩ em thật tài tình, có lẽ lúc nãy em đang chờ điện thoại của gã trai nào đó khác nên giả giọng dễ thương ấy. Song tôi không quan tâm, hôm nay tôi muốn gặp em, thõa mãn. Từ sau lần gặp em, dường như tôi chán tất cả những bông hoa khác, đó cũng là điều làm tôi cảm thấy khó chịu và lo lắng. Tôi không thể để em quyến rũ - không thể để một con đĩ như em quyến rũ.

- Mình ra ngoại ô chơi nhé em, ra vùng nào sông nước ấy.

- Anh muốn thay đổi không khí à, ok.

Em cười, lần đầu tiên tôi thấy em cười lại là nụ cười nhếch mép, khinh khi như thế này. Điều đó làm tôi không ưa, không ưa em * thõa mà còn ra vẻ.

- Em vẫn chẳng học được cách ngọt ngào sao ?

- Hì, có lẽ, em chẳng ưa việc này.

- Thế thì sao lại làm ?

- Tiền.

Vẫn câu trả lời ấy, nhưng lần này em khuyến mãi cho tôi thêm nụ cười. Nụ cười bất cần.

- Tiền, có thế thôi à, anh bao em nhé ?

Ngẩng đầu lên nhìn tôi, lại mỉm cười, em ngã giá..

- Bao thế nào, trả nhiêu tiền ?

- Đồ .. đồ..

- .. Đĩ . hahaha

Em thêm vào câu nói của tôi còn lấp lững và cười to. Nụ cười em làm tôi sợ. Nụ cười chứa đựng bao nhiêu sự ai oán, cay cú. Em thật lạ, chính em làm nghề này không ai ép buộc, vậy mà cứ làm ra vẻ cay cú về nó, chẳng khác gì em đang khinh khi chính bản thân mình. Tôi chưa từng gặp một cô điếm nào như em trước đây cả.

Chở em ra ngoại thành, ra với vùng sông nước yên tĩnh. Thật ra tôi ra đây, bởi vì tôi không muốn để người thân bắt gặp mình đi ăn vụng, và với một cô gái trẻ như em. Thấy động tác em hít hà tận hưởng không khí trong lành ở đây, thật đáng yêu vô cùng. Thuê một cái ghe nho nhỏ, tôi chèo ra giữa hồ.

- Em biết bơi không ?

- Không.

- Thế em sợ không ?

- Không.

Cho ghe dừng lại, tôi lại gần em. Trông em bình tĩnh lắm, gương mặt em nhìn tôi không chút cảm xúc nào cả, đôi mắt em nhìn ra sau gáy tôi, rồi bỗng mất hút trong xa xăm, mắt em khép lại.

Tiếng nước chãy, tiếng ghe bập bềnh, tiếng tôi thở, không có âm thanh nào từ nơi em.

..........................
....
Thời gian sau, tôi đi với em thường hơn. Đương nhiên là em không online, vì tôi đang bao em, trả tiền em hàng tuần dù đôi khi không làm gì em cả. Tôi làm việc, em giúp tôi. Tôi mệt mỏi, em thư giãn dùm tôi. Cứ thể trôi qua nữa năm, em bây giờ trông tràn trề sức sống, không phờ phạc như trước kia nữa. Nhưng ở em vẫn chỉ là những nụ cười nửa môi và ánh mắt xa lạ dành cho tôi. Mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến này em đòi gặp con gái tôi...

- Anh, cho em gặp bé Lan nhé.

- Tại sao ? Để làm gì vậy em.

- Cho em gặp đi mà.

Giọng nói em bây giờ khác trước, lúc nũng nịu, lúc cương quyết, lúc lạnh lùng... chứ không như ngày xưa, em nói với tôi chỉ với sự giễu cợt bất cần.

Và em gặp Lan, con gái tôi.

Con bé nhìn em, ánh mắt dò xét, dường như tôi cảm thấy con bé 4 tuổi đang tìm hiểu xem người trước mặt nó là ai, là gì cũa ba. Mà đôi khi do tôi quá lo sợ Lan sẽ về mách mẹ nên ưởng tượng thấy thế.

Em nói giỡn, em cười đùa với Lan. Nhìn cả hai chỉ như hai chị em tung tăng nô đùa. Em còn nhỏ dại quá, ôi em tôi, sao em phải vì tiền mà bước chân vào con đường này, tôi không biết.

....

Mọi chuyện có lẽ sẽ luôn tốt đẹp nếu em không hỏi tôi câu hỏi mà bấy lâu nay tôi không muốn

nghe nhất.

- Anh sẽ li dị và lấy em chứ ?

- ...

- Anh biết em tốt hơn vợ anh mà ?

- ...

- Anh có yêu em không ?

- Có, nhưng mà...

- ... em là đĩ, và anh chỉ đang bao em ?

- ... k..h.ô..n..g. Không hẵn vậy...

Em quay mặt bước đi, trao cho tôi một ánh mắt đau thương, rồi em quay mặt bước đi. Vai em run bần bật, dường như em khóc...

- Em sẽ gọi cho anh sau...

Dáng em không vững, làm tôi chỉ muốn chạy theo, ôm lấy em, vỗ về, nhưng tôi không thể. Vì em rốt cuộc chỉ là một bông hoa dại tôi thưởng thức ven đường. Dù tôi yêu em, dù tôi say mê em, thì phía trước vẫn có một gia đình chờ tôi về. Giọt nước mắt hôi hổi chực rơi ra, nuốt vào. Tôi xót xa cho thân phận em bạc kiếp.

..........................
.....
- A lô, anh đến đón em. Nhà trọ ngày đầu tiên anh đi với em ấy.

Một ngày mưa, em đang ở nhà trọ nơi tôi đưa em đến lần đầu. Lòng tôi cay cú. Em quả thực là ngựa quen đường cũ, khi không có tôi thì vội vã đi tìm những gã đàn ông khác.

- Sao em phải làm vậy ?

Nhìn những vết hằn trên tay em, nhìn những giọt nước còn đọng trên gò má em, nhìn môi em mỉm cười yêu đuối, nhìn ánh mắt xa xăm em chào tôi... làm tôi thương em quá, giá mà tôi có thể bảo bọc em cả cuộc đời...

- Anh chở em ra biển nhé anh.

- Giờ này à? Trưa rồi.

- Đi mà anh, em xin anh.

Từng hơi thở em yếu đuối phát ra. Làm trái tim tôi chùn xuống. Biển cũng không xa lắm. Lần này tôi sẽ bắt em bỏ cái thế giới ấy, nhất định tôi phải đưa em trở về....

..........................
.................

Tôi và em ra biển. Em dường như sắp gục ngã mất, chặng đường không xa. Nhưng vì em đã mệt mỏi từ trước nên tôi thấy em như mền nhũn trong từng bước chân. Cái vẻ cứng cáp em tạo ra ngày thường cũng biến mất. Gió to quá. Tôi tưởng chừng như gió có thể sẽ bất cứ lúc nào thổi bay em. Trước không gian bao la, em đứng đấy, nhỏ bé và yếu đuối. Em khóc, lần đầu tiên em khóc nức nở, lần đầu tiên tôi thấy cơ mặt em thay đổi khi khóc, lần đầu tiên tôi nghe từng tiếng nấc em vang lên.


Chưa bao giờ tôi cảm thấy bất lực đến thế. Không thể chạy vào ôm lấy em. Tôi chỉ biết đứng đấy. Im lặng. Tôi cảm thấy nếu tôi lại gần em, khoảnh khắc ấy sẽ lại biến mất và thay vào đấy là bộ mặt hằng ngày của em.

- Chở em tới khúc kia nhé a.

Em nín khóc và bảo tôi chở đi chổ khác. Giọng nói em xa lạ quá. Cô gái này thật lạ, dường như bên trong cái vóc dáng nhỏ bé kia là cả một rừng hỗn độn cảm xúc.

- Chỗ này vắng vẻ quá, sao em biết nó ?

- Vì em đến đây rồi.

- ...

- Chết, em để quên đồ. Anh quay lại chỗ củ lấy giùm em nhé. Em chờ anh ở đây.

Dường như em đang muốn trã đủa bằng cách hành hạ tôi chạy tới chạy lui. Nhưng không sao. Tôi chìu em.

- Em yêu anh.

- Anh cũng yêu em mà.

Em ôm tôi bằng tất cả sức lực em có được. Ánh mắt em nhìn tôi lưu luyến, dịu dàng, nụ cười em hiền hòa. Em lạ thật. Tôi không thể nào hiểu được em đang nghĩ gì.

Xoay lưng lấy xe chạy đi, bỗng dưng tôi cảm giác rồi em sẽ không còn bên tôi nữa một ngày không xa. Mắt em lại xa xăm, khẽ khép.

..........................
........................ .......................
" Anh, đây là tất cả số tiền anh đã bao em, trả cho em khi em ngủ với anh. Thế thì em không còn là đĩ nữa anh nhé.

Ngày hôm nay em đã tập làm đĩ - Nhưng cảm giác khó chịu lắm anh à. Đúng là em không hợp với nghề này. Hoàn toàn không ưa nó.

Em không là đĩ, vì em yêu anh. Em đã ngủ với anh, nhưng không phải thân phận gái bao mà anh nghĩ. Em không phải loài hoa đêm anh thưởng thức.

Em không muốn là đĩ, nên em ra đi để cuốn trôi cái thân phận ấy em đang mang.

Nơi bắt đầu, sẽ là điểm dừng. Ngày xưa ở đây, đời cay độc cướp đi của em đời con gái, tiếng cười. Ngày hôm nay ở đây, em ích kỉ cướp đi cuộc đời mình.

Anh à, xin lỗi, nhưng em không phải một con đĩ ! "

...
" Nhớ, nhớ người con gái, và đôi mắt thu cả hồn tôi ...

Nhớ, nhớ về đôi môi, một đôi môi hồng tươi trong nắng ...

Nhớ, nhớ từng nụ cười, từng nụ cười say đắm tim tôi ...

Và tim tôi, con ghi sâu mãi hình bóng ấy...
......

Tôi đi tìm... tìm em nơi đâu ??? "

(sangkhoaivn.com) Trên chuyến bay đi New York, một cô gái tóc vàng đang ngồi ở ghế hạng nhất. 
Cô tiếp viên đến gần và nói:

- Chào cô, xin cô vui lòng chuyển xuống hạng thường vì cô đã mua vé ở đó.

Cô gái tóc vàng nói:

- Tôi tóc vàng, tôi đẹp, tôi trẻ, tôi đang đi New York và tôi sẽ không chuyển đi đâu cả.

Không muốn cãi với hành khách, cô tiếp viên đến báo cho anh phi công phụ. Anh này đến bên cô gái và lập lại yêu cầu cô ta chuyển xuống hạng bình thường.

Cô ta đáp:

- Tôi tóc vàng, tôi đẹp, tôi trẻ, tôi đang đi New York và tôi sẽ không chuyển đi đâu cả.

Anh phi công phụ đến báo cho cơ trưởng, anh này bảo:

- Để tôi, tôi có một bà vợ tóc vàng, tôi biết cách.

Anh ta đến nói nhỏ vào tai cô gái. Ngay lập tức cô ta rời ghế chuyển xuống hạng thường.

Quá ngạc nhiên, cô tiếp viên và anh phi công phụ hỏi cơ trưởng:

- Anh nói gì mà hay thế, có bí quyết gì không?

Cơ trưởng nói:

- Đơn giản thôi! Tôi bảo cô ta là ghế hạng nhất không đi New York.
Hai người bạn thân ở chung phòng trọ rảnh rỗi ngồi nói chuyện với nhau: “Hôm qua tao vừa rủ bé đi chơi mà trong túi không có đồng nào. Nhưng tao vẫn quyết định cứ rủ”.
Người bạn kia hứng chí, vỗ đùi cái đét bảo:
- Có chí khí!
- Khi đi, tao mới phát hiện ra trong túi có rất nhiều tiền, thế là hai đứa tao xài hết số tiền đó.
- Trời không phụ lòng người tốt mà.
- Uh, nhưng khi về tao mới phát hiện ra… tao lỡ mặc lộn quần của mày.
*
**

Ra mắt


Một anh đi ra mắt bố người yêu:
- Chào bác!
- Ừ, chào cháu.
- Bác cho cháu xin điếu thuốc.
- Cậu hút thuốc lá hả?
- Khi uốg bia cháu hay hút thôi.
- Cả bia nữa àk?
- Vâng, thua bạc cháu uống bia.
- Cả bài bạc nữa hả?
- Trong tù thì có việc gì làm đâu bác?
- Sao lại vào tù?
- Tại cháu đi ra mắt bố người yêu nhưng ông ấy không đồng ý.
*
** 

Bí kíp


Có 1 anh chàng một hôm đang đi nhặt lá đá ống bơ thì nhặt được 1 quyển bí kíp.
Nghi là võ học thượng thừa nên anh ta giấu mang về nhà đọc.
Trang 1 : Miêu tả về võ công. Có thể hô mưa gọi gió. Độc bộ thiên hạ. Đưa người ta lên đỉnh cao của võ học.
Trang 2 : Cần phải tự cung mới có thể luyện …
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ. Anh ta hạ quyết tâm vung đao tự cung.
Xong việc anh nén đau đọc tiếp bí kíp
Trang 3 : .. không tự cung cũng không sao …
Anh ta điên cuồng. Nổi lửa lên đốt ngay quyển bí kíp.
Khi sách cháy gần hết. Trang cuối quyển bí kíp bay ra ,chàng trai đưa mắt nhìn
Trang cuối : Nếu đã tự cung thì sau khi luyện thành bí kíp của quý sẽ mọc lại …


Sau đêm tân hôn, chàng hỏi nàng:
- Đêm qua em cảm thấy thế nào?Nàng: Ừm... Đêm qua anh đã thể hiện một bản sắc rất riêng. Tuy nhiên, phong cách của anh còn quá dàn trải. Anh cần gia tăng cường độ, xoáy sâu vào điểm nhấn. Nội lực quan trọng hơn các động tác màu mè.
Nhất là phần “cao trào” phải thật kéo dài mới tạo cảm xúc cho... em. Dù sao anh đã cố gắng tột bậc và với sự phấn đấu không ngừng, em tin rằng anh sẽ trở thành một... người chồng “Ai- đồ”. Hãy cố lên anh nhé!


Triết lý sống đúng nhất!

1.Không mày đố thầy dạy ai. 2.Con đường tới vinh quang không có dấu chân của kẻ lười biếng vì kẻ lười biếng thì làm quái gì chịu đi bộ mà có dấu chân.
3. Học là để hiểu Không hiểu thì phải hỏi Đã hỏi thì phải hiểu Không hiểu thì ... đừng hỏi!
4. Một điểm cũng là thầy nửa điểm cũng là thầy!!
5. Thuận vợ thuận chồng , con đông mệt quá!!
6. Người ta dùng thời gian để kiếm tiền ......rồi lại dùng tiền để đốt thời gian.
7. Tiền không thành vấn đề , nhưng vấn đề là không có tiền

Vợ khéo thế!
Anh chồng đi làm về, thấy vợ có vẻ lo lắng bèn hỏi:
- Em gặp chuyện gì buồn phiền à?
- Em buồn lắm, bởi vì lúc là quần áo, em sơ ý đã làm thủng một lỗ trên chiếc quần mới của anh.
- Đừng nghĩ ngợi nhiều em yêu! Chẳng lẽ em không nhớ anh còn một chiếc quần mới giống hệt chiếc ấy sao?
- Tất nhiên là em nhớ chứ. Thế nên mới có cái để vá vào chiếc quần thủng này chứ.


So sánh
Sự so sánh thú vị về đàn ông và đàn bà: - Đàn ông muốn hư hỏng phải có tiền; đàn bà muốn có tiền phải hư hỏng.
- Đàn ông lúc nào cũng muốn nhưng không phải lúc nào cũng có thể; đàn bà lúc nào cũng có thể nhưng không phải lúc nào cũng muốn.
- Đàn bà thích nhiều thứ ở một người đàn ông; đàn ông lại chỉ thích một thứ ở nhiều người đàn bà

Không phải lỗi của sinh viên khi bị thi trượt vì một năm CHỈ CÓ 365 ngày.
Một năm điển hình cho sinh viên:

1. Những ngày thứ 7 - 52 ngày thứ 7 trong một năm, ai cũng biết là ngày này để sinh viên chúng ta nghỉ ngơi, "khám phá thế giới", vậy là 365 - 52 còn lại 313 ngày.

2. Kỳ nghỉ hè - 50 ngày tiếp theo. Thời tiết nóng, ai mà học được cơ chứ, tắm biển và đi chơi mới là nghỉ hè. Suy ra, còn lại 263 ngày.

3. 8h ngủ nghê mỗi ngày, cộng lại hết thành ra là mất 30 ngày trong năm, nghĩa là còn lại 141 ngày.

4. Mỗi ngày dành 1h cho chơi thể thao, đi chơi, relax (rất tốt cho sức khoẻ), nghĩa là một năm mất 15 ngày, còn lại 126 ngày.

5. 2 giờ trong ngày cho ăn uống và những thú ẩm thực khác (có hơi ít cho các chị em không nhỉ?), vậy một năm là 30 ngày, số ngày còn lại là 96.

6. Mất mỗi ngày thêm 1 giờ cho giao tiếp nói chuyện với mọi người (lại đánh giá thấp chị em rồi đấy), một năm là 15 ngày, số ngày còn lại là 81 ngày.

7. Số ngày dành cho những kỳ thi, kiểm tra mỗi năm: Ít nhất là 35 ngày, số ngày còn lại là 46.

8. Những kỳ nghỉ lễ, lễ hội trong năm (Noel, Tết, 1-5...) khoảng 40 ngày, nghĩa là còn 6 ngày.

9. 3 ngày cho ủ ê buồn bã trong năm (chưa kể hội những người đang yêu, cả tuần là còn ít), còn 3 ngày.

10. Xem phim truyện, sách báo nhẹ nhàng mỗi ngày vài mươi phút, mất toi một năm hết 2 ngày, còn lại 1 ngày.

11. Ngày còn lại đúng ngay ngày sinh nhật bạn, sao bạn lại có thể học được ngày đấy cơ chứ???

Giờ thì chúng ta đã hiểu tại ra một chân lý: Làm sao sinh viên có thể KHÔNG trượt được cơ chứ. Suy ra, KHÔNG THI TRƯỢT KHÔNG LÀ SINH VIÊN.
(sangkhoaivn.com)
Lấy chồng sướng không?
Vào một buổi chiều ở môt gia đình nọ. Cô chị dâu đag khâu quần áo thì cô em sun xoăn tới hỏi chị. Cô em hỏi:
- Lấy chồg có sướg không chị?
Chị dâu lờ đi không trả lời. Cô em hỏi 2, 3 lần nữa. Cô chị dâu đag cầm kim trên tay đâm một phát vào đùi cô em và bảo suớg như thế này này. Cô em sợ quá bỏ lên rừng sống ở một hang đá không dám về sợ cha bắt lâý chồg.
Về phần gia đình đi tìm cô rất vất vả mà không kết quả gì. Ở làg bỗng có một anh tràng đi kiếm anh mag theo đồ ăn trog nhiều ngay. Anh băng đèo lội suôí và gọi khàn cả cổ mới thấy cô ta mò ra và anh ta đem cơm cho cô ta ăn. Anh ta ngồi đối diên không may quần rách bị lộ của quý.
Cô ta hỏi anh cái này "dị" vậy, anh ta tra lời: "chim sếu đỏ đó". Cô ta hỏi tiếp thế sao anh không cho nó ăn cơm. Anh ta bảo nó không ăn cơm nó chỉ ăn môt thứ ở nguời cô thôi. Va anh ta bảo cô ta nằm xuống và... ấy xog anh ta nói lấy chồg sướng vây đó.
Và cô ta theo anh về trên đường về nhà cô ta rủ anh này cho chim anh ta ăn kẻo đói. Và anh ta đã đi không vững trên đôi chân của mình và đã ngã núi chết.

Đã hai lần rồi!
Cô con gái rón rén định ra khỏi nhà lúc gần đi ngủ thì bị ông bố chặn lại:
- Muộn thế này còn định đi đâu nữa?
- Con định chạy ù ra thùng thư để bỏ hai lá thư thôi ạ!
- Thế thì nhanh lên một chút, thùng thư đó đã huýt sáo hai lần rồi đấy!

Đoán nghề!
Cô giáo:
- Các em chú ý, hãy nhìn cô và nói xem thích cái gì trên người cô thì cô sẽ cho biết, lớn lên các em sẽ làm gì?
Cô bé Masha nói:
- Thưa cô, em thích mái tóc của cô.
- Ôi, Masha yêu quí, lớn lên em sẽ trở thành thợ làm đầu nổi tiếng.
Cậu bé Pêchia:
- Thưa cô, đôi mắt của cô rất đẹp.
- Cám ơn Pêchia, lớn lên em sẽ trở thành bác sỹ nhãn khoa. Thế còn Peter, nói gì đi chứ, đừng xịu mặt như vậy.
- Thưa cô, em còn biết nói gì bây giờ? Em đã hiểu, kiểu gì em cũng sẽ chỉ là thằng công nhân vắt sữa bò ở nông trại thôi …

Người yêu lý tưởng!
- 16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn.
- Năm vào đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá "mít ướt". Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.
- Năm tôi 25, người yêu của tôi rất vững vàng, kiên định. Nhưng anh ta lại chẳng hề biết biểu lộ cảm xúc. Quãng thời gian ấy thật buồn tẻ. Rồi tôi tìm một người khác.
- 28 tuổi, tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Chúng tôi nhanh chóng chia tay.
- Bước sang tuổi 31, tôi tìm thấy một người đầy tham vọng, thông minh và mạnh mẽ. Tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng)... chỉ một thời gian sau, chúng ly dị. Anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi.
- Giờ đây, tôi đã 40 tuổi. Tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình. Có lẽ đó phải là một người trầm tính, chững chạc, ít tham vọng... Tôi biết một người như thế, chỉ có điều ông ấy đã ngót nghét 70 tuổi...


 (sangkhoaivn.com)
 Có tám cái cột tất cả!
Một gã say mắt dài dại, lảo đảo đến gần hỏi một cô gái:
- Cô ơi, làm ơn đếm giùm, trên trán tôi có mấy cục u?
- Cô gái ngạc nhiên nhìn ông ta: Ba!
- Gã say lẩm bẩm: Cám ơn cô lắm! Vậy là còn năm cái cột điện nữa sẽ về tới nhà...

Huyền thoại rượu!
- Ai trên đời mà chẳng sợ, chẳng sợ mẹ thì sợ ba, hồi còn bé ngán Ma, vô Bách Khoa thì sợ nợ, nhưng mà ta không sợ, nợ nhiều thì (ta) bùng luôn.
- Khi vô trường là phải học, mà đã học là phải thi, Bộ quy chế mới ra, “thi lần ba mà chẳng được”, thi lần tư cũng chẳng sợ, đuổi học thì về quê.
- Khi ra trường là bỏ rượu, mà bỏ rượulà tợp bia, mình chỉ uống bia hơi, ai thảnh thơi mà tợp rượu, ta kĩ sư tiền triệu, phải bỏ rượu, tợp bia.
- Bia bao giờ chẳng có bọt, chẳng có bọt chẳng phải bia, và từ rất xưa kia, bia mà ngon là nhờ bọt, không phải chua, không phải ngọt, càng nhiều bọt càng ngon.
- Hôm nay ngồi mà nhớ lại, cuộc tình đầu ngày xưa, tình thì rất đắm say, em lại đi lấy chồng, để mình anh chờ đợi, em làm tội đời anh.
- Đêm chong đèn ngồi nhớ rượu, buộc hai cẳng phải đi, dù vợ có mắng ta, ta phải đi bằng được, ai làm chi cũng mặc, vợ không thể cản ta.
- Vui hay buồn mình cũng nhậu, mà đã nhậu là phải say. Rượu mà uống đếch say, đếch thấy hay của rượu, ai làm chi ta cũng mặc, vì đã nhậu là phải say.
- Đi mua rượuvề mới nhậu, vợ cũng nhậu cùng ta, vợ cầm bát ném ta, ta cầm chai đập lại, sau trận chiến tơi bời, vợ gục dưới chân ta.
- Vợ trên đầu, vợ trên cổ, vợ làm khổ đời ta, vợ ngoan ngoãn ta thương, vợ đành hanh ta nện, có gì đâu mà sợ, vợ là vợ của ta.
- Ai trên đời chẳng lấy vợ, vợ là nợ đời ta. Thà rằng cứ như ta, ta thà ly dị vợ, để từng đêm đi nhậu, chẳng sợ vợ rầy la.
- Đêm chong đèn ngồi đếm bạc, tờ năm chục màu xanh, mẹ cầm súng đứng canh, con cầm dao ngồi cạnh, đừa nào vô thì khó chạy, mẹ là mẹ của ta.
- Ba bao giờ mà vằng mẹ thì ăn phở trừ cơm, hoặc là uống bia ôm, hay là vô sàn nhẩy, có gì đâu mà ngại, mẹ là vợ của ba.


Rượu và thơ
Nhậu say từ tuổi lên năm
Bây giờ hai chín lên nằm top ten
Soi gương nhìn mặt quen quen
Thằng cha nào đó ma men một thời
Làm thơ lấy rươu thay lời
Lấy mồi thay bút một đời xỉn say
Nhớ cô má đỏ hây hây
Con bà chủ quán lầu Tây đầu đường
Mua rượutìm cớ tỏ tường
Chẳng ngờ với rượucòn thương hơn người
Yêu em từ thuở hai mươi
Yêu rượutừ lúc thành người… tương tư
Thân này ví xẻ làm tư
Nửa games nửa rượunửa thư(1) nửa tình
Yêu cũng mình, hận cũng mình
Thôi thì với rượulặng thinh giải sầu.



 (sangkhoaivn.com)
 Thế mới là phụ nữ!
Một cô gái bước vào bưu điện xin mấy tờ mẫu để gửi điện tín. Cô viết xong bức thư thứ nhất, đọc lại rồi xé đi, viết bức thứ hai rồi lại xé.
Cuối cùng, khi đã viết xong bức thứ 3, cô đưa cho nhân viên bưu điện yêu cầu đánh điện khẩn.
Khi bức điện đánh xong và cô gái đã ra về, nhân viên bưu điện tò mò giở lại 2 bức điện đã xé và đọc.
Bức thứ nhất: "Tất cả đã hết. Em không muốn thấy mặt anh nữa!"
Bức thứ hai: "Đừng viết cho em và đừng tìm gặp em nữa!"
Còn nội dung bức gửi đi là: "Hãy đến ngay với em! Mong anh!"

Không thể chịu nổi!
Chỉ huy gọi một anh lính trẻ lên để khiển trách:
- Vì sao trong đợt hội thao vừa rồi, đồng chí lại làm lộ trận địa mai phục của quân ta. Không những thế còn mắng nhiếc, sỉ nhục, thậm chí còn suýt hành hung hai người dân địa phương?
- Thưa chỉ huy, thực hiện nhiệm vụ được giao, em đã ngụy trang thành cái gốc cây. Đôi "người địa phương" ấy dẫn nhau đến ngồi dưới gốc cây. Đầu tiên, họ nói chuyện anh anh em em, chim xa tổ lá xa cành, rồi thề non hẹn biển… Mặc dù phải nghe toàn điều lừa đảo nhưng em vẫn một mực nín nhịn, quyết không làm lộ trận địa của ta. Sau đó đến màn ôm ấp, vuốt ve, hôn hít, rồi đòi hỏi này nọ… Mặc dù bản thân cũng rất bị kích động, em vẫn quyết không làm lộ trận địa. Nhưng đến lúc anh "dân địa phương" dở con dao nhíp ra và định khắc tên chị "dân địa phương" vào… mông em thì em không thể chịu đựng thêm được nữa…

Đố tại sao???
Có một cặp tình nhân đi vũng tàu chơi, tối lại họ cùng nghỉ chung 1 khách sạn, trong phòng chỉ có chiếc giường nên 2 người phải ngủ chung, lúc đi ngủ cô gái lấy 1 cái gối ôm đặt giữa 2 người và dặn chàng trai không được vượt qua cái gối ôm này, lúc đi ngủ chàng trai nhớ lời người yêu dặn nên nằm im bật động tới sáng.
Hôm sau về tới TPHCM lúc xuống xe thì cô gái đòi chia tay với chàng trai này, chàng trai hỏi tại sao lại như vậy, lúc đó đố các bác cô gái nói câu gì?

(Bật mí)
Yêu nhau mấy nuối cũng leo mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua vậy mà có cái gối ôm không cũng không leo qua được chia tay là phải rồi.


 Người vợ ngây thơ!
Chồng vừa đi làm về, vợ dẫn ngay vào nhà tắm và khoe đàn cá vàng đông tới trăm con đang bơi lội tung tăng trong bồn tắm. Chồng ngạc nhiên:
- Khi em muốn tắm thì làm thế nào?
- À! Có gì đâu! Em bịt mắt chúng lại.
 
 (sangkhoaivn.com)
 Tặng số điện thoại
Chàng trai nói với người yêu: "Sắp tới là sinh nhật cậu bạn thân nhất mà anh chẳng biết tặng quà gì nữa?"
- Sao thế anh?
- Bởi nó quá đầy đủ rồi: giám đốc một công ty lớn đang ăn nên làm ra, đẹp trai, có du thuyền và cả chiếc xe thể thao xịn...
Nghe đến đây, cô người yêu thỏ thẻ:
- Hay là anh tặng... số điện thoại của em cho anh ấy đi.

Lời tỏ tình
Ngày xưa ở vương quốc nọ có 1 hoàng tử rất ư là đẹp zai, chàng yêu 1 nàng công chúa đẹp tuyệt trần. Nhưng khủng khiếp thay chàng phải chịu 1 lời nguyền của mụ phù thủy hung ác, chàng chỉ được nói 1 từ trong 1 năm, thế là chàng phải thầm thương trộm nhớ nàng trong suốt 8 năm để được nói lên 8 tiếng:
"ANH YÊU EM, EM LÀM VỢ ANH NHÉ" cuối cùng sau bao năm chờ đợi chàng đã đến quỳ trước mặt nàng mà thốt lên 8 tiếng ấy. Nàng công chúa nhìn chàng bằng đôi mắt tròn xoe kinh ngạc, nàng rút headphone ra khỏi tai rồi nói:
- Anh nói gì em nghe không rõ !?!

 Cười liên khúc
Có 1 anh bộ đội đi lính ở xa quê một hôm được đơn vị cắt phép cho về quê . Do ăn mặc phong phanh nên anh bị chảy nước mũi , khi lên xe anh dùng giấy ăn ngoáy mũi , ngoáy xong anh búng tờ giấy ra của sổ không may tờ giấy chui ngay vào áo ngực của 1 cô gái ngồi gần cửa sổ , cô gái ngại đỏ mặt còn anh lính toe toát cười và nói 1-0 em nhé .
Cô gái bực tức lấy tờ giấy ra định ném đi thì nhìn thấy anh lính quên không đóng khóa quần bền búng vào chỗ đó của anh , búng xong cô gái cườivà nói 1 đều chưa anh ? Anh lính lại nhoẻn miệng nói :
- Đập cột dọc ra ngoài rồi em ak , vẫn 1-0 em nhé .
Chia tay cô gái anh xuống xe ở đầu làng , do ngồi trên xe lâu cộng ở bến xe làm vài ly trà nóng nên anh mắc tiểu ,a ung dung vào ven đường đứng tiểu, đúng lúc đó có 1 cô nhóc đi qua yêu đời hát
- " kìa chú chim non nho nhỏ "
A lính nghe thấy bèn quay lại và nói:
- " nhìn thấy chưa mà bảo nhỏ?".
Cô gái ngại đỏ mặt vừa đi vừa nói: " Đồ khốn nạn " .
Anh lính kéo khóa quần chạy theo và nói: " không phải bống lạng đâu - ít cũng phải nửa cân đấy" 

Không cần phải nắm nữa
Vợ than thở:
- Anh không còn yêu em nữa ư? Trước kia, chiều chiều anh thường ngồi cạnh và nắm tay em...
- Chồng phản đối: Nhưng em yêu, từ khi chúng ta bán cây đàn piano đi thì điều đó không còn cần thiết nữa.



 (sangkhoaivn.com)
 Nguyên nhân
Viên sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn dự bị nổi giận trước đám lính của mình:
-Tôi không hiểu nổi tại sao những người được huấn luyện tốt như các anh, mạnh khỏe như các anh, thi bắn bia ai cũng được 10 điểm ..., vậy mà khi ra trận lại chốn trong công sự và nã đạn lên trời. Các anh hãy giải thích cho tôi xem nào?
- 1anh lính ấp úng: Chỉ một nguyên nhân thôi thưa ngài:
- Lý do gì? - chỉ huy lớn giọng
- Những cái bia thì không biết bắn trả.
 
Bố dạy con
 - Muốn nên sự nghiệp thì phải chăm chỉ thức khuya dậy sớm.
Ví như con sâu, muốn bắt được nhiều sâu thì phải dậy sớm, dậy muộn thì chim khác nó ăn hết, lấy gì mà ăn! Con hiểu chứ!?
- Con: Con sâu nào ngu mới dậy sớm để con chim nó bắt. ?
- Bố:  Cái này thì ...???

Đánh thế còn nhẹ!
Có một anh nông dân về nhà ăn cơm trưa, thấy món rau xào hôm nay ngon, liền hỏi vợ:
- Rau xào hôm nay sao ngon vậy em ?
Vợ đắc ý khoe:
- Hôm nay có hai người mua chung một miếng thịt lơn, trên đường đi qua nhà mình đã mượn dao để cắt, em đã rửa con dao dính mỡ lợn vào chảo, nên rau mới ngon như thế đấy!
Anh chồng nghe xong, tiện tay tát cho vợ một cái, mắng:
- Sao cô không rửa vào vại nước để mà ăn mấy ngày ?
Vợ bực tức chạy sang nhà bên cạnh mách tội của chồng với bố vợ. Bố vợ nghe xong quát:
- Nó đánh thế hãy còn nhẹ, sao không rửa dao dưới ao, để chúng tao cũng được ăn !?
 
Ghét nhất trần đời!
Hai tên cao bồi Mỹ đứng ngoài đường nhìn vào trong quán bar. Một tên nói:
- Mày có nhìn thấy cái thằng đang ngồi chơi bài ở bàn trong kia không ?
- B: Thằng nào ? có 4 thằng đang chơi bài mà!
- A: Thằng đang đội nón đó.
- B: Ai chả đội nón!
- A: Thì cái thằng mặc quần jean đấy.
- B: Thì thằng nào chẳng mặc quần jean cơ chứ.
- A: Mày không biết à, nó đó ... thằng vừa đưa thuốc lá lên môi đấy.
- B: Tao không biết, cả bốn thằng đều hút thuốc như nhau cả.
- A: Khốn kiếp, hôm nay mày làm sao ấy. Xem đây, mày sẽ biết là ai ...
Vừa dứt câu, hắn liền rút súng ra bắn chết 3 tên kia, và bảo:
- Đấy, mày thấy rồi chứ, cái thằng còn lại kia kìa.
- B: Ở ở, thấy rồi... Nhưng nó làm sao chứ ?
- A: Cái thằng ấy hả, đồ chết bầm ... tao ghét nó nhất đời.
(sangkhoaivn.com) 
Xưa kia ở tuốt trên trời
Ngọc Hoàng Thượng Ðế thảnh thơi thấy buồn
Sai bắt một con chuồn chuồn
Xịt vô 10 lít nước tương đem hầm

Bỏ vô một kí ớt bằm
Chanh chua 6 trái, me dầm 7 tô
Nước mắt cá sấu 8 tô
Dịu dàng chút xíu, 8 tô dữ chằn

Nêm thêm 9 chú lăng quăng
Mít khô, mít ướt, cằn nhằn, ghen tuông
Hai trăm (gr) nhõng nhẽo giận hờn
Mụn cám, mụn bọc, mụn cơm, mụn đề

Ngọc Hoàng hứng chí... hề hề
"Con này hoàn tất khỏi chê chỗ nào"
Sai Thiên Lôi lấy bột nhào
Bắc Ðẩu canh lửa, Nam Tào quạt than

Bỗng nhiên một tiếng nổ vang
Thế rồi "con ấy" nhẹ nhàng bay ra
Bèn đặt tên là "EVA"
Còn gọi "con gái" hay là "Cô em"

 (sangkhoaivn.com)

Không phải dân địa phương


Hai chú say gặp nhau, một chú chỉ tay lên trời và hỏi chú kia:
- Thưa ông, trên kia là mặt trăng hay mặt trời?
- Dạ, xin lỗi ông, tôi không phải là người địa phương nên cũng không rõ.
**  *
Sang ngay

Có tiếng gõ cửa, chủ nhà chạy ra mở:
- Cháu đấy à, vào đi, vào đi. Nào cháu cần gì?
- Bố cháu muốn mượn bác cái mở nút chai.
- Mắt ông ta sáng lên: Nút chai à! Về nhà nói với bố chuẩn bị thêm cái chén, bác sẽ... tự tay mang ngay sang bây giờ nhé.
 *
*  *
Phản Ứng Của Chồng Say Rượu

Xong bữa nhậu đầu năm với bạn bè, anh chồng ngất ngư về nhà. Để đánh lừa, anh ta đi thẳng vào phòng và ngồi đọc sách, cốt cho vợ thấy là mình vẫn tỉnh táo. Vài phút sau, cô vợ lao vào hỏi.
- Anh đang giở cái trò gì vậy?
- Đọc sách thôi mà em yêu.
- Đồ điên, đóng va li lại rồi ngủ đi.

- o O o -

Anh chồng say xỉn về nhà, gọi cửa mãi không có ai ra mở. Cuối cùng, anh ta nghĩ ra một kế và gọi thật to:
- Tôi mang bó hoa đẹp nhất về tặng cho người phụ nữ đẹp nhất trần gian.
Lập tức, cánh cửa mở toang, cô vợ sung sướng chạy ra và hỏi:
- Đâu, bó hoa đẹp nhất đâu.
Anh chồng liền bảo:
- Thế người phụ nữ đẹp nhất trần gian đâu hở em?
 *
*  *

Thêm một cầu nữa cho chắc ăn!


Hai bợm nhậu say bí tỉ trên đường về nhà. Tới bờ sông, bỗng một người thốt lên:
- Thôi chết, cầu có một bây giờ thành hai rồi, rủi mà bước nhầm cái cầu "ảo" là ngủm luôn!
- Có lẽ vì hồi nãy mình mới làm có một chai nên mới thành hai cái cầu. Hay là mình làm thêm một chai nữa, bảo đảm một cái sẽ thành ba, rồi tụi mình qua cái giữa là chắc ăn nhất!
- Hà hà, chí phải... chí phải!
 *
*  * 
Có tám cái cột tất cả

Một gã say mắt dài dại, lảo đảo đến gần hỏi một cô gái:
- Cô ơi, làm ơn đếm giùm, trên trán tôi có mấy cục u?
- Cô gái ngạc nhiên nhìn ông ta: Ba!
- Gã say lẩm bẩm: Cám ơn cô lắm! Vậy là còn năm cái cột điện nữa sẽ về tới nhà...


 Bảng tuần hoàn về con gái
Đây là tư liệu khoa học về một nguyên tố mới được thêm vào "bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học":
1. Tên nguyên tố : Con Gái
2. Ký hiệu: Gi (Girl)
3. Khối lượng nguyên tử: !! Cấm không được *ng chạm đến vấn đề này.
4. Tính chất vật lý: Thường có hình tròn trịa. Sôi và đông lạnh không dự báo. Tan chảy khi được đối xử đúng mực.
5. Tính chất hóa học: Hoạt tính cao, không ổn định. Chịu sức hút của vàng, bạc và bạch kim. Có thể hấp thụ năng lượng thực phẩm lớn. Có thể bị đổi mầu khi đứng cạnh các vật mẫu "nổi" hơn.
6. Sử dụng: có tính trang trí cao. Là chất xúc tác mạnh cho sự bung tán tài sản.
7. Chú ý: Để lâu không được sử dụng, khi được sử dụng lại dễ gây tác dụng phụ. Khuyên cáo nên sử dụng ngay khi có thể để tránh quá niên hạn sử dụng.
8. Nhận biết con gái:
- con gái là 1 chất màu trắng , ưa nhìn, có mùi thơm dể thở.
- Tỷ trọng với thời gian cho bởi công thức d=M/t(M:kg,t:tuổi)
- trung bình con gái có trọng lượn 45 kg khi 18 tuổi,
- chất con gái khó tan trong môi trường bàn bida, đá banh, sân võ. Nhưng dễ tan trong môi trường quans sinh tố, kem, kẹo .
- Tuy nhiên trong áp suất của bố mẹ, con gái có thể kết tủa ở nhà hoặc trong xó bếp.
-Nhưng khi gặp chất xúc tác con trai , con gái sẽ hóa hơi và bay đi mất + giá trị tương đương tính theo độ tuổi.

Thể thao
Gái 8 tuổi như thể dục dụng cụ: chẳng thèng con trai nào để í tới.
18 tuổi như bóng đá: 22 thèng hùng hục tranh nhau 1 quả bóng.
28 tuổi như bóng rổ: tỉ lệ tranh bóng đã giảm xuống với 10 nguời 1 bóng.
38 tuổi như bóng bàn: khi quả bóng bay đến, bạn cố hất nó sang bên đối phương.
48 tuổi như bóng chày: bạn cố đánh quả bóng đi càng xa càng tốt.
Over 48, một câu trả lời đơn giản là Bi-da: mục tiêu lớn nhất là cho "xuống lỗ"

IT Định nghĩa con gái
Con gái kiểu Internet: Rất khó truy cập, nhưng khi truy cập rồi thì khó mà Logout.
Kiểu Sercurity : Bug thì nhiều đấy, mà Hack thì không dễ đâu ...
Kiểu Linux : Quyền Root là quyền tối cao, nhưng khó có thể get root đc.
Kiểu Cisco : Muốn Configure em hả ...... Không dễ đâu cưng ....
Kiểu Wifi hàng xóm: Thấy em thì dễ lắm ... mà connect hả ... password đâu
Kiểu Wifi cafe : Sóng em mạnh lắm, nhưng connect em hả...... Internet chậm như rùa
Kiểu lập trình : Một giải thuật cực kỳ khó hiểu .........
Kiểu mã hóa : Em mã hóa 1 chiều đấy ... anh giải được không ....

(sangkhoaivn.com)

Ước gì

- Bố: Phiếu điểm của con đâu?
- Tí: Trước khi xem bố cho con 1 điều ước.
- Bố: Thế con ước gì?
- Tí: Ước gì khi xem xong phiếu điểm con không bị bố đánh!
- Bố: Hừ!!

Buồn và lo lắng

- Tí: Sao trông cậu buồn thế?
- Tèo: Con mèo nhà tớ chết rồi.
- Tí: Cậu nhớ nó à?
- Tèo: Không!
- Tí: Thế thì làm sao?
- Tèo: Tớ chỉ lo từ nay không ai chịu tội ăn vụng thay tớ.
- Tí: Trời!??

Kỉ niệm

Hai áo dài có dịp về thăm lại trường cũ.
- AD1: Mày biết ko, cây phượng này gắn với tao bao nhiêu là kỉ niệm đấy!
- AD2: Tao lại thấy nhớ cây ổi nhà ông Minh hơn
- AD1: Chắc cũng có nhiều kỉ niệm lắm hả?
- AD2: Không, nhưng nó ngọt và thơm lắm, lại ở ngay cạnh trường.

Lừa

Hai chàng keo kiệt nói với nhau:
- Tí, cậu cho mình mượn bao diêm!
- Không, cậu không lừa được tớ đâu!
- Lừa chuyện gì?
- Mỗi lần tớ cho cậu mượn bao diêm, cậu trả lại đều thiếu mất 1 que!

Bó tay

- Hùng: Thằng Nam giỏi toán nhất lớp tớ mà nó cũng phải chịu bó tay trước đề toán đấy!
- Hạnh: Đề toán khó đến thế ư?
- Hùng: Không! Dễ lắm nhưng vì nó bị bó bột nên không viết được.

Ngoan

- Tí : Tèo này! Con em tao ngoan ghê, tao mắng nó mà nó ko cãi lại đâu!
- Tèo (ngưỡng mộ): Thích thật chẳng bù cho con em tao.
- Tí (tự hào): Dĩ nhiên rồi, vì em tao đâu có biết nói!
- Tèo: (từ từ xỉu)!!!

Ba không

- Quỷnh: Tối qua, cậu có biết tỉ số trận bóng giữa Việt Nam với Thái Lan không?
- Phi Long: Ba không…cho xem!
- Quỷnh: Trời! Ko nói sớm.

Thông cảm

- Vi: Tớ xin lỗi vì hôm qua gặp cậu mà không quay lại chào nhé
- Tùng: không sao vì tôi biết cậu xoay sở rất khó khăn mà!
- Vi: Gừ…ư

Vẫn còn may

Trên đường đi học về Y hỏi I:
- Y: Nghe đồn, hôm qua mày đến thăm nàng , bị chó nhà nàng cắn vào chân hả?
- I: Ừ nhưng vẫn còn may.
- Y: Cắn vào chân mà may.
- I: May chú sao, nếu nó cắn vào đôi giày thì…tiêu tao rồi , đôi giày tao mượn thằng T.
- Y: Hết nói nổi!

Nói chuyện với ca sĩ

Bờm nói chuyện với Tèo:
- Bờm: Hôm qua ca sĩ nổi tiếng X gọi điện thoại cho tớ đấy.
- Tèo: Khó tin quá! Thế anh ấy nói gì với cậu?
- Bờm: À , anh nói: “xin lỗi , gọi nhầm rồi!”
- Tèo: Trời ạ ! Đúng là “boom”

Một ông 70 tuổi lấy cô vợ 25 tuổi và đi hưởng tuần trăng mật. Đến ngày thứ tư, cô vợ trẻ trông rất phờ phạc vì chồng không cho rời nửa bước. Thừa lúc chồng vào nhà tắm, cô vợ lẻn xuống quầy cà phê của khách sạn để thư giãn. Chủ khách sạn hỏi:
- Sao? Cô thấy hạnh phúc chứ?
- Tôi mệt muốn chết đây! Ông ấy đã lừa tôi…
- ???
- Ông ấy nói là đã dành dụm cả mấy chục năm nay, không dám xài phung phí. Tôi cứ tưởng là ông ấy nói về chuyện tiền.
Nhưng họ vẫn không có con, có lẽ do chàng đã “lão” quá. Họ quyết định đẻ con bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo. Bác sĩ đưa cho họ một cái lọ nhỏ và bảo họ trở lại sớm để nộp mẫu tinh dịch. Sau một tuần, hai vợ chồng quay lại gặp bác sĩ với cái lọ sứt sẹo nhưng vẫn trống rỗng, ông này cau mày thất vọng:
- Chẳng lẽ ông không làm nổi “việc đó” nữa ư?
- Thưa bác sĩ, tôi đã thử bằng tay, sau đó dùng một số dụng cụ, nhưng không có kết quả. Tôi nhờ vợ giúp, cô ấy hì hục mãi nhưng cũng không được. Sau đó chúng tôi đã nhờ cô hàng xóm, cô này cũng đã thử hâm nóng, làm lạnh, rồi cắn…
- Cái gì, ông đã nhờ cả đến cô hàng xóm à?
- Vâng, thưa bác sĩ.
- Chịu! Nếu ông không còn “khả năng đó” thì tôi đành bó tay!
- Tôi thì lại nghĩ đơn giản hơn, chỉ cần đổi cái lọ khác thì sẽ mở được thôi.
-… À.
Bác sĩ đưa cho hai vợ chồng chiếc lọ khác, mọi việc giải quyết xong. Lại nói về cô vợ trẻ, cô rất yêu chồng, niềm hạnh phúc và là giấc mơ của bất kỳ người đàn ông nào. Chỉ mỗi tội là cô “mới lớn” nên còn khá ngây thơ. Chẳng hạn, một buổi sáng sau khi vợ chồng vừa xong “chuyện vợ chồng” cô thấy ông xã ngâm mình trong bồn tắm đầy sữa, cô quan sát một hồi rồi gật gù như một nhà hiền triết:Chồng già vợ trẻ, "chuyện đó" thế nào?, Cười 24H, truyen cuoi, truyen cuoi chong gia vo tre, truyen cuoi vo chong, bao, cuoi 24h.com.vn, cuoi vo bung, cuoi be bung
- Em biết anh làm thế để làm gì rồi!
- Làm gì nào?
- Anh đang “nạp sữa” để bù lại…
Chồng cô cười… sặc sữa. Không biết cô nói để bù cho cái gì, nhưng đúng là ngây thơ đến đáng yêu.
Cứ như thế, ngày lại ngày, cuộc sống của họ thật hạnh phúc.
Tiếc thay, ngày vui ngắn chẳng tày gang. Chàng đã cao tuổi nên sức có hạn, đêm hôm ấy chàng đã “hi sinh” trong lúc “làm nhiệm vụ”.
Cô gái buồn bã khóc lóc cả ngày. Vừa khóc vừa nguyền rủa những người đã phát minh ra ô tô. Mẹ cô lo lắng, sợ con phát điên nên bà dọn đến ở cùng cô.
Một hôm, thấy con gái có vẻ tỉnh táo, bà mẹ thủ thỉ hỏi chuyện:
- Sao con lại ghét ô tô làm vậy? Có phải chồng con bị tai nạn ô tô đâu?
- Nhưng cũng gần như vậy mẹ ạ.
- Nghĩa là thế nào?
- Anh ấy cao tuổi nên chúng con “sinh hoạt” rất ít, mỗi tuần chỉ hai lần. Và quy định vào đúng hai ngày có tiếng chuông nhà thờ.
- Thì sao?
- Anh ấy có thói quen “làm” theo nhịp chuông nhà thờ. Đối với anh ấy thì chuyện đó không khó lắm, nhưng… Hu, hu…
- Rồi sao con?
- Đêm hôm ấy, chúng con đang vui theo những tiếng chuông nhà thờ đầu tiên thì có chiếc xe cứu hoa chạy ngay rú còi dồn dập!

(sangkhoaivn.com)

An ủi

- Cô: Nếu sau này em làm y tá, chuẩn bị tiêm thuốc cho 1 em nhỏ, em nhỏ sợ quá khóc òa lên, vậy em có tiêm không?
- Bé: Không ạ!
- Cô: Vậy em có an ủi bé không ?
- Bé: Thưa cô, em sẽ an ủi là : “thôi, đừng khóc nữa, nếu không cô chích cho 1 mũi bây giờ!”

Mái tóc dài

Một mày râu hỏi một áo dài có mái tóc dài nhất lớp
- MR: Con gái đang mốt tóc ngắn sao bà lại để tóc dài?
- AD: Tôi muốn tóc dài đến bao giờ đỗ đại học sẽ cắt!
- MR: Thế thì xin chúc mừng bà nha!
- AD: Mừng cái gì?
- MR: Bà sẽ được ghi vào kỷ luật “ghi nét” vì có mái tóc dài nhất thế giới đấy!
- AD: Hả?

Lịch sự

AD đang nói chuyện với DR
- AD (nam): Tôi biết bà rất lịch sự trên xe buýt!
DR(nữ) (vui vẻ) : Vậy hả?
- AD: Ý tôi nói là khi bà đứng lên nhường chỗ cho người già thì ít nhất cũng phải có ba bà lão ngồi lên đủ vị trí của bà vừa ngồi
- DR: (lấy guốc phang)

Đi thẩm mỹ viện

Lão chồng làm tớ tức điên cả người! Tớ hỏi xin 500 USD để đi thẩm mỹ viện…
- Sao? Cái lão keo kiệt ấy không cho cậu à?
- Không! Lão nhìn tớ một hồi từ đầu đến chân rồi đưa hẳn 1.000 USD.

Cái quý nhất

Mẹ nói với con gái:
- Mẹ không vừa lòng cho con lấy nó chút nào
- Nhưng thưa mẹ, con đã trót trao cái quý giá nhất đời mình cho anh ấy rồi….

Đã hai lần rồi

Cô con gái rón rén định ra khỏi nhà lúc gần đi ngủ thì bị ông bố chặn lại:
- Muộn thế này còn định đi đâu nữa?
- Con định chạy ù ra thùng thư để bỏ hai lá thư thôi ạ!
- Thế thì nhanh lên một chút, thùng thư đó đã huýt sáo hai lần rồi đấy!

Bay đến Mặt trời vào ban đêm

Ba cô gái, một tóc vàng, một tóc đen và một tóc nâu, cùng làm việc cho NASA. Họ đang bàn với nhau xem sẽ đi đâu trong chuyến du hành vũ trụ tiếp theo.
- Tóc nâu nói: Hay thử tới sao Hỏa xem.
- Tóc đen vốn ưa chỗ mát mẻ: Tốt nhất là lên mặt trăng.
- Tóc vàng xen vào: Thôi đừng tranh luận nữa. Chúng ta sẽ bay đến mặt trời.

Cũng chịu thôi

Một cô gái lên chùa cầu khấn:
- Lạy Thánh mớ bái, xin ngài ban cho con lấy được người chồng: một là vô cùng giàu có, hai là có quyền cao chức trọng, ba là vừa trẻ vừa đẹp trai, bốn là vô cùng chung thuỷ với con.

Cãi nhau

Có 3 hành khách ngồi gần nhau, một người đàn ông đang đọc báo và hai phụ nữ. Một bà nói:
- Nóng quá, không mở cửa sổ thì tôi chết mất.
- Bà kia nói: Không được. Tôi sợ gió lắm. Phải đóng cửa lại không tôi chết mất.

Bao nhiêu tuổi?

Trên một chuyến tàu, hai phụ nữ ở giường tầng 1 nói chuyện với nhau. Một phụ nữ hỏi:
- Chị bao nhiêu tuổi rồi?
- Tôi chỉ mới hơn 20 một chút. Thế còn cô?
- Em mới hơn 18 tuổi một tẹo.

(sangkhoaivn.com)

Nhắm mắt nhìn thế nào?

Trong giờ, TVH và TĐ đang ngồi buôn
- TĐ: Này, ko biết lúc nhắm mắt, nhìn mặt mình như thế nào nhỉ?
- TVH: Ngốc thế. Mở mắt ra mà nhìn.
- TĐ (lộn ruột): !?!

Người yêu lý tưởng

- 16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn.
- Năm vào đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá “mít ướt”. Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.

Quả nhiều C

- ĐĐ: Bà có biết quả nào có nhiều “C” ko?
- TVH: Quả cóc!
- ĐĐ: Why?
- TVH: Vì cóc có hai chữ “C” lận mà.

Cũng may

- Thính: Ê , Trâm, em bạn vừa té trên cây ổi đấy!
- Trâm (cuống quýt): Thế cây ổi ở cạnh vườn hoa hay ở mảnh đất trống ?
- Thính: Thì cây ổi ở mảnh đất trống
- Trâm (thở phào): Thế thì may quá , nó ko làm gãy cây hoa hồng của tớ!
- Thính:(ngất ngay lập tức)

Không bẩn

- Lan: Này Vi, em rửa bát đũa kiểu gì mà dính đầy mỡ vậy hả? Bẩn quá!
- Vi: Đâu có bẩn hả chị. Nó là xà phòng chứ đâu phải mỡ!
- Lan: Trời?!

Chỗ tốt nhất trên máy bay

Một cô gái lần đầu tiên đi máy bay. Sau khi đã chọn được chỗ thật tốt để có thể ngắm cảnh bên dưới, cô chợt nghe tiếng một người đàn ông từ phía sau lưng ghế:
- Cô gái, đã đến lúc trở về chỗ của mình rồi đấy!
- Không đâu, đây chính là chỗ mà tôi chọn.
- Vậy thì cô lái máy bay luôn đi!
- ?!

Mẹ của chị ruột cũng mất

Cô gái đến cơ quan với đôi mắt hoe đỏ. Đồng nghiệp hỏi tại sao cô lại khóc, cô thổn thức:
- Sáng nay, tôi mới nhận được một cú điện thoại của bố, báo mẹ tôi đã qua đời.

Chờ lâu

Có một cô gái ưng một ông già góa vợ. Lấy nhau được 7 năm thì cụ già mất. Theo giấy mời, cô đến tòa án để nghe đọc bản thừa kế tài sản theo di chúc của chồng. Cô chờ hơn 1 tiếng đồng hồ mới được gọi vào làm việc. Vị cán bộ tòa án ôn tồn nói:
- Xin lỗi, cô chờ lâu lắm rồi phải không?
- Vâng! Tôi đã chờ 7 năm nay rồi!

Kinh nghiệm

Cô gái nọ tỉ tê với mẹ:
- Mẹ ơi! Cái anh chàng ở đầu phố hễ thấy con đi đâu là lẵng nhẵng bám theo khiến con rất bực mình!
- Bà mẹ liền đáp:
- Lần sau, muốn khỏi bị quấy rầy, con hãy rẽ vào một quầy hàng nữ trang nào đó!

Chỉ một ngày

Hai người đàn ông nói chuyện với nhau:
- Cậu biết không, bà hàng xóm nhà mình sau khi chồng qua đời, chỉ mới một đêm thôi mà tóc bà ấy đã bạc trắng.
- Thế mà cũng thấy lạ! Tớ biết một bà, mới một ngày mà tóc đang bạc đã chuyển thành đen!

(sangkhoaivn.com)

Cảnh báo

Một cơn giông sấm sét loang loáng, mưa như trút. Chị vợ hỏi chồng:
- Anh có nhớ bữa chúng mình mới quen nhau không? Hôm đó, trời cũng sấm sét đùng đùng như hôm nay.
- Quên sao được, nhưng đáng tiếc là tôi đã coi thường lời cảnh báo về số phận mình từ thiên nhiên.

Quá khả năng

- Nàng: Sau này nếu tớ trở thành ca sĩ thì cậu làm cận vệ cho tớ nhé.
- Chàng: Không đâu!
- Nàng: Sao thế?
- Chàng: Một, hai người thì tớ có thể đối phó chứ toàn bộ khán giả nổi giận thì tớ chết mất.
- Nàng: Hừ! Đứng lại!

Trong rạp chiếu phim

- Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi?
- Thôi rồi.
- Sao vậy? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà.
- Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng…
- Anh ta sàm sỡ lắm hả?
- Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.

Vẫn phản đối

Đưa bất kỳ cô gái nào về nhà, chàng trai cũng thấy bà mẹ không ưng. Một người bạn khuyên anh ta: “Cậu hãy tìm một cô giống mẹ cậu, khi đó thế nào bà cũng thích”.
Chàng trai làm theo lời khuyên và cuối cùng kiếm được một cô như ý. Anh ta kể với người bạn đã khuyên hôm trước:

Phải giống nhau

- Vẫn biết lấy vợ là phải chọn lựa kỹ càng dù bác là người tục huyền và tuổi tác cũng không còn trẻ nữa, nhưng sao bác cứ phải chọn người có hình dáng, chiều cao tương tự như người vợ đã mất? Có phải bác không thể nào quên được hình ảnh thân quen của người vợ quá cố?

Chung thủy

Jim nói với cô bồ:
- Bất cứ điều gì em muốn anh sẽ làm, nhưng còn chuyện cạo râu thì không bao giờ nhé.
- Còn ở nhà thì anh ta bảo vợ: Anh để râu để chứng minh cho em thấy sự thủy chung của anh.
- Một hôm, cô bồ của Jim cảm thấy nghi ngờ rằng Jim là một người đã có vợ. Cô ta nói: Em sẽ không yêu anh nữa nếu anh không chịu cạo râu đi.

Bạn tốt nhất

Một người đàn ông ngồi trong quán rượu uống hết ly này đến ly khác. Một người bạn của anh ta tình cờ bước vào và hỏi:
- Này, cậu làm gì thế? Bao nhiêu lâu nay cậu có bao giờ uống rượu thế này đâu? Có chuyện gì vậy?
- Vợ tớ bỏ nhà đi theo thằng bạn tốt nhất của tớ.
- Ơ, cậu vẫn thường bảo tớ là thằng bạn tốt duy nhất cơ mà?

Trọn bộ

Hai anh bạn gặp nhau:
- Cuộc tình của cậu đã đến lúc chyển thành đám cưới chưa?
- Cô ấy đã chạy theo một thằng cha khác, từ hôn và trả nhẫn lại cho tớ. Bây giờ tớ đang đi tìm xem thằng ấy ở đâu.
- Để làm gì kia chứ? Cậu có đánh hay giết hắn thì cũng chẳng thay đổi được gì…
- Không, tớ chỉ muốn bán lại chiếc nhẫn!

Tình yêu lâu dài

Trong một cuộc phỏng vấn những cặp vợ chồng hạnh phúc tiêu biểu, phóng viên hỏi:
- Có đúng là cuộc tình của anh chị kéo dài đến 15 năm mới đi đến hôn nhân?
- Đúng thế. Chúng tôi yêu nhau chính xác là 15 năm 2 tháng 1 ngày.
- Anh chị làm gì trong thời gian chờ đợi ấy?
- Chúng tôi đều lập gia đình riêng!

Đề phòng rủi ro

Hai vợ chồng trẻ bàn nhau:
- Em à! Chúng mình mua một căn hộ đi!
- Em đồng ý nhưng phải tìm mua nhà tầng 1.
- Tại sao cứ phải là tầng 1?
- Để đề phòng chuyện rủi ro. Anh không thấy là em từng quăng một anh chàng từ tầng 6 xuống đất đấy à?

(sangkhoaivn.com)

Cảnh rừng cháy

Anh chồng say xỉn khật khưỡng bước vào nhà, ngồi phịch xuống ghế bành rồi đăm đăm nhìn về phía tivi. Rất lâu sau, anh ta càu nhàu:
- Phim gì mà chiếu mãi một cảnh rừng cháy thế này?
- Cô vợ càu nhàu: Uống vừa thôi, tivi bán rồi, còn trơ lại cái lò sưởi đấy!

Còn tệ hơn là đánh rơi

Một gã trông bơ phờ tạt vào quán rượu hỏi:
- Tối hôm qua tôi ở đây phải không?
- Đúng đấy!
- Tôi tiêu hết bao nhiêu tiền?
- Khoảng 80 bảng.
- Ơn Chúa! Thế mà tôi cứ nghĩ là đánh rơi đâu mất số tiền đó.

Thêm một cầu nữa cho chắc ăn!

Hai bợm nhậu say bí tỉ trên đường về nhà. Tới bờ sông, bỗng một người thốt lên:
- Thôi chết, cầu có một bây giờ thành hai rồi, rủi mà bước nhầm cái cầu “ảo” là ngủm luôn!
- Có lẽ vì hồi nãy mình mới làm có một chai nên mới thành hai cái cầu. Hay là mình làm thêm một chai nữa, bảo đảm một cái sẽ thành ba, rồi tụi mình qua cái giữa là chắc ăn nhất!

Thật là may mắn!

Bob say khướt. Anh ta về nhà, đập cửa:
- Ồ, Bob! Anh đã về đấy ư?
- Ừ, em yêu ạ, anh gặp bạn cũ.
- !?
- Anh nhậu hết lương tháng rồi.
- À, em có thể hiểu.
- Xe lại bị giữ…
- Chuyện đương nhiên mà.
- Ôi, em đúng là người phụ nữ hiền dịu nhất trần đời. Ừm… Ờ… hình như cái dây chuyền em đưa hôm qua, anh trót tặng một cô gái.

Không phải dân địa phương

Hai chú say gặp nhau, một chú chỉ tay lên trời và hỏi chú kia:
- Thưa ông, trên kia là mặt trăng hay mặt trời?
- Dạ, xin lỗi ông, tôi không phải là người địa phương nên cũng không rõ.

Nhầm lẫn

Trong một quán rượu tại Alaska, cao bồi mới đến hỏi ông chủ quán:
- Làm thế nào để tôi có thể trở thành một người Alaska?
- Ồ! Dễ lắm – Chủ quán trả lời – Anh phải làm ba việc, thứ nhất là tu hết chai whisky trong một hơi. Thứ hai, bắn hạ một con gấu tuyết và cuối cùng là khiêu vũ với một người Eskimo.
Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX