Ảnh cave

Hiển thị các bài đăng có nhãn cave. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cave. Hiển thị tất cả bài đăng

Đa phần các cô cave sinh viên khi bị bắt đều đổ lỗi cho hoàn cảnh nhà nghèo nên phải đi làm thêm kiếm tiền.

Con nhà nghèo, lên Hà Nội trọ học, thiếu tiền ăn tiêu, những cô sinh viên đó sẵn sàng kiếm việc làm thêm bằng... “vốn tự có”, để rồi sau đó phải bẽ bàng khi bị công an bắt quả tang khi đang phục vụ khách.

Cave sinh viên (ảnh minh họa)
Cave sinh viên (ảnh minh họa)

Vừa qua, CA Hà Nội đã liên tiếp triệt phá được những ổ mại dâm, bắt quả tang nhiều vụ mua bán dâm trên địa bàn. Điều đáng nói, trong số các cô gái bán dâm có một tỉ lệ không nhỏ là sinh viên.
Đều xinh xắn, mang gương mặt của kẻ trí thức, giờ đây các cô có hối hận cũng đã là quá muộn khi sẵn sàng đi “làm thêm” sau giờ tan học.

Nước da trắng mịn, gương mặt hài hòa, xinh xắn, Nguyễn Thị A. (SN 1990, quê Phú Thọ), đang là sinh viên năm thứ hai một trường nghệ thuật ở Hà Nội cho biết, cũng vì cảnh nghèo mà cô chấp nhận “làm thêm” để có tiền ăn học.

Con nhà nghèo, bố mẹ quanh năm suốt tháng chỉ biết bán mặt cho đất, A. trở thành niềm tự hào của cha mẹ khi trong số ba chị em gái, chỉ có A. là xinh xắn, được học hành đến nơi đến chốn.
Trong thời gian trọ học ở Hà Nội, nhà nghèo, không được bố mẹ chu cấp đủ tiền ăn học như các bạn, A. bắt đầu chán nản, và khi được gọi “đi chơi”, A. đã sẵn sàng chấp nhận “chiều lòng” những người đàn ông lạ lẫm để có tiền sinh hoạt.

Cùng hoàn cảnh là sinh viên nghèo như A. là cô sinh viên tên T., cũng nại ra lý do hoàn cảnh khó khăn nên mới phải hành nghề “gái gọi”. Đã có lần cô sinh viên này chủ động gọi cho một “má mì” nói rằng: “Chị có khách thì gọi cho em nhé, em đang thiếu tiền”.

Thương hiệu “cave sinh viên”
Đời sống ngày càng đi lên, khi hầu bao của những vị khách làng chơi ngày càng rủng rỉnh và họ đã quá nhàm chán với những tụ điểm mại dâm nhớp nháp, tất yếu họ sẽ tìm đến những thú vui mới, hấp dẫn hơn và cao sang hơn.

Thay vì chọn những cô gái mại dâm xếp hàng lũ lượt ở các “phố đèn đỏ” hay những con ngõ “sung sướng” khét tiếng thì giờ đây họ chỉ việc ngồi nhà, nhấc máy alo và nhờ những tay tú ông, tú bà mối lái cho một cô gái gọi nhưng được cộp mác “sinh viên”.

Nhiều nữ sinh đang còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng vì mải ăn chơi đua đòi hoặc vì hoàn cảnh đưa đẩy, không giữ được mình đã nhắm mắt đưa chân vào các ổ mại dâm và trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp.
Khác với tầng lớp mại dâm theo lối “nông dân”, những cô gái sinh viên khi đã trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp, thì cái thẻ sinh viên dường như là một tấm “thông hành” để khách làng chơi có cảm giác mình được “lên mây” với một trí thức.

Khách làng chơi nhiều người không ngại bỏ công săn lùng để được thưởng thức thứ “hàng hiếm” đó.
Một sinh viên làm gái gọi thì thu nhập hàng tháng lên đến cả chục triệu đồng nếu “quan hệ” tốt với các má mì, các nhà nghỉ, khách sạn, bởi đây là “khẩu vị ưa chuộng” của khách mua dâm lắm tiền.

Gái gọi sinh viên bao giờ cũng có cái “chất” hơn từ cách nói năng, cử chỉ, điệu bộ không bỗ bã, bốp chát như gái bán dâm thuộc dạng ít học hay thất học. Có lẽ vì “phần học thức” cao hơn ấy mà “gái gọi sinh viên” trở thành “thương hiệu cao cấp”.

Các cô gái gọi đang là sinh viên thường không bao giờ xuất hiện ở ngoài đường để chờ khách, thường ít ai biết rằng ngoài thời gian đi học, họ còn kiêm thêm nghề “đi khách”.

Để có thể kiếm được những cave sinh viên thuộc dạng “hoa khôi” vừa có tài vừa có sắc, không chỉ cần có nhiều tiền mà cũng cần sự quen biết, mối lái kỹ càng mới có thể “gọi” được.

Những kết cục buồn của những sinh viên kiếp cave
Kết cục buồn của những cave sinh viên (ảnh minh họa)
Kết cục buồn của những cave sinh viên (ảnh minh họa)
 
Cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Chỉ có điều, kết cục của những sinh viên mang kiếp cave thường luôn không có hậu.
Có cô vì học kém mà phải nghỉ học và trượt dài thành cave chuyên nghiệp.
Có cô chấm dứt mác sinh viên bằng những ngày trong trại cải tạo.
Có cô bị đánh ghen te tua, mất cả nhan sắc để hành nghề.
Có cô nhiễm đủ loại bệnh lây lan qua đường tình dục.
Có cô bị cưỡng hiếp tập thể…

Rất rất nhiều kết cục không có hậu đã được báo chí cũng như xã hội cảnh báo nhưng sức hấp dẫn của một công việc nhàn hạ, nhiều tiền vẫn cứ như ánh đèn khiến các cô sinh viên hám tiền như những con thiêu thân lao vào mà không cần biết đến hậu quả.

Chỉ khi đã ở tận cuối con đường, những cô sinh viên từng là niềm hy vọng, tự hào của cả gia đình mới nhỏ những giọt nước mắt ân hận thì đã quá muộn.

(sangkhoaivn.com) Công việc khiến tôi trở thành kẻ nghiện sex, và giờ đây, chỉ cần một ngày không được 'gặp’ đàn ông là người tôi lại bứt rứt khó chịu.

Số phận trớ trêu đã run rủi tôi tới con đường cùng và cuối cùng tôi phải "làm gái" để kiếm tiền nuôi thân.
Tôi đã không còn biết xấu hổ khi phải tiếp khách và trơ trẽn trước cái nhìn của mọi người về bộ dạng của tôi. Có nhiều người thì thào sau lưng tôi: “Nhìn là biết hạng cave rồi”.

Đúng, có lẽ, họ thấy tôi đầy mùi tiền và mùi đàn bà nồng nặc. Họ tưởng tôi giàu có, lắm tiền vì "quyên góp" từ chồng hay người yêu của họ. Nhưng đâu phải thế, tới tiền để nuôi bản thân tôi còn chẳng đủ, vì thực chất tôi làm chỉ là đứa đi làm thuê, thậm chí làm không công cho khách.

Công việc khiến tôi trở thành kẻ nghiện sex, và giờ đây, chỉ cần một ngày không được "gặp" đàn ông là người tôi lại bứt rứt khó chịu. Dường như nó đã trở thành thói quen mà mỗi lần không có thì giống như kẻ nghiện đang đói thuốc vậy.

Thế là, từ việc được trả hậu hĩnh để tiếp khách, tôi đã tình nguyện không mặc cả nữa, khách muốn đưa bao nhiêu thì đưa.

Thảm hơn là tôi phải cho khách thêm tiền và gạ gẫm bằng được họ vui vẻ với mình. Bởi chỉ có họ mới khiến cho tôi cảm thấy thoải mái, còn không, tôi sẽ khó chịu cả ngày vì không được gần gũi đàn ông.

                                               Ảnh minh họa
Trước đây tôi sợ động chạm vào đàn ông bao nhiêu thì bây giờ tôi thành thạo bấy nhiêu. Dường như việc này với tôi đã không còn quan trọng nữa, tôi đã quá vô cảm rồi và thực hiện nó giống như trách nhiệm, đói thì phải ăn mà thôi.

Nhục nhã thay, tôi còn nhớ có lần cả ngày không có ai vào, mãi tối mới có một người nhưng họ không hay biết tôi có thể "tiếp" họ nhiệt tình. Thế là tôi phải chủ động đứng lên đề nghị, rồi đưa ra giá cực thấp.

Thế nhưng người ta bĩu môi và bảo tôi "nát". Nhưng nén chịu đựng, tôi phải gạ gẫm bằng được anh ta, và cuối cùng tôi phải trả thêm tiền cho người ấy, giống như họ đang phục vụ tôi chứ không phải tôi làm việc đó.
Cái thói quen cho tiền người khác khi mình phục vụ họ đã trở thành thông lệ. Tôi thường xuyên phải làm điều đó với những kẻ biết tôi bị nghiện "chuyện ấy".

Và càng biết thì họ càng lui tới, thậm chí một cách thường xuyên cũng là để thỏa mãn cơn dục vọng của họ. Và đương nhiên, tôi không phải là người kiếm tiền nữa mà là công cụ để họ lợi dụng, nhưng tôi vẫn phải làm mà còn làm một cách nhiệt tình.
Có lẽ tôi chỉ còn biết trách cái thân tôi sao lại nghiện chuyện này đến thế.

(sangkhoaivn.com) Với những khách sành sỏi, muốn giả danh những "mặt hàng hiếm" này cũng không phải là điều dễ dàng.

Đẳng cấp vượt trội, ra giá "đại gia"

Sinh viên chính là những người đại diện cho tầng lớp có học, luôn ý thức được hành động và giá trị của mình trong xã hội. Những người được trang bị lượng kiến thức đủ để đề phòng những trò lừa đảo vào con đường bán thân.

Vì vậy một khi đã bước chân vào nghề, những "mặt hàng xịn" này đã khẳng định ngay được đẳng cấp vượt trội so với các loại "hàng thường". Một phần vì chất lượng và một phần vì sự hiếm hoi kích thích trí tò mò của khách làng chơi.

Nhân viên kiêm gái gọi trong một quán bar

Nhân viên kiêm gái gọi trong một quán bar
 
Chính vì thế mà về giá cả "gái gọi sinh viên" luôn vượt trội hơn, có giá từ 1 – 2 triệu đồng trở lên và thậm chí tính bằng ngoại tệ. Các "nhà quản lý" cũng rất biết tận dụng những của quý trong tay nên cũng được đà tỏ ra sang chảnh.

Ngay cả các tay sành sỏi trong chuyện săn “hàng” muốn đưa được các em sinh viên đi chơi đêm sau khi tan ca tại các quán bar thì cũng chỉ còn cách phải chăm chỉ đến quán để thành khách quen với gã quản lý. Chưa kể đến chuyện túi tiền cũng phải “nặng đô”.

Gái gọi làm giả thẻ sinh viên để cộp mác

Chính vì giá cả vượt trội hơn hẳn nên không ít gái làng chơi đã tự gắn cho mình cái mác "sinh viên lương thiện" bằng đủ mọi cách.

Ngoài việc dày công hóa trang bằng cách ăn mặc giản dị, trang bị cặp sách “giống hệt” sinh viên, một số gái gọi cộp mác sinh rất tinh vi tạo hiện trường giả để chứng minh mình là sinh viên xịn. Thậm chí còn cất công đi làm cả thẻ sinh viên để hợp thức hóa các thủ tục hành chính.

Tuy nhiên, nếu là những khách sành thì sự cải trang dù tinh vi đến mấy cũng rất dễ bị lật tẩy. Theo một khách làng chơi chuyên “săn hàng lạ” thì điểm dễ phân biệt giữa “hàng sinh viên” và “hàng bình thường” đó là sinh viên luôn có “chất” rất riêng.

Dù có chọn con đường nào và dù có sa lầy trên con đường đó thì những cô gái này vẫn có một nền tảng, một trình độ văn hóa nhất định và sẽ chi phối vào các ứng xử, giao tiếp thậm chí là một lối ứng xử khác biệt trong chuyện tình dục. Đó chính là điều làm nên cái "chất riêng" đó.
 
Một gái mại dâm đứng chờ khách trên đường.

Một gái mại dâm đứng chờ khách trên đường.
Ngoài ra, còn có rất nhiều dấu hiệu thông thường để phân biệt mà khách làng chơi thường truyền tai nhau như: Gái gọi sinh viên thường thường cũng có chút nhan sắc hơn hẳn so với những cô gái đã nát tươm với nghề.

Đặc biệt, gái gọi sinh viên cũng rất khôn ngoan khi mới “làm nghề” thường không vồ vập đi khách ngay dù cả hai bên đã “bắt sóng” được nhau rất nhanh. Thông thường khách làng chơi phải mất một thời gian với những gái gọi sinh viên còn “non” kiểu này để tạo sự tin tưởng, sau đó phải đi chơi, làm quen như các đôi tình nhân thông thường ít nhất vài lần mới chính thức “sở hữu” hàng.

Sinh viên làm gái bán dâm bị bắt quả tang

Sinh viên làm gái bán dâm bị bắt quả tang
 
"Gái gọi sinh viên” luôn tỏ ra là những người có cái vỏ hiểu biết, có học thức, cư xử hơn hẳn so với những “hàng” bình thường khác. Vì vậy, “gái gọi sinh viên” không biết từ bao giờ đã tự tạo cho mình một chỗ đứng riêng trong thế giới gái gọi cả về mức giá lẫn… đẳng cấp.

Đồng tiền luôn là một loại từ trường mạnh

Gái gọi sinh viên đang trở thành một vấn nạn tuy nhiên cũng vẫn là một hiện tượng hiếm. Vì vì hầu hết những cô gái đã lao vào đường dây của các má mì đều phải bỏ học vì... quá bận.

Đã đi làm gái trong các đường dây thì bất kể khi nào khách cần là phải có mặt, vì vậy họ không thể điều phối được thời gian để học hành. Đã xác định đi vào con đường đó thì không phải là công việc “part time” như nhiều người vẫn tưởng. Đó còn chưa kể đến mãnh lực của đồng tiền, có khi chỉ cần đi khác một ngày thì bằng với số lương cả tháng của những sinh viên mới ra trường lựa chọn cho mình một công việc chân chính.

Nhiều cô gái khi bước chân vào cái nghề "bán trôn nuôi miệng" đã không thể có cơ hội làm lại.

Cũng có những trường hợp vì hoàn cảnh khó khăn, phải tự trang trải trong hoàn cảnh bí bách và vô tình bị phát hiện. Xấu hổ với gia đình, thầy cô, bạn bè.. muốn xa lánh xã hội và những ánh mắt khinh bỉ của mọi người nên họ lại tiếp tục trượt dài trên con đường không có ngày mai này.

(sangkhoaivn.com) Liệu anh có dám yêu em không? Gia đình anh có chấp nhận em không khi biết em là người như thế?”.

Dần dần mọi người không còn xa lạ với chiếc xe hàng tối đến phòng trọ của Kiều nữa. Cô cũng không phải xa lạ với Hải nữa, tới giờ cô chỉ đến nấu cho anh ăn tối rồi quay trở về phòng trọ vùi đầu vào sách vở chiến đấu cho mùa thi.

Nhiều lúc cô nấu ăn cho Hải bất chợt cô thấy ánh mắt anh dõi theo mình, nhìn rất âu yếm làm cô nhiều lúc ngộ nhận đây chính là hạnh phúc nhưng rồi những lời nói lạnh nhạt làm những suy nghĩ đó hoàn toàn tan biến.
Ngày thứ 30, kết thúc hợp đồng. “Cô chuẩn bị đi tôi qua đón cô” nhìn lên đồng hồ mới chỉ 5h chiều, quá sớm so với mọi khi nhưng hình như cô cũng dần quen với việc nghe lời Hải, mặc một bộ đồ đơn giản cô bước vào xe của anh.

Chiếc xe dừng trước một trung tâm mua sắm danh tiếng, Kiều tròn mắt nhìn Hải “Sao chúng ta lại tới đây”. Hải cười nhẹ với cô “Hôm nay kết thúc hợp đồng tôi muốn mua cho em một cái gì đó thôi, chúng ta đi nào”.
Quá nhẹ nhàng, quá ấm áp làm trái tim cô đập nhanh hơn. “Chúng ta đi nào” - Lời nói của anh làm cô bối rối hơn. “Dạ, dạ”, cô líu ríu đáp lời.

Sánh bước cùng anh bước vào trung tâm, anh mua cho cô rất nhiều thứ từ quần áo, giày dép… Khi đi ngang mặt hàng nhẫn cưới anh dừng lại hỏi cô “Em thích chiếc nào”.

Ánh mắt lơ đễnh của cô được kéo về bởi câu nói này, cô lúng túng “Tôi không có tiền mua đâu, chúng ta về thôi”. Hải nhìn cô rồi kéo lại nơi cô gái tiếp thị đang đứng “Cô cho chúng tôi cặp này”. 

Hải kéo tay trái Kiều đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô như đánh dấu “Em là của tôi”.
Người tiếp thị tấm tắc khen “Chúc anh chị trăm năm hạnh phúc, anh chị thật xứng đôi”. Biết rằng đó chỉ là lời khen tất yếu của người tiếp thị nhưng trong tâm trí Kiều có một chút gì đó...

Cave sinh viên (ảnh minh họa)
Cave sinh viên (ảnh minh họa)

Sau khi mua sắm xong Hải đưa Kiều về nhà, căn nhà mà hình như trong vòng một tháng cô đã quá quen thuộc với từng thứ ở đây. Hôm nay khác, cô vừa xắn tay áo chuẩn bị vào việc nấu ăn cho anh, thì bị anh ngăn lại “Hôm nay, anh sẽ nấu cho em, em ngồi chơi đi nhé”.

Anh đưa cô hết bất ngờ này tới bất ngờ khác, cô ngồi nhìn người đàn ông vốn xa lạ mà thấy thân thuộc này, bất chợt một giọt nước mắt khẽ rơi xuống.

Đã bao lâu rồi nhỉ, lâu, rất lâu rồi cô đã không khóc, cô hận đời quá bạc bẽo, quá bất công với cô nên cô dặn lòng mình không có gì phải buồn, không có gì phải khóc cả, nhưng nay ông trời đang ban tặng cho cô cái gì đây? Một bị kịch hay một hạnh phúc nhỏ nhoi với cô. Lấy tay lau nhanh giọt nước mắt trên má “Một ngày nữa thôi mà, một ngày nữa thôi”.

Bữa cơm nhanh chóng được bày ra, Kiều không ngờ Hải lại khéo tay và giỏi nấu nướng như thế.
“Tôi không ngờ anh lại nấu ăn giỏi như thế ấy”. Đặt đĩa thức ăn xuống bàn quay sang nhìn cô “Em có thể xưng em với anh ngày hôm nay không”.

Không quen thuộc với cách nói này của người đàn ông vốn lạnh lùng này “Tôi quen gọi như thế rồi, anh thông cảm nhé”. Cô nhìn vào đôi mắt của anh, đôi mắt sâu đen thăm thẳm, chắc chắn bên trong ấy cũng chứa đựng một tấn bi kịch không khác gì cô.

Một chai rượu Remy được mang ra, Hải rót cho Kiều một ly “Em uống được chứ”. Mặc dù làm cave nhưng không bao giờ Kiều uống với khách một ly rượu nào, một phần vì cô không biết uống, một phần với cô chỉ là sự trao đổi thân xác, khách thỏa mãn hay không thỏa mãn thì cô vẫn nhận nhưng đồng tiền.

Mọi người suy nghĩ những đồng tiền đó là dơ bẩn nhưng với cô đó là những đồng tiền mà cô từ bỏ sự tự trọng, mồ hôi và nước mắt. Kiều không trả lời Hải cầm ly rượu uống hết, người cô nóng bừng lên, cô đưa ly rượu về phía anh “Có thể cho tôi một ly nữa không ?”

Hải rót tiếp cho cô một ly, rồi một ly nữa, từng ly từng ly nhanh chóng bị cô uống cạn rồi bỗng nhiên cô ôm mặt bật khóc. Hải nhìn cô rồi tiến đến kéo cô vào lòng mình, cô cứ dựa vào anh khóc đến khi cảm giác không còn bị sự say nồng của rượu chi phối nữa cô mới ngước lên hỏi anh “Tại sao, anh tốt với em như vậy?”.

Đây là điều mà cô thắc mắc từ rất rất lâu rồi đến tận bây giờ cô mới có đủ dũng khí nói ra với anh. Hải không nói gì đặt một nụ hôn lên môi Kiều, đây là câu trả lời của anh sao, câu trả lời mà cô mong muốn nhất đây chăng.

Phối hợp với anh, miệng cô hơi mở ra để cho chiếc lưỡi của anh đi sâu vào bên trong, lưỡi cô và anh hòa quyện với nhau. Đôi bàn tay của anh một lần nữa khám phá từng centimet trên cơ thể cô. Kiều mặc sức để anh khám phá, vì cô biết nếu cô hành động như một… con cave thì anh sẽ lại như các lần trước.

Từng mảnh vải trên người cả hai được vất bỏ đến khi không còn gì đôi môi Hải mới rời ra khẽ nói trong ham muốn “Em là của anh nhé, mãi mãi nhé” rồi nhanh chóng trở lại cuộc chơi đang dở dang.
Một tháng, đúng một tháng Kiều mới trải qua cảm giác này nhưng lần này thì khác, cô tự nguyện, phối hợp với anh từng động tác. Làm tình nhưng không phải như cách một con cave phải làm.

Cuộc chơi kết thúc anh ghé vào tai cô nói nhỏ “ cảm ơn em” rồi ôm cô ngủ, cô vừa trải qua cảm giác hạnh phúc nhất của đời.

Kim đồng hồ chỉ 12h đêm, cô tự nghỉ “Đã qua ngày rồi ư, hợp đồng giữa em và anh đã kết thúc rồi sao, em phải xa anh từ ngày mai hay sao, em sẽ không còn cơ hội được nấu cho anh ăn những món anh thích nữa rồi.
Anh quá tốt. Em thật sự không xứng đáng với anh, mặc dù đôi lúc em tự nghĩ anh là hạnh phúc mà em mong muốn nhưng anh biết không em chỉ là một con cave, một con cave sinh viên không hơn không kém.

Liệu anh có dám yêu em không? Gia đình anh có chấp nhận em không khi biết em là người như thế?”. Hai dòng lệ cô lại rơi xuống, khẽ bước ra khỏi giường sợ anh thức giấc và mặc đồ rồi bỏ đi ngay trong đêm.

(sangkhoaivn.com) Hải khẽ quay người Kiều lại, mắt cô bắt đầu nhắm lại môi Hải đã chạm vào môi cô, đôi bàn tay rắn chắc chai xạm bắt đầu khám phá bên trong lớp áo cô đang mặc.

Đúng như lời nói, 8 giờ tối hôm sau chiếc ô tô hôm qua dừng trước dãy phòng trọ của Kiều trước sự trầm trồ ngạc nhiên của tất cả mọi người ở đây .

Một người đàn ông lịch lãm, phong thái hơn người nhưng toát lên vẻ lạnh lùng khiến những người bên cạnh đã lạnh càng thêm lạnh.

Chậm rãi người đàn ông này bước đến phòng của Kiều “Mấy giờ rồi mà còn ăn mặc thế này, thay đồ rồi đi thôi”, Kiều không biết phải nói gì cái đầu cứ gật lên gật xuống như một con lật đật.
Chiếc xe lao qua từng con phố rồi dừng trước một nhà hàng sang trọng, người đàn ông này mở cửa cho Kiều “ Ta vào thôi”.

Hơi ngượng ngùng, Kiều hỏi người đàn ông “ Tại sao anh lại đưa tôi đến đây ?”.“ Hỏi nhiều thế, vào nhanh nào.” người đàn ông trả lời lạnh lùng.

Cùng người đàn ông lạ bước vào nhà hàng sang trọng như thế này đúng là từ khi làm một cave đến nay thì đây là lần đầu tiên.

Sự tò mò trỗi dậy trong Kiều, cô vừa nhấm một chút rượu vang đặt ly xuống hỏi người thanh niên nay “Anh là ai, có thể cho tôi biết tên được không”.

Người đàn ông ung dung ngồi ăn không quan tâm gì nhiều đến lời của cô nói. Có vẻ như bị xúc phạm Kiều hơi lớn tiếng “Tôi hỏi lại lần nữa anh là ai, cho tôi biết tên”.

Đặt con dao và chiếc dĩa xuống đĩa, người đàn ông chùi miệng rồi nói với Kiều “Cô ăn xong chưa, chúng ta về thôi và cô đừng hỏi những câu ngốc nghếch đó nữa nhé. Tiền đã nhận, cô là của tôi tháng này”.
Nghĩ cũng đúng, tiền đã nhận với tư cách một con cave thì có tư cách gì hỏi người ta . Mà có khi nào cô hỏi tên khách hàng của mình đâu chứ, sao lần nay cô lại muốn biết .

Nghĩ tới đây thì những suy nghĩ đó biến mất khỏi đầu của cô “Được rồi, được rồi, tháng này tôi là của anh, anh muốn làm gì thì làm”.

Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện rồi nhanh chóng vụt tắt trên khuôn mặt người đàn ông này “Ngày mai 8h tôi sẽ đến đón cô, nhớ chuẩn bị trước”.

Về tới phòng cô ngã người xuống giường suy nghĩ về người đàn ông này, thật ra anh ta muốn gì ở mình? Tình dục ư?

Nhìn anh ta hình như không phải là loại người như thế, mà thôi kệ coi như gặp khách Vip vậy. Kiều lôi sách vở ra ôn bài mai chiến đấu với kì thi.


Cave sinh viên (ảnh minh họa)

Đúng 8h tối chiếc xe đó lại đến. Lần này Kiều chủ động đi ra, anh vẫn lịch sự mở cửa cho cô rồi lại quay vào phía tay lái xe. Cô cứ ngồi mặc cho người đàn ông này lướt qua từng con phố rồi dừng lại trước một căn nhà sang trọng.

Mở cửa cho cô người đàn ông vẫn lạnh lùng nói “ Vào thôi”. Không lo lắng gì cô bước xuống xe trong đầu vẫn nghĩ “ Cave thì cũng là cave thôi, đàn ông ai cũng thế”.

Người đàn ông mở cửa bước vào nhà, cửa vừa bước vào Kiều hơi choáng ngợp trước sự trang trí tinh tế trong nhà, cô đứng giữa phòng khách nhìn xung quanh thì người đàn ông quay sang nói với cô “ Vào bếp nấu cái gì đó ăn đi, tôi đói rồi, tôi tắm xong ra phải có cái gì đó ăn, đừng làm tôi bực mình”.

Ngỡ ngàng bất động vài giây rồi được kéo về bởi câu nói tiếp theo “Phòng bếp ở bên kia kìa vào làm nhanh lên”.

Nhìn nhà bếp của người đàn ông này rộng gấp 3 thậm chí gấp 4 lần cái phòng trọ 15m2 của cô, tủ lạnh có đầy đủ các loại rau củ, quả và thịt cá ... cô chợt nghĩ mình là cave chứ có phải osin đâu mà bắt mình nấu nướng. Nhưng rồi lại chợt nghĩ phật ý người đàn ông này không khéo anh ta giết mình ở đây cũng nên. Vì thế cô đành nấu một vài món cho anh ta dùng.

Khi người đàn ông bước chân ra khỏi phòng trên người chỉ mặc một chiếc quần lửng, trên người vẫn lấm tấm những giọt nước, nhìn rất ư là…. đẹp trai.

Anh ta ngồi vào bàn ăn đã dọn sẵn, nếm từng món mà Kiều có thể làm. “ Cô ngồi xuống ăn đi nào”. Anh ta nói.

Ngồi ăn mà không nói cái gì, Kiều thấy khó chịu nên lại hỏi “Nhà rộng như thế này mà anh ở một mình à”. Vừa dứt lời như hiểu mình vừa nói cái gì đó không đáng nói nên cô cúi mặt xuống tránh ánh mắt của người đàn ông này.

“Nhà này là của tôi, tôi tên là Hải và tôi sống một mình” người đàn ông nói với Kiều. Cô ngước nhìn người đàn ông này thắc mắc, lúc cần thì không nói lúc không ngờ nhất thì lại nói. Thật sự không thể hiểu được người đàn ông này
“Thế anh Hải cần tôi phụ
c vụ gì nữa không vậy”. Tưởng rằng anh ta mở miệng là thân thiện với mình ai ngờ nhận được một cái nhìn lạnh thấu xương từ anh ta, cô đành ngồi im lặng ăn tiếp rồi dọn dẹp tươm tất.
Vừa dọn xong tính quay lại thì Kiều nhận được một cái ôm từ phía sau, hơi giật mình nhưng rồi cô đứng im chờ đợi cái việc mà cave vẫn thường làm.

Hải khẽ quay người Kiều lại, mắt cô bắt đầu nhắm lại môi Hải đã chạm vào môi cô, đôi bàn tay rắn chắc chai xạm bắt đầu khám phá bên trong lớp áo cô đang mặc.
Kiều lại bị kích thích bởi những cảm giác gọi là mới lạ này, không phải chiếm đoạt mà như muốn nâng niu, cổ họng cô vang lên những tiếng khe khẽ làm tạo cho Hải sự kích thích hơn.

Nụ hôn mãnh liệt hơn chuyển dần xuống cổ xuống vai Kiều làm cho cô kích thích tột độ, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô một lần nữa chạm vào vùng nhạy cảm của Hải rồi lại mồt lần nữa nụ hôn đứt quãng. Hải buông cô ra “Chúng ta về thôi”.

Còn nữa...

(sangkhoaivn.com) Như phản xạ cô thò tay chạm tay vào vùng nhạy cảm nhất của người đàn ông này. Ngay lập tức nụ hôn kết thúc. Người đàn ông này cũng buông Kiều ra nói giọng lạnh lùng “Nhà em ở đâu a đưa về”.

Đúng giờ hẹn Kiều bước chân vào quán café Lạ Rồi Quen, trong quán không một bóng người, điểm khác biệt hoàn toàn với mọi khi vì các cave sinh viên chọn đây là bến đáp cho bản thân mình. 

Bàn số 2, chỉ duy nhất bàn số 2 có một người đang ngồi. Kiều bước tới nhìn người thanh niên nay, nho nhã, nhẹ nhàng, một chút gì đó là học thức, nhưng cô hoàn toàn không biết người này. 

Thở phào nhẹ nhỏm cô bước chân tới bên người đàn ông này, ngồi xuống một cách tự nhiên không cần quan tâm tới cảm xúc, cảm giác với người đàn ông này.

Một vẻ điềm tĩnh như đoán trước được sự việc sẽ xảy ra như vậy, người đàn ông với khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh sẵn sàng giết chết ngay lập tức người ngồi đối diện mình nhưng với Kiều thì hoàn toàn khác, cô cũng vô hồn từ lâu, sắc lạnh cũng không kém. 

Tình cảm, tình yêu với cô như quá nhàm chán. Họ đến với cô chỉ để thòa mãn nhu cầu. Cô luôn nghi ngờ mọi thứ, tình cảm ư, tình yêu ư, dối trá, lừa dối, lời ngọt ngào ư, thề ước ư chỉ là chót lưỡi đầu môi, lời nói gió bay và không ai nắm được gió vì thế nó cứ thế bay đi theo năm tháng.


Cave sinh viên (Ảnh minh họa)

Lạnh lùng và sắc lạnh Kiều hỏi “Anh cần gì?”. 
Không biểu lộ một cảm xúc gì, không quan tâm nhiều đến lời nói của Kiều người đàn ông này hỏi “Một tháng em kiếm được bao nhiều với cái nghề này”. 

Hơi ngạc nhiên với câu hỏi của một người đàn ông xa lạ, Kiều ngồi im nhìn người đàn ông này quan sát rồi trả lời “ 20 triệu”.
Không một lời nói, chỉ bằng hành động, 2 cọc tiền polime được lấy ra đặt trước mặt Kiều “Đây là 20 triệu, tháng này cô là của tôi, ok”. 

Tiền, tiền Kiều nhìn cọc tiền đang đặt trước mặt mình rồi nhìn người đàn ông này “Ok, em là của anh tháng này”. 
Thật ra cô chỉ kiếm được vài ba triệu với cái nghề này. Đa số số tiền kiếm được phải chia cho các tên bảo kê. Xã hội nhìn vào các cave sinh viên luôn có thu nhập cao nhất trời nhưng thật ra các tên chăn dắt và bảo kê mới là người ăn trên chính thân xác đồng loại mình.

Người đàn ông này đứng dậy bước đi được một đoạn vẫn không thấy Kiều nhúc nhích gì quay lại “Cô còn ngồi đó làm gì, chúng ta đi thôi”. 

“Chúng ta” - Chưa một lần các khách làng chơi xem cô như một con người, với họ cô chỉ như một món hàng không hơn không kém, thỏa mãn rồi vất bỏ, gặp mặt rồi quên. Từ “chúng ta” làm cho cô quá ư là xa vời như gọi một người ngang hàng và thân thuộc vậy. Tâm trí cô lúc này đan xen rất nhiều suy nghỉ.

Trước khi đến quán cô thuê xe ôm như mọi khi nên khi gặp khách là khách có nghĩa vụ chở đi đến nơi cần. Lần này hoàn toàn khác một chiếc xe Camry màu đen sáng bóng chuyến bánh ra khỏi bãi đậu xe dừng trước mặt cô. 

Người thanh niên bước xuống xe mở cửa cho cô như mời một bà chủ lên xe vậy. Đứng nhìn người đàn ông này vài giây rồi Kiều cũng chui vào chiếc xe này. Mùi hương CK nhẹ nhàng thoang thoảng khiến lòng người có một chút gì đó là yên bình.

Chiếc xe lăn bánh, không gian trong xe im lặng đến ghê người, với tay ra người đàn ông này bật một bài hát không lời “River flows in you “ của Yiruma, một bài hát cô luôn nghe khi trong lòng chất chứa nhiều nỗi u buồn nhất, giọt nước mắt bổng dưng chảy dài trên mà. 

Chiếc xe bỗng dưng dừng lại một bàn tay ấm áp đặt lên má cô lau đi những giọt nước mắt trên má, một nụ hôn bất chợt đặt lên đôi môi của Kiều. Một nụ hôn hoàn toàn khác với tất cả các nụ hôn chiếm đoạt trước đây mà cô biết có gì đó là yêu thương, có gì đó là xót thương, có gì đó là hạnh phúc trong nụ hôn này.
Đầu lưỡi người đàn ông này bắt đầu khám phá từng ngóc ngách trong miệng của Kiều, đã lâu, rất lâu cô mới có được một cám giác kích thích như thế vòng tay sau cổ người đàn ông này lưỡi cô phối hợp với lưỡi người đàn ông này hòa quyện vào nhau. 

Như phản xạ cô thò tay chạm tay vào vùng nhạy cảm nhất của người đàn ông này. Ngay lập tức nụ hôn kết thúc. Người đàn ông này cũng buông Kiều ra nói giọng lạnh lùng “Nhà em ở đâu anh đưa về”.
Ngỡ ngàng trước phản ứng của người đàn ông này Kiều thắc mắc “Đêm nay anh không cùng em…..”
Lời chưa dứt cô đã bị chen ngang “Anh hỏi nhà em ở đâu cơ mà”. Không nói gì được thêm cô đành trả lời anh “ 23/7 Ngô Quyền…….” 

Không gian tĩnh lặng trở lại trong không gian nhỏ bé trong xe chỉ cho tới khi chiếc xe dừng trước cửa phòng Kiều cô mới bừng tỉnh là mình đã về nhà. 

Rất lịch sự người đàn ông này xuống xe mở cửa cho cô, bước ra khỏi xe cô và người đàn ông này nhìn nhau một lúc, không ai nói gì chỉ những ánh mắt giao nhau rồi người đàn ông này lên xe kéo kính xuống ngoái người ra nói với cô “Ngày mai anh lại tới”. Sau đó chiếc xe khuất dần trong đêm tối.

Những phản ứng chậm chạp vẫn đang diễn ra trong Kiều đến khi chiếc xe đã đi xa thật xa cô mới chợt nhớ rằng ngay cả tên người đàn ông này cô vẫn chưa hoàn toàn biết, nhưng cô cảm giác thân thuộc và bình yên khi người đàn ông này bên cạnh.

(sangkhoaivn.com) Cave sinh viên, chuyện không còn là một chuyện gì đó qúa là đặc biệt trong cuộc sống thời nay.


Có cung ắt hẳn có cầu, anh có tiền tôi không có tiền thế nên các anh cứ như một cái cây cao bóng cả còn chúng tôi như các nhánh tầm gửi bám rễ vào hút đi từng chút, từng chút chất dinh dưỡng mà nói huỵch toẹt ra là moi tiền các anh thôi.

Cuộc sống thành phố là thế quá nhiều cạm bẫy, quá nhiều nhu cầu, quá nhiều thứ đắt đỏ, quá nhiều khát vọng và quá nhiều, quá nhiều….cave.

Em là cave sinh viên (Ảnh minh họa)
Em là cave sinh viên (Ảnh minh họa)

Tít, tít, tin nhắn từ một số lạ đến số máy của Kiều, cô cũng không lạ lẫm gì với việc này cả vẫn đơn giản vài dòng đại loại như “ anh được anh A, B, C giới thiệu” “ Đi không em”, “ Tàu nhanh bao nhiêu thế em”…… 

Vừa cày đầu với đống sách vở chợp mắt được một chút thì lại bị đánh thức bởi cái tiếng quen thuộc đáng ghét, cô bực mình ném chiếc điện thoại Nokia 1200 của mình vào tường rồi lăn ra ngủ tiếp.

Thói quen vẫn là thói quen, Kiều nằm xuống nhưng không thể nào ngủ được đành đi lại cái điện thoại lắp pin vào vì cô biết rằng tiền học phí, tiền trọ, tiền, tiền… cô chưa thanh toán được. 

Kiều nhanh tay vào hộp thư thoại “ anh muốn gặp em”, “lạ” lời nói thốt ra từ miệng của Kiều, đơn giản vì số máy này cô chỉ dùng vào việc giao dịch làm………cave. 

Chưa bao giờ nhận được một tin nhắn như kiểu như thế này cả, cô tự nhủ “ chắc là nhắn nhầm” nhưng tin nhắn lại một lần nữa gửi đến số máy của cô và cô càng ngạc nhiên hơn “ Kiều à, anh muốn gặp em”.

Chiếc điện thoại tuột khỏi tay của Kiều rơi xuống đất, Kiều bắt đầu lo sợ đây là người quen của mình, hay thậm chí là người nhà của mình. Định thần lại một chút cô nhắn tin lại “ anh là ai, tại sao lại muốn gặp tôi”.
Vẫn cầm chiếc điện thoại trên tay chờ tin nhắn hồi âm, chốc chốc cô lại nhìn màn hình điện thoại. Tít tít tin nhắn trả lời đến “ anh nói lại một lần nữa, anh muốn gặp em”. 

Từng sợi dây noron thần kinh trên đầu cảu Kiều như đóng băng tất cả, không ghi ngờ gì nữa chắc chắn đây là người quen rồi “anh cho em thời gian và địa điểm”. Không suy nghỉ gì nhiều nữa Kiều nhắn lại cho người này ngay.

Tít tít “8h tối tại quán cà phê Lạ rồi quen, bàn số 2”. Vừa đọc tin nhắn xong Kiều ngạc nhiên lần 2, tại sao người này lại biết được địa điểm cô thường giao dịch tại đó và ngay tại cái bàn số 2 đó. 
Vô số các câu hỏi cứ hiện hữu trong đầu của Kiều chưa có lời giải đáp. Tự đập vào đầu mình để cố quên mấy cái câu hỏi đó vì hôm nay cô một cuộc thi hết môn rất quan trọng.

Ngước nhìn đồng hồ đã chỉ 6h sáng, Kiều nhấc mình vào phòng vệ sinh nhìn vào tấm gương phản chiếu tấm thân tàn tạ của mình, hai mắt cô thâm quần vì làm cú đêm. 
Hôm qua “tiếp khách” đến 2h sáng mới được về, khi về lại phải cày một đống kiến thức vào đầu đến 5h sáng, vừa chợp mắt thì nhận được tin nhắn quả thật cô thấy mình đúng là “trâu bò” mà.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh Kiều chuẩn bị tài liệu cho vào túi sách rồi nhanh chóng lấy chiếc xe đạp mini của mình ra khỏi phóng hướng tới trường Đại học X. Trời bắt đầu chuyển sang đông, gió lạnh khẽ thôi xuyên qua nàn áo vốn mỏng manh của Kiều, cô khẽ rùng mình rồi tiếp tục đạp xe. 

Cái thành phố này lấy đi của cô quá nhiều thứ, gia đình, bạn bè và cái quý giá nhất của một người con gái nhưng với cô bây giờ nó không còn quan trọng nữa. Sống cho mình bất cần với đời chỉ hi vọng rằng sau khi học xong cô sẽ trốn chạy thật xa cái thành phố này để tìm cho mình cuộc đời hoàn toàn mới.

Công việc Kiều đang làm không phải cô không biết, cô từng đọc qua sách báo về công việc của mình và cô từng đọc “Một con đĩ yêu nghể”, cô rất muốn mình gặp được một người đán ông như thế nhưng cô sẽ không bao giờ làm như cô gái ấy, cô sẽ nắm bắt cơ hội đó không buông tha. Tiếc rằng, tiếc rằng điều ấy chỉ xảy ra trong một câu chuyện hư cấu của một tác giả đầy cảm xúc nào đó.

Cuộc sống giả tạo với cô lại bắt đầu, vào lớp cười nói, chào hỏi như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra với mình, vất hết, bỏ hết cứ thế mà giả tạo, cứ thế mà lừa dối bản thân mà sống. 
Thời gian thi trôi qua nhanh chóng và lặng lẽ, Kiều vẫn hoàn thành rất tốt bài thi của mình như các lần khác vì cô là một con cave sinh viên rất giỏi.

Không bao giờ nán lại trường quá lâu Kiều sải chân đạp xe quay về phòng, vẫn những tin nhắn mời gọi nhưng lần này cô đều bỏ ngoài tai. Cô đang chờ, chờ cuộc hẹn với một người thanh niên xa lạ mà như quen thuộc từ lâu lắm rồi. 
Ngồi trong phòng chờ từng phút giấy trôi qua quả là một cực hình, kim đồng hồ cứ chạy tim cô cứ như thế mà đập theo.

7h tối, còn cách cuộc hẹn đến 1 tiếng nhưng Kiều đã chuẩn bị thật kĩ để đến gặp người ấy, trang điểm nhẹ nhàng không làm che đi nét đẹp của Kiều một cô gái luôn mạnh mẽ vượt qua tất cả những cạm bẫy nhưng tiếc rằng cuộc đời xô đẩy làm cho cô gái mạnh mẽ này trượt dài trên vết nhơ không thể xóa nhòa. 
Cave sinh viên - món mồi ngon và sạch của các đại gia lắm tiền, không sợ bị phiền hà và quan trọng nhất không phải dính phải căn bệnh thế kỉ AIDS.
Còn nữa...
Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX