Ảnh chia se tam tinh

Hiển thị các bài đăng có nhãn chia se tam tinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chia se tam tinh. Hiển thị tất cả bài đăng
(sangkhoaivn.com) Em đã khóc trong đau đớn và tủi nhục khi phải lầm lũi theo bạn vào viện phá thai

Anh có biết hôm nay là một ngày rất tồi tệ với em không? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Tại sao? Tại em quá ngốc nghếch tin vào anh? Tại em quá yêu anh? Hay tại anh chưa bao giờ yêu thương em thật sự, anh chỉ vui đùa với em, chỉ đến với em khi muốn có ai đó đáp ứng nhu cầu? Tại sao lại làm vậy với em chứ? Anh ác độc quá! Em biết phải làm sao đây hả anh?

Yêu anh, em khổ lắm. Anh không đẹp, nếu không muốn nói là anh xấu. Anh không giàu, công việc anh bấp bênh, thu nhập anh không ổn định. Anh không có chí tiến thủ, anh còn lông bông và ăn chơi nhiều... Đó là những gì em biết và nhận thấy ở anh. Nhưng với em, những điều đó có ý nghĩa gì đâu? Vì yêu anh, em chấp nhận tất cả!

Em đâu đòi hỏi, đâu vòi vĩnh anh phải mua thứ này, thứ khác cho em vì em biết kinh tế của anh không thể đáp ứng được những điều đó. Gặp anh, quen anh rồi yêu anh, em vô tư tin tưởng anh tuyệt đối, không chút nghi ngờ. Em không đẹp, không giỏi, không giàu vì em chỉ là một cô sinh viên đang sống bằng tiền chu cấp của bố mẹ. Vốn dĩ em cũng chẳng được dịu dàng nhưng em không thiếu những người đàn ông vây quanh dù họ biết rằng, em yêu anh. Điều duy nhất em có thể cho anh đó là tình yêu.

Em yêu anh chân thành, yêu tuyệt đối và em chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ yêu ai khác ngoài anh. Yêu anh, em chấp nhận tất cả, kể cả những cái xấu của anh, anh hiểu điều đó mà, đúng không? Yêu anh, em dành cho anh tất cả, kể cả những gì quý giá của một người con gái… và chưa bao giờ em hối hận về điều đó, ít nhất là cho đến bây giờ. Nhưng đổi lại anh đã cho em được những gì từ ngày mình yêu nhau? Hay anh chỉ làm cho em chìm sâu trong nỗi đau khổ?

Những ngày đầu yêu anh, em thực sự rất hạnh phúc, em nghĩ là mình đã tìm được một nửa của mình. Anh quan tâm, lo lắng, chiều chuộng em đủ thứ… em cảm nhận anh rất tốt với em. Em hạnh phúc với những gì anh hứa hẹn, em ngập tràn trong những giấc mơ mà anh đã vẽ lên nên em đâu nghi ngờ đến một ngày anh sẽ thay đổi? Lúc đó với em, anh đã là tất cả, không một ai có thể thay thế anh trong tim em. Vậy mà đáp lại tình yêu của em là một sự phản bội ghê ghớm từ anh…

Đến với em chỉ vì "chuyện ấy", Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, ban tre, bao, hanh phuc, yeu thuong, ban tre cuoc song, tinh yeu nu gioi, bao., bao phu nu
Em đã ra đi... nhưng tại sao anh vẫn không để cho em yên? (Ảnh minh họa)

Lần đầu tiên trong đời em biết đau khổ là gì. Lần đầu tiên em biết đến mùi vị của sự phản bội, lừa dối. Vì một người phụ nữ mới quen mà anh nhẫn tâm chà đạp lên tất cả những gì mình đã cố gắng xây dựng trong suốt một thời gian dài, thậm chí anh dùng mọi thủ đoạn để chị ấy tin anh. Anh xúc phạm em, nói xấu và bịa đặt nhiều thứ tồi tệ nhất về em để chị ấy nghĩ rằng, anh chỉ yêu mỗi mình chị ấy mà thôi. Vậy mà em đâu hay đâu biết những điều đó? Em ngây thơ cười nói bên anh, em mơ mộng những thứ viễn vông mà cho mãi đến sau này, khi chính chị ấy gọi cho em nói hết sự thật, em mới bàng hoàng tỉnh giấc…

Thế nhưng, anh đâu dừng lại ở đó? Anh tiếp tục hành hạ em khi cùng lúc anh giải thích với hai người phụ nữ, với ai anh cũng nói yêu, nói thương, hứa hẹn và thề thốt đủ điều. Em thất vọng, em suy sụp… Người đàn ông mà em thương yêu chỉ như vậy thôi sao? Anh cũng đê tiện và hèn hạ như những tên Sở Khanh mà em vẫn thường hay đọc trên báo thôi sao? Em đau lắm… và tự nhủ với lòng mình sẽ gắng quên anh vì anh không xứng với tình yêu của em.

Em đã rất thật lòng cầu chúc cho anh hạnh phúc, dù người mang lại hạnh phúc cho anh không phải em. Em ra đi nhưng anh cũng đâu để cho em yên? Anh vẫn tiếp tục gọi điện, nhắn tin và mong em quay lại. Tại sao anh lại có thể làm được những điều đó khi anh không còn yêu em? Em không hiểu và tự an ủi với lòng mình rằng, anh đã hối hận khi để mất em. Em tin anh vẫn còn yêu em, anh quen chị ấy chỉ vì công việc chứ không có tình cảm gì hết...

Và rồi, em lại tiếp tục lao vào anh dù cho bạn bè và những người yêu thương em can ngăn, khuyên nhủ.  Một lần nữa, em lại tin anh, yêu anh như chưa có chuyện gì xảy ra dù đôi khi em vẫn dằn vặt về những chuyện cũ. Có thể em đã không đủ vị tha để quên đi tất cả và bắt đầu lại một tình yêu không có vết rạn nứt?

Nhiều khi em đay nghiến anh về chuyện cũ... vì em không thể quên mọi chuyện anh đã gây ra cho em. Quay lại với anh nhưng em biết tình cảm anh dành cho em không còn như xưa nữa… Anh chỉ tha thiết gặp em khi nào anh muốn “chuyện ấy”. Em biết… nhưng vì yêu anh, em chấp nhận. Em tin mình sẽ cảm hóa được anh, sẽ mang anh về lại bên em không chút tì vết.

Nhưng em đã nhầm… anh lại tiếp tục quen và yêu người khác khi đang yêu em! Lần này em không khóc nữa, cũng chẳng phản ứng dữ dội vì em chai lỳ với cái cảm giác bị phản bội rồi. Em đau, nhưng biết làm gì bây giờ? Em đã nhắn tin cho chị ấy với mong muốn sẽ phanh phui tất cả mọi chuyện… nhưng khi em chưa kịp làm gì thì anh đã gọi điện và mắng té tát vào mặt em. Anh lại bênh vực chị ấy và nói những lời nặng nề với em. Em thất vọng và gần như tuyệt vọng cho mối tình dang dở của mình.

Lý trí thúc giục em quên anh, phải loại bỏ hình ảnh anh ra khỏi đầu nhưng lý trí lại không thể thắng nổi con tim khi anh bảo rằng: “Chuyện giữa anh và chị ấy đã chấm hết”. Em không tin và cũng chẳng muốn tìm hiểu… để rồi, em lại ngốc nghếch quay lại với anh cho đến khi em thấy người mình có dấu hiệu “khác lạ”.
Anh và cả anh trai anh, một lần nữa lại làm em tổn thương. Em có thể tha thứ cho anh vì đã phản bội em, lừa dối em nhưng làm sao em có thể bỏ qua cho anh khi anh xúc phạm em nặng nề, cho rằng em ăn ngủ với nhiều người? Anh đã gạt đi tất cả những thứ gọi là trách nhiệm của một người đàn ông, anh phủ nhận tất cả những tình cảm với em trong suốt thời gian qua.

Anh đâu hiểu được cảnh em lầm lũi theo bạn vô bệnh viện để phá thai. Em đã khóc vì sự tủi nhục anh mang đến cho em, em nhục nhã khi người ta nhìn em với con mắt đầy dò xét, khinh miệt.
Cô bạn thân nhìn em xót thương. Nó mắng em là “đồ ngốc”. Ừ thì em ngốc nên mới yêu anh như vậy chứ? Anh bảo: “Anh và em không còn gì để níu kéo”. Ừ thì không còn gì, em chấp nhận, lần này thì quá sức chịu đựng của em rồi…

Anh lại gọi, lại nhắn tin cầu mong sự tha thứ, em lại dễ dãi chấp nhận, lại bỏ qua tất cả như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra…
Hôm em giấu cô bạn đi gặp anh nhưng kết quả là gì vậy anh? Là một sự thật phũ phàng, anh và chị ấy vẫn liên lạc với nhau. Em như rơi vào địa ngục một lần nữa… Em không biết gượng dậy như thế nào anh ạ! Liệu rồi em có thể tha thứ và tiếp tục với anh không?

Em đã đi lang thang cả buổi ngoài đường, chỉ mong tìm lại chút bình yên trong tâm hồn mình. Em phải làm gì đây? Làm gì để anh có thể toàn tâm với em? Em đã định nhắn tin cho chị ấy và nói rõ về bản chất của anh, không phải vì muốn dành lại anh mà vì muốn chị ấy biết và cảnh giác, em không nỡ nhìn thấy thêm người phụ nữ nào tổn thương vì anh nữa!

Em sẽ buông tay anh, sẽ ra đi để anh biết em mạnh mẽ như thế nào. Em sẽ để anh biết rằng: Không có anh, em vẫn sống tốt, tốt hơn gấp trăm lần!

Em thật lòng mong anh hạnh phúc, mong rằng người phụ nữ hiện tại sẽ giữ được anh bên mình, chị ấy sẽ không tổn thương vì anh như em nữa!

Điều cuối cùng em muốn nói với anh: hãy trân trọng những gì anh đang có, đừng để đánh mất rồi mới thấy hối hận, lúc đó đã quá muộn rồi anh à!

(sangkhoaivn.com) Nếu mất trinh do đã từng xớn xác với 1 hoặc nhiều người yêu cũ, tôi cho rằng đó là cái tội. Tội vô trách nhiệm với bản thân, tội không biết giữ chừng mực, còn là tội bất hiếu.

Xin chào Huyền Linh, tác giả bài viết "Em không còn trinh nhưng anh không được khinh!"!
Đọc bài viết của bạn, tôi thấy hình như bạn đang giận quá mất khôn thì phải. Người yêu bạn không đáng bị bạn chửi mắng, viết hẳn 1 bài rủa như thế.

Theo ý kiến của tôi, bạn trai bạn rất yêu bạn đó. Nếu không yêu, anh ta đã chẳng giận dỗi, mặt nặng mày nhẹ với bạn như vậy. Anh ta sẽ đòi bạn “yêu hết mình” và đá bạn sau khi hưởng thụ.
Tôi rất hiểu tâm trạng của người yêu bạn vì tôi cũng là 1 người coi trọng trinh tiết của phụ nữ giống như anh ấy. Và tôi thấy rằng: “Chẳng có gì là sai khi coi trọng trinh tiết cả!”.


Nhiều bạn gái sống buông thả và ngụy biện rằng “Đàn ông không zin việc gì
con gái phải giữ zin”. Tôi thấy các bạn sòng phẳng đến mức hại đời mình
như thế thì buồn cười thật.

Tôi nghĩ bạn Linh đây và nhiều cô gái khác đang sống quá thoáng. Khái niệm “yêu hết mình” của các bạn thực ra là sự ngụy biện trắng trợn cho lối sống buông thả. Yêu nhau đâu cứ nhất thiết cần phải hiến dâng tất cả. Và liệu đó có phải là một tình yêu đích thực không hay chỉ là nhu cầu để giải quyết ham muốn?
Tôi cũng đã trải qua ba cuộc tình nhưng luôn có giới hạn và chưa bao giờ ăn trái cấm. Vì vậy tôi không thể đồng cảm với người con gái nào quan hệ trước hôn nhân. Tôi cho rằng những con người như vậy sống quá bản năng, không có lí trí.

Đa số phụ nữ đều biết mất trinh thì sau này sẽ khó tìm được hạnh phúc thật sự vì có mấy ai rộng lượng khi biết vợ mình từng ăn nằm với thằng khác. Tuy nhiên, nhiều bạn vẫn vì thú vui nhất thời mà liều lĩnh với tương lai của mình.

Tôi không muốn lấy 1 người vợ bản năng, vô trách nhiệm, không nghĩ tới hậu quả như vậy. Bởi khi mà con người đã bản năng, sống không suy nghĩ, sau này khi lấy nhau sẽ có những hiểm họa khôn lường.
Chả có tình yêu nào vĩnh cửu, sau này vợ chồng sống với nhau chủ yếu là chữ “nghĩa”. Nếu 1 cô vợ bản năng, quá lụy chữ “tình”, cô ta sẵn sàng bỏ gia đình, bỏ chồng đi theo tình yêu mới, rồi lại lên giường với người khác, yêu hết mình với người khác. Như vậy thì thật là nguy hiểm.

Tôi biết nhiều cô gái cũng không muốn nhưng nhắm mắt trao thân vì bạn trai ép buộc. Tôi phê phán những thằng đàn ông dụ dỗ, lấy đi đời con gái người ta rồi bỏ. Những kẻ ấy thật đê tiện.
Tuy nhiên phụ nữ vẫn chịu một phần trách nhiệm vì nếu cương quyết từ chối thì đâu phải mất mát mà sau này hối tiếc. Đừng bao giờ đổ thừa là yêu quá nên không thể kiềm chế. Toàn là láo toét. Do ham mê thể xác quá độ nên mới dễ dãi trao thân cho nhau.

Dùng thân xác của mình để chứng minh tình yêu là một việc làm hết sức sai lầm (nếu không muốn nói là ngu xuẩn). Một tình yêu chân chính và đích thực thì cần có tình dục nhưng sẽ chỉ diễn ra sau hôn nhân mà thôi.
Có những suy nghĩ ngây thơ đến nỗi dùng tình dục để níu kéo tình yêu. Tình dục chính là con dao hai lưỡi: nó có thể khiến tình yêu thăng hoa nhưng cũng có thể là hung thần đẩy tình yêu đến bờ vực thẳm.
Trái chỉ ngọt khi đã chín và tình yêu cũng vậy. Hãy để tình yêu thăng hoa trong một đêm tân hôn lãng mạn. Điều đó chẳng phải sẽ tuyệt vời hơn sao?

Nhiều bạn gái sống buông thả và ngụy biện rằng “Đàn ông không zin việc gì con gái phải giữ zin”. Tôi thấy các bạn sòng phẳng đến mức hại đời mình như thế thì buồn cười thật. Người ta hư hỏng các bạn cũng phải hư hỏng cho ngang bằng nhau sao?

Tại sao phụ nữ cứ phải so đo cái chuyện “đàn ông 99% mất zin” và mình cũng mất zin cho huề. Các bạn ăn thua quá, nông nổi quá. Các bạn cứ giữ đi, giữ để đỡ thiệt thân cho các bạn chứ có gì đâu phải tị nạnh.
Bạn Linh nói người yêu bạn đòi hỏi bạn còn trinh là ích kỉ, là trẻ con, là so đo hơn thiệt. Tôi thấy thật nực cười quá. Bạn thì được phép sống bản năng, còn đàn ông chúng tôi thì bạn lại bắt phải suy nghĩ như thánh thần, bao dung cho các bạn hết mực.

Bạn đòi hỏi cao quá bạn Linh ạ! Và nếu cứ mãi đi theo sự kiêu căng, vênh váo đó, tôi nghĩ cả đời này bạn sẽ cô đơn, không kiếm được chàng trai tử tế.
Bạn cho rằng mất trinh không phải là lỗi lầm. Một phần đúng, nó không sai nếu phụ nữ mất trinh do tai nạn, do thể dục thể thao, hoặc do bị cưỡng đoạt. Không người đàn ông nào trách cứ bạn gái nếu bạn mất trinh vì những lí do kể trên. Thậm chí còn yêu thương, cưng chiều hơn và sẵn sàng bù đắp những mất mát của bạn trong quá khứ.

Tuy nhiên, nếu mất trinh do đã từng xớn xác với 1 hoặc nhiều người yêu cũ, tôi cho rằng đó là cái tội. Tội vô trách nhiệm với bản thân, tội không biết giữ chừng mực, còn là tội bất hiếu. Các bạn có nghĩ, nếu việc mất trinh ấy lộ ra, bố mẹ các bạn sẽ bị người đời đàm tiếu thế nào không? Hay các bạn lại tự sướng, kệ người ta, mình vui là được mà không mảy may nghĩ đến thể diện của bố mẹ?


Không người đàn ông nào trách cứ bạn gái nếu bạn mất trinh vì những lí do kể trên.
Thậm chí còn yêu thương, cưng chiều hơn và sẵn sàng bù đắp
những mất mát của bạn trong quá khứ.

Tôi không tin trong xã hội hiện nay, phụ nữ nào cũng hư hỏng, đánh mất mình rồi lại to mồm ngụy biện, chửi rủa người khác như bạn Linh. Thậm chí, tôi nghi ngờ những cô nàng giống bạn đang lên diễn đàn hô hào các em gái ngây thơ sống buông thả để mình không bị mất giá.

Dù thế nào, chữ “trinh” vẫn rất quan trọng để đánh giá 1 người phụ nữ. Riêng đối với tôi , tôi sẽ không bao giờ chấp nhận 1 người vợ không còn trinh (trừ khi bị mất do những tai nạn đặc biệt).
Tôi mong bạn Linh và nhiều bạn “thoáng” khác hãy tự nhìn nhận lại mình, sống chậm lại. Tôi khuyên thật lòng chị em phụ nữ, khi yêu hãy trao tất cả nhưng giữ lại trinh tiết. Đó là các bạn đang giữ gìn phẩm giá, giữ gìn tương lai cho chính mình.

(sangkhoaivn.com) Ở một đơn vị tại TP.HCM thuộc một Tập đoàn Nhà nước có số má, câu chuyện về “Tứ đại Mỹ nhân” Việt với kỹ năng có thể chiều lòng các sếp từ A đến Z đang được truyền miệng khá rôm rả.

Ranh giới giữa đạo đức và vật chất

Mặc dù đã ngấp nghé tuổi tứ tuần, nhưng Nguyễn Thị H.M. trông vẫn khá mặn mà với làn da trắng muốt, môi cong cùng vóc dáng gợi cảm. Ở cái tuổi hồi xuân này, M. đã có hầu như tất cả những thứ mà một phụ nữ bình thường cần có gồm đức lang quân có địa vị xã hội (tuy không to lắm), hai đứa con ngoan cùng nhà cửa đề huề. Nhưng ngặt nỗi, M. không bao giờ bằng lòng với những gì mình có mà lúc nào cũng mơ mộng đến những “vì sao” ở tận trời xanh.

Nếu nói M. không yêu chồng, thương con thì cũng không đúng vì mọi việc trong nhà chị vẫn chu toàn. Nhưng cách đây hơn một năm, M. bỗng dần thay đổi cả về diện mạo lẫn cách ứng xử trong cơ quan, đặc biệt là với các sếp nam giới trong tất cả các phòng ban, sau đó là ban Giám đốc và tới tận Chủ tịch Hội đồng quản trị. 

Sự “cách tân và cởi mở” từ trong ra ngoài của M. theo cả nghĩa đen
lẫn nghĩa bóng ngày càng tỉ lệ thuận với giá trị vật chất
mà chị có được. (Ảnh minh họa)

Sự “cách tân và cởi mở” từ trong ra ngoài của M. theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng ngày càng tỉ lệ thuận với giá trị vật chất mà chị có được. Chỉ sau hơn nửa năm “cải tổ” bản thân triệt để, M. ngày càng hấp dẫn và bắt mắt trong mắt các sếp. Dường như kế hoạch nâng cấp cuộc sống của chị cũng phù hợp với chiến lược “ra biển lớn” của cơ quan nên đích thân Tổng Giám đốc Công ty đã ký quyết định cất nhắc M. từ vị trí thường thường bậc trung ở Phòng Hành chính một phát lên chức vụ Phó phòng đối ngoại để hợp thức hóa các hoạt động tiếp khách trong và ngoài giờ làm việc. Thậm chí, do khả năng chu đáo, khéo léo và lúc nào cũng ngoan hiền nên chị ngày càng chiếm được “con tim và khối óc” của lãnh đạo. Và chuyện gì đến cũng phải đến khi mọi ranh giới giữa giá trị đạo đức và quyền lợi vật chất bị phá vỡ.

M. liên tục được các sếp to triệu tập cho các chuyến đi công tác trong và ngoài nước từ 2-4 ngày, thậm chí lên tới cả tuần vì mục tiêu tăng doanh thu và lợi nhuận của công ty hơn 30% trong năm nay chủ yếu từ các hợp đồng tiêu thụ sản phẩm mới trị giá hàng chục, hàng trăm tỉ đồng.

“Cây kim trong bọc có ngày cũng lòi ra”

Tục ngữ có câu “Cây kim trong bọc có ngày cũng lòi ra” quả không sai. Chỉ sau vài tháng vi vu công tác với các sếp, M. đã thanh lý ngay con Spacy cũ kỹ và lập tức lên đời với chiếc SH màu rượu chát khá hoành tráng trị giá hơn 9.000 USD. Mọi người trong cơ quan ai cũng biết, nhưng chị lại tỏ ra khá tự hào với thành tích đối ngoại của mình. Thậm chí với cái “ghế” mới của mình, tiếng nói của M. ngày càng nặng ký trước các sếp khi được các đồng nghiệp nam lẫn nữ ngõ lời nhờ vả. Vì vậy, người đố kỵ, ganh ghét với chị càng nhiều; nhưng kẻ xu nịnh, cơ hội cũng không ít.

Nhưng trường hợp “lên đời” của M. không phải là duy nhất vì đã có sự trợ giúp của 3 đồng nghiệp còn lại gồm B.N. (32 tuổi), K.T. (35 tuổi) và T.T. (38 tuổi) mà mới đây, bộ tứ này đã được những người trong cơ quan đặt tên là “Tứ đại Mỹ nhân” vì tất cả họ đều có chút nhan sắc, ngoan, khéo léo và quan trọng nhất là kỹ năng chiều sếp đến tận Z. Đúng là “thời thế tạo anh hùng” vì từ khi 4 người đẹp này gia tăng tần suất các buổi tiếp khách với các sếp thì tửu lượng cũng được nâng lên liên tục do khẩu vị của khách và sếp lớn từ trung ương thường khác với các sếp địa phương. Họ thích dùng rượu đắt tiền bên cạnh các người đẹp tại các khách sạn 5 sao. 

Mọi người trong cơ quan ai cũng biết, nhưng chị lại tỏ ra khá tự hào
với thành tích đối ngoại của mình. (Ảnh minh họa)
“Đây là số tài khoản của em. Sếp chuyển 1.000 USD nhé vì anh Hai đã hứa như vậy với em đêm qua”. Đó là mức giá qua đêm với khách trung ương mà M. đã nhắn nhủ với sếp trực tiếp của mình qua tin nhắn di động. Thông tin nội bộ còn tiết lộ rằng, không chỉ riêng M. mà 3 người đẹp còn lại trong nhóm “Tứ đại Mỹ nhân” đều tự nguyện thay phiên nhau tham gia công nghệ dịch vụ từ A-Z này. Như vậy, chỉ từ quan hệ đối ngoại trong công việc mà những nữ nhân viên này đã trượt chân khá dài trong phạm trù đạo đức theo nghĩa tiêu cực chỉ vì tham vọng nhanh chóng “cải thiện” cuộc sống đến mức không còn làm chủ được bản thân mình.   

Tất nhiên, những người bị ảnh hưởng đầu tiên và trực tiếp chính là chồng và con của những phụ nữ này. Có thể họ đã quá vô tư hay cũng có trường hợp nhắm mắt chấp nhận để vợ mình trở thành “của công” chốn công sở vì nhiều lý do khác nhau. Câu chuyện về những “mớ rau sạch” này đang tiếp tục được đồn thổi ngày càng nhiều và nó chính là hệ lụy tất yếu từ xu hướng lên ngôi của chủ nghĩa vật chất, nhưng cũng chính là sự xuống dốc của đạo đức trong xã hội ngày nay.

(sangkhoaivn.com) Tuy cảnh giác nhưng nhiều bà vợ vẫn vô cùng sơ suất, nuôi ong tay áo, cho đến khi ông chồng tự lòi đuôi.

Osin và ông chủ tòm tem là chuyện xưa như trái đất. Tuy cảnh giác nhưng nhiều bà vợ vẫn vô cùng sơ suất, nuôi ong tay áo, cho đến khi ông chồng tự lòi đuôi.

“Nó chửa à? Anh có biết gì đâu?”

Bà vợ nào nuôi osin để trông con mà không nghĩ đến khả năng chồng mình “ăn vụng”? Họ không nghĩ thì cũng có cả trăm bà khác nhắc cho họ nhớ. Thế nhưng với Dung, đấy vẫn chỉ là chuyện thiên hạ, thật khó hình dung nó xảy ra trong nhà mình, vì anh Dương chồng chị rất hiền lành, nhút nhát. Hồi xưa thích chị, nói thật ra là yêu mê yêu mệt, thế mà anh chỉ dám nhìn trộm hoặc kiếm cớ lảng vảng bên cạnh, hễ chị hỏi đến là lại lung túng như gà mắc tóc.

Cái kiểu si tình tội nghiệp ấy làm Dung và các bạn cười rũ. Nhưng cười người hôm trước hôm sau người cười, Dung không ngờ mình lại thích rồi yêu Dương lúc nào không biết. Chị ra sức bật đèn xanh, khiến anh sung sướng phát điên, bạo dạn hơn nhiều, nhưng mãi vẫn không đủ gan “chốt hạ”. Cuối cùng, cũng chính Dung phải “ra đòn quyết định”. Dương mừng quá, vừa chính thức yêu nhau được mấy tháng đã cưới luôn. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi, Dung chẳng phải ghen chồng bao giờ vì anh vẫn nhát gái y như trước, gặp phụ nữ là không biết giao tiếp, cuối cùng chỉ chước chuồn là nhanh.

Ngay cả chuyện thuê osin này, anh Dương cũng nhiều lần tỏ ý không thích. Anh thấy rất phiền khi có người lạ, mà lại là phụ nữ, trong nhà. Dung chẳng phải người vợ tin chồng mù quáng. Khi chị osin tuổi 37 không chồng về sống trong nhà, chị cũng để mắt theo dõi phản ứng của chồng, và sau một thời gian thì hoàn toàn yên tâm. Chị nghĩ, nếu như 1.000 đàn ông có tới 999 thằng đểu thì chồng mình là gã đàn ông cuối cùng, kẻ duy nhất còn lại kia.
Ôsin mua bao cao su cho… chồng - 1
Chị nghĩ, nếu như 1.000 đàn ông có tới 999 thằng đểu thì chồng mình là gã đàn ông
cuối cùng, kẻ duy nhất còn lại kia. (ảnh minh họa)
Thế rồi mới đây, chuyện xảy ra; nói chính xác là xảy ra lâu rồi nhưng mới đây Dung mới biết. Đó là khi chị thấy osin có biểu hiện lạ. “Sao trông chị ấy như người có bầu, lông mày thì dựng, mũi thì to, người cứ ộ ệ thế nào”, Dung thầm nghĩ. Chị bắt đầu rà soát trí nhớ xem osin nhà mình có hay quan hệ với những ai, giờ giấc ra ngoài của chị ta ra sao. Dung nhớ, một đồng nghiệp từng kể osin nhà cô ấy hẹn hò với giai những lúc ra công viên tập thể dục, chắc chị giúp việc nhà mình cũng thế chăng? Dù là chị ta chửa với ai thì chắc cũng không thể thuê được nữa, vừa phiền vừa mang tiếng.

Tối đó, khi Dung giở hộp thịt quay mua về để xếp vào đĩa, chị osin đang xới cơm cho cả nhà bỗng rùng mình, bưng miệng ọe một tiếng rõ to. Để đỡ buồn nôn, chị ta vớ lấy nửa quả chanh ở đĩa muối trên bàn, ăn ngấu nghiến. Bất giác, Dung ngó sang chồng và thấy anh nhìn osin với ánh mắt hoang mang, sợ hãi. Nỗi nghi ngờ lần đầu tiên nảy mầm trong lòng Dung và lớn nhanh như thổi. Tối đó khi về phòng, Dung bảo chồng: “Hình như chị A. (tên người giúp việc) có chửa đấy anh ạ”. Lập tức anh Dương luống cuống bảo: “Nó chửa à? Không không anh không biết gì đâu”. Đến đây thì chị Dung biết chắc điều gì đã làm anh tái mét mặt mày khi osin nôn ọe. Chị “xoay” thêm vài câu nữa là anh hết đường chối cãi.

Phát hiện osin mua bao cao su cho… chồng

Nhìn cô osin tuổi 18 người ngắn một mẩu nhưng ngực với mông cứ phồng lên như cái sàng, chị Hoài, 43 tuổi, cũng hơi lo ngại, nhưng là lo cho thằng con trai đang học cấp ba là chính, chứ ông chồng già của chị đã ngoài 60 rồi, tính lại khảnh. Gu phụ nữ của ông bộc lộ từ hồi trẻ là những cô không nhất thiết phải xinh nhưng dáng người gọn ghẽ nhẹ nhàng, cốt cách thanh lịch, tinh tế kiểu gái Hà Nội. Còn những cô da đen, mặt vuông, chân như bàn cuốc, nói ngọng l với n như cô bé Hồng osin thì không làm ông khó chịu là may.

Nhà chị Hoài có mẹ già hơn 80 tuổi ốm đau, chị lại sức yếu nên cần thuê giúp việc để chăm sóc. Cô bé Hồng lại rất được việc, vừa nhanh nhẹn vừa có sức khỏe, không hay than phiền, lên mặt đòi hỏi như mấy bà tuổi sồn sồn trước đây. Hầu như cả nhà, ai cũng hài lòng về cô gái trẻ.
Ôsin mua bao cao su cho… chồng - 2
Sau khi cho cô osin nghỉ việc trong lặng lẽ, chị Hoài đành kiếm
người giúp việc có tuổi. (ảnh minh họa)
Thực ra, nhìn cô gái tuy xấu nhưng hừng hực sức xuân, khi cười thì mắt với môi đều tít lại trông khá lẳng, chị Hoài cũng thấy lo cho Hồng. Con gái quê mới lớn xa nhà kiếm sống ở chốn thị thành, tinh thần và thể xác rạo rực đòi hỏi, trong khi những gã lừa tình thì đầy rẫy khắp nơi, nếu có lỡ dại thì khổ cả đời con gái.

Sáng chủ nhật hôm ấy khi Hồng đi chợ về, tay xách nách mang nhiều thứ rất nặng, chị Hoài liền chạy ra xách đỡ. Nếu như mọi lần, cô gái sẽ nhanh nhẹn sẻ bớt “gánh nặng” cho bà chủ thì nay, Hồng rối rít bảo thôi thôi, cháu tự xách. Bà chủ cầm lấy mấy cái túi thì cô nàng luống cuống giằng ra, khiến chị Hoài ngạc nhiên hết sức. Khi cái bọc nhỏ bằng nylon đen rơi ra từ túi hành tỏi, gương mặt Hồng lộ vẻ sợ hãi, vội cúi xuống để nhặt kèm theo lời thanh minh: “Gói băng vệ sinh của cháu ý mà”.

Chị Hoài nhanh tay nhặt cái gói lên, mở ra xem thấy một mớ bao cao su, liền nghiêm mặt bảo: “Cháu vào bếp cất đồ đi rồi lên phòng, cô nói chuyện”. Khi cô bé len lét đi lên với gương mặt tái mét, chị bắt nọn: “Cô đã để ý từ lâu rồi. Giờ cháu nói đi, xem cháu thành thật đến đâu. Cháu mua mớ bao này về làm gì?”. Hồng quỳ sụp xuống ôm lấy đầu gối bà chủ: “Cháu…, tại bác trai nhờ cháu mua. Bác mà đi mua thì người ta nghi. Cô ơi tha cho cháu. Những tiền và nhẫn bác cho cháu, cháu sẽ trả lại cô hết”, rồi cô nàng ngồi bệt xuống khóc hu hu.

Hoài ngồi lặng. Hóa ra không phải con trai chị tò mò nghịch ngợm, chính là ông chồng già mà chuyện chăn gối từ lâu đã “vài tháng đôi lần có cũng không”, ông chồng vốn vẫn chỉ coi gái Hà Nội mới đáng cho mình để mắt.

Sau khi cho cô osin nghỉ việc trong lặng lẽ, chị Hoài đành kiếm người giúp việc có tuổi. Nhưng dù osin mới vừa già vừa xấu, chị cũng đâm ra nghi ngờ, soi mói, bởi chuyện đã xảy ra khiến chị tâm niệm một điều là không nên tin chắc điều gì cả, vì bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.
(sangkhoaivn.com) Khi đang chập chờn cơn mơ thì tôi thấy bàn tay ai đó đang sờ soạng ngực mình

Sau khi đọc được chia sẻ của một bạn gái "Ám ảnh tiếng rên rỉ hằng đêm" thì tôi lại chợt nhớ đến những gì mình đã từng trải qua khi còn là một cô sinh viên năm nhất.
Tôi cũng như bạn, một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố học đại học. Cũng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mới đầu lên thành phố, cha mẹ gửi tôi ở nhà một người họ hàng xa. Nhưng khổ nỗi, nhà người quen của tôi ở cách trường khoảng 15 cây số nên việc đi lại cũng rất khó khăn. Ngày đó, ở khu tôi ở chưa có xe buýt và cũng vì nhà quá nghèo nên bố mẹ chưa mua được xe đạp cho tôi đi học.

Và thật may mắn khi đi nhập học, tôi đã quen được một người bạn cùng lớp cũng ở gần chỗ trọ của mình. Kể từ đấy, tôi và bạn ấy cứ đèo nhau đến trường bằng chiếc xe đạp cũ kỹ đó. Nhưng đến giữa năm nhất thì bạn ấy phải chở cô em họ đi học cùng đường nên tôi không được đi chung với bạn nữa. Trong lúc khó khăn, tôi bắt đầu có ý định xin cha mẹ ra ở trọ gần trường cho tiện việc học tập và đi lại.
Một người bạn gái trong lớp chơi thân với tôi biết chuyện nên đã rủ tôi ra ngoài ở chung cho vui. Khi thấy bạn kể ở ngoài tự do, thoải mái, phòng cũng khá thoáng mát mà giá không quá đắt nên tôi rất hào hứng nhận lời.

Cuộc sống của chúng tôi khá vui vẻ cho đến khi bạn tôi có người yêu. Và người yêu của bạn tôi cũng giống như anh chàng trong câu chuyện của bạn, ban đầu là thi thoảng đến phòng chơi, sau đó ở lại ăn cơm với mật độ ngày càng dày, rồi đến khi anh ta coi phòng chúng tôi như phòng mình, hễ tan học, anh ta lại đến, sinh hoạt, vệ sinh và ăn cơm đều đặn ngày hai bữa.

Thời gian đó, bạn tôi mang cả đồ anh ta về giặt và treo lủng lẳng khắp phòng. Phòng thì chật, đồ đạc nhiều, lại lổn nhổn quần áo con trai, quần đùi, quần sịp trông rất khó coi. Tuy nhiên, nghĩ đấy là trách nhiệm của bạn thân mình với người yêu nên tôi cũng im lặng, không góp ý.
Thời tiết mùa Đông, Hà Nội lạnh thấu xương thấu thịt. Hai chúng tôi cũng chỉ có hai cái chăn không quá mỏng để đắp cho qua mùa đông. Nhưng một hôm, người yêu bạn gái tôi ở lại chơi đến tận khuya, thấy trời lạnh quá nên anh ta ở lại phòng ngủ. Cũng vì thấy không tiện nên hai người tự nguyện ngủ dưới dất, để tôi ngủ trên giường.

Khi thấy thời tiết quá lạnh, bạn gái tôi lại mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn nằm dưới sàn nhà, lại phải đắp chung cái chăn nhỏ với người yêu nên tôi cũng ái ngại và bảo cô ấy: "Cậu lên giường ngủ cho ấm, để anh ấy ngủ dưới một mình cũng được. Con trai họ khỏe, không hay đau ốm như bọn mình đâu".

Ôm cô này... tay mò sang cô kia, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh nhan, tinh yeu, chuyen ay, quan he tinh duc, doi tinh nham, tinh yeu sinh vien, song thu, ban tre cuoc song, bao, bao phu nu, tam su 24h
Kể từ ngày ra ở riêng, cuộc sống của tôi vui vẻ, thoải mái hơn hẳn (Ảnh minh họa)

Nhưng vừa lên nằm với tôi được một lúc thì cô bạn tôi không an tâm về người yêu nên đề nghị: "Để anh ấy lên đây ngủ với bọn mình cho ấm cậu nhé!". Nhìn thấy anh ta nằm co ro tội nghiệp dưới sàn nhà, tôi cũng gật đầu đồng ý.

Nửa đêm, đang ngủ ngon giấc thì tôi lại bị giật mình bởi cái giường kê tạm rung rung... và mỗi lúc chiếc giường rung càng mạnh. Tôi bắt đầu sợ hãi, hoang mang vì biết chắc chắn điều gì đang xảy ra nên nhẹ nhàng quay mặt vào tường, không dám cự động gì suốt đêm hôm đó.
Kể từ lần ấy, tâm trí tôi lúc nào cũng hoang mang, lo lắng... và chuyện chiếc giường bị rung cứ ám ảnh tôi mãi.

Thế nhưng, chưa dừng lại ở đó. Cũng trong một đêm lạnh, anh ta muốn ở lại với người yêu nên hôm ấy, ba chúng tôi lại ngủ chung một giường. Suốt đêm, tôi thao thức mãi mới chợp mắt được... nhưng lúc vừa chìm sâu vào giấc ngủ thì tôi bất chợt tỉnh giấc vì thấy một bàn tay đang sờ soạng ngực mình. Khi đã đoán biết chuyện gì đang xảy ra với mình, tôi trở người vào tường rồi giả vờ hét lên mấy tiếng như đang nói mơ. Cũng vì mấy tiếng hét của tôi mà cô bạn thân tỉnh giấc, còn anh ta không còn cơ hội để đụng chạm đến người tôi nữa.

Tôi đã định vạch trần bộ mặt sở khanh của anh ta ngay hôm đó. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô ấy đang hạnh phúc trong tình yêu, lại rất tin tưởng và nghe lời anh ta nên chắc chắn, những gì tôi nói, cô ấy sẽ chẳng tin đâu. Cũng vì thế nên tôi chọn cách im lặng.

Rồi trong một lần, biết bạn tôi đi học thể dục nhưng trưa hôm ấy, anh ta vẫn đến phòng chơi. Lúc tôi đang ngủ trưa thì anh ta mở cửa vào nhà (bạn tôi tin tưởng nên đưa cho anh ta một chiếc chìa khóa phòng). Dường như anh ta đã ủ mưu bấy lâu nay nên khi không có người yêu ở phòng, anh ta đã dở trò đồi bại với tôi. Cảm giác có ai đó đang sờ soạng người mình, tôi đã vật vùng tỉnh dậy thì thấy "con quỷ" ấy đang dở trò đồi bại với tôi... Căm phẫn đến tận cùng, tôi lấy hết sức đạp vào người anh ta rồi nhanh chóng mở cửa chạy ra ngoài.

Sau lần đó, tôi không còn tâm trí nào để học hành nữa. Cứ về đến phòng trọ là tôi lại hoảng loạn, sợ hãi vì cảm giác ánh mắt con quỷ đó đang soi xét mình. Cũng đã nhiều lần tôi định bụng kể cho cô bạn nghe tất cả những chuyện hắn đã làm với mình... nhưng sợ cô ấy hiểu nhầm, sẽ làm mất đi tình bạn đẹp nên tôi đành im lặng và lặng lẽ chuyển đến chỗ khác ở.

Dù cuộc sống của tôi lúc đó rất khó khăn... nhưng tôi gọi điện nhờ bố mẹ vay tiền họ hàng, làng xóm láng giềng cho tôi nộp tiền nhà. Bên cạnh đó, tôi cũng bắt đầu đi làm thêm, dạy thêm để đỡ đần bố mẹ, bắt đầu cuộc sống tự lập, không phải phụ thuộc, đề phòng ai. Và cũng kể từ ngày ra ngoài sống một mình, tâm trạng của tôi lúc nào cũng vui vẻ, thoải mái. Tôi có một không gian riêng để học tập, nghỉ ngơi, làm những gì mình thích mà không phải để ý, lo sợ ảnh hưởng đến người khác.

Bây giờ thì tôi cũng đã tốt nghiệp đại học và có một công việc ổn định. Nhìn lại chặng đường mình đã từng đi qua, tôi thấy quyết định ra ngoài ở riêng vẫn là quyết định đúng đắn, sáng suốt nhất của tôi từ trước đến giờ.
Qua đây, tôi cũng muốn khuyên cô gái đang gặp phải hoàn cảnh khó xử như tôi ngày xưa, hãy bỏ những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí và lặng lẽ chuyển ra ngoài sống. Hãy tự làm chủ cuộc sống của mình, bạn nhé! Không có gì hạnh phúc bằng cuộc sống tự do đâu!
Chúc bạn sớm tìm được câu trả lời cho bản thân mình!

(sangkhoaivn.com) Những thông tin, tin đồn về ngày tận thế vô tình lại khiến các nhà nghỉ, khách sạn tăng được doanh thu, và nhiều tình yêu lại chuyển thành…tình dục rất nhanh.

Cậu em cũng nói thêm rằng lượn qua 3 cái nhà nghỉ thì mới có “bãi đáp” để “chiến đấu” trước ngày tận thế, bởi 2 cái nhà nghỉ kia thì đều đã kín phòng. (Ảnh minh họa).
Cậu em cũng nói thêm rằng lượn qua 3 cái nhà nghỉ thì mới có “bãi đáp” để “chiến đấu” trước ngày tận thế, bởi 2 cái nhà nghỉ kia thì đều đã kín phòng. (Ảnh minh họa).
 
Nhà nghỉ đắt khách
Cả mấy tuần nay, cư dân mạng, các “con nghiện” mạng xã hội facebook cùng nhau bàn tán về cái gọi là ngày tận thế. Theo lịch của người May-a thì chỉ vài ngày nữa thôi là “bùm” một cái, cả thế giới bị hủy diệt và cả mấy tỉ dân trên địa cầu cùng nhau biến mất.
Có tận thế hay không, ngày tận thế là ngày nào, chẳng ai biết rõ. Vô số những ý tưởng từ nghiêm túc đến điên rồ, từ lãng mạn đến vớ vẩn, vô số những status “chém gió” tùm lum trên facebook. Sắp tận thế rồi, làm gì đi chứ?

Ai lo lắng về ngày tận thế, ai sợ sự diệt vong chẳng biết, chứ riêng chủ các nhà nghỉ, khách sạn thì rất mừng vì có “ngày tận thế”. Cái sự kiện “ngày tận thế” này vô tình lại khiến các nhà nghỉ, khách sạn đông lên.
Bắt đầu từ một câu chuyện nghe qua thấy vô cùng nhảm nhí của một đôi bạn trẻ mà tôi tình cờ nghe được trong quán café gần đường Trần Duy Hưng:

-    Sắp tận thế rồi, mấy mà chết em ơi. Trước khi chết, thực sự là anh muốn có một điều gì đó lãng mạn với em, lãng mạn cho tình yêu của chúng mình. Cậu trai trẻ nói.
-    Anh chỉ vớ vẩn, gở mồm, làm gì có ngày tận thế. Nhưng mà, biết đâu, có ngày đó thật, anh nhỉ… Nhưng mà anh muốn làm gì cho em, hay anh định mai mua tặng em cái…Iphone5 như anh đã nói à? Cô gái nhõng nhẽo trả lời.
-    Không em ạ, nhưng mà anh muốn…

Chả rõ là anh chàng dẻo mỏ chém gió này muốn cái gì, thấy cô gái kia cứ nhùng nhằng “không được đâu” một lúc lâu. Rồi đôi “chim bồ câu” này rời quán, và cứ lượn qua lượn lại trước một cửa nhà nghỉ gần đó. Thế rồi, cả hai chui tọt vào đó, và chả biết là họ làm gì trước ngày tận thế.

Cậu em tôi, vốn là một tay săn gái, “chăn rau” có hạng cũng gọi điện khoe rằng sau một thời gian “chăn” em “rau” rất “khoai chuối”, nhưng nhờ vin vào cái lí do rất trời ơi đất hỡi là “sắp tận thế” mà đã “thu hoạch” được. Nói đến ngày tận thế, cậu này cứ cười khùng khục bảo làm quái gì có cái tận thế nào hả anh ơi. Cậu em cũng nói thêm rằng lượn qua 3 cái nhà nghỉ thì mới có “bãi đáp” để “chiến đấu” trước ngày tận thế, bởi 2 cái nhà nghỉ kia thì đều đã kín phòng.

Trên facebook, rất nhiều những chàng trai, cô gái, trẻ lẫn đã qua tuổi teen từ lâu đều hô to quyết tâm: quyết có người yêu trước ngày tận thế, yêu hết mình đi, sắp tận thế rồi. Thậm chí là có cả khẩu hiểu: “Quyết….mất trinh trước ngày tận thế.”

Thông thường, phải đến gần ngày Noel thì nhà nghỉ, khách sạn mới cháy. Kinh nghiệm của các đôi trai trẻ “đi chơi Noel” các năm trước là cứ phải đặt phòng nhà nghỉ, muốn có phòng đẹp cho một đêm Noel là cứ phải đặt trước đến cả tuần. Năm nay, nhà nghỉ tuy chưa “cháy” phòng, nhưng đột nhiên lượng khác tăng cao, doanh thu tăng thêm, hóa ra là nhờ ở cái thông tin “ngày tận thế kia”.

Dạo một vòng trước những khu phố nhiều nhà nghỉ, khách sạn mini như Trần Duy Hưng, Kim Liên mới, thì thấy lượng khách ra vào có phần nhiều hơn. Nhà gửi xe của những nhà nghỉ này đông chật xe. Trời thì rét, trai thanh gái lịch càng có thêm lí do “kiếm chỗ nào cho ấm, yên tĩnh để thoái mái tâm sự.”

Cũng có những đôi vợ chồng, như anh Hùng bạn tôi, nhà thì chật trội, đông người, cứ “khởi động” thì con quấy khóc, nửa đêm phát ra tiếng cọt kẹt cũng ngại. Sắp…tận thế, hai vợ chồng nổi hứng “lãng mạn”, dắt nhau ra 1 cái hotel mini thật đẹp cho thay đổi không khí.

Một anh bạn tôi là chủ một nhà nghỉ 5 tầng, có tới gần 30 phòng cho thuê cho biết: “Chả hiểu tận thế là cái ngày quái gì, tôi thấy nhiều đôi trẻ vào thuê phòng hay nói đến cái ngày tận thế này lắm. Thôi thì chả cần quan tâm, nhờ cái tận thế này, mà thời gian này, ngày nào tôi cũng tận thu, kín phòng liên tục cả ngày.”

Và ngay sau cái “phi vụ” này, ngày “tận thế” đến sớm với em, khi ngay ngày hôm nay, cô vợ anh này thế nào phát hiện ra, tìm gặp em nói chuyện phải quấy. (Ảnh minh họa)

Đôi nào yêu nhau, muốn “chờ đón ngày tận thế”, có lẽ nên đi đặt phòng khách sạn ngay từ bây giờ, kẻ đúng cái dịp tận thế ấy, chẳng có chỗ để mà tâm sự.

Mất trinh vì ngày tận thế
Gần đến ngày tận thế, tôi bất đắc dĩ phải trở thành “nhà tư vấn tâm lý” bất đắc dĩ, phải trở thành người phải ngồi lắng nghe mà chả cần phải thấu hiểu cho một cô gái trẻ, khá xinh đẹp.
Mối tình đầu đời của em khá éo le khi em yêu phải 1 anh có vợ. Đến lúc tình yêu đắm say rồi anh kia mới cho biết là anh đã có vợ rồi, và sắp bỏ, cái “sắp” đấy cũng phải đến 10 lần mà chưa xảy ra, lúc nào cũng “sắp rồi…”. Em vẫn cứ yêu, em tin vào tình yêu đẹp, rằng tình yêu chân chính chẳng có lỗi gì, chỉ là em gặp anh ấy quá muộn. Cái thằng “anh ấy” của em đương nhiên miệng lưỡi dẻo hơn miệng lưỡi ngôi sao Sô-bít-Việt, kiểu gì cũng nói được, rằng thì em mới là tình yêu lớn của đời anh.

Em này yêu lãng mạn, nhưng cũng khá “rắn”, mấy lần ông có vợ kia đưa vào nhà nghỉ nhưng chẳng thành. Rồi thế nào, với cái lí do, chúng mình sắp chết rồi em ơi, sắp tận thế rồi, anh chưa muốn chết khi em chưa phải là của anh, chúng mình chưa phải là của nhau. Và thế là, đôi ta đưa nhau vào nhà nghỉ, hai bên abc xyz, lần này là “lần đầu” của em ấy.

Và ngay sau cái “phi vụ” này, ngày “tận thế” đến sớm với em, khi ngay ngày hôm nay, cô vợ anh này thế nào phát hiện ra, tìm gặp em nói chuyện phải quấy. Em vừa nói vừa khóc, vì chị vợ này hổ báo đại bàng quá, nói rằng chị ấy từng có kinh nghiệm xử lí đến cả chục em, đếm hết cả bàn tay như em rồi, vì anh chồng chị quá trăng hoa. Em khôn hồn thì…cút, đừng để chị phải làm nhiều và phải làm liều. Nghe bà chị kia “tâm sự” em hết cả hồn luôn, chỉ muốn ngày tận thế đến cho nhanh để em bớt khổ.

Khi em hỏi rằng anh ơi, giờ thì em đã đánh mất cái mà em giữ gìn bao nhiêu lâu nay rồi, sau này em lấy chồng thì anh ấy có dằn vặt gì em không. Ôi, tất cả bi kịch, chỉ là tại…cái ngày tận thế rất vớ vẩn kia.
Ngày tận thế, cứ cẩn thận, kẻo… mất trinh.
(sangkhoaivn.com) Lấy lý do dưới sàn nhà lạnh, cô bạn tôi đề nghị cho người yêu lên ngủ chung giường với hai đứa

Sau khi đọc được bài viết "Ám ảnh tiếng rên rỉ hằng đêm" sao tôi thấy bạn giống với hoàn cảnh của tôi trước đây quá!
Cách đây hai năm, tôi cũng đã rơi vào trường hợp y như của bạn bây giờ.  Bạn cùng phòng của tôi cũng là người cùng quê và ở rất gần nhà nhau. Chúng tôi đã có một tình bạn rất thân thiết, luôn giúp đỡ, chia sẻ với nhau từ những chuyện nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống.

Và rồi tình bạn của chúng tôi cũng đã thay đổi kể từ ngay cô ấy có người yêu. Ban đầu tôi cũng rất quý người yêu của bạn nên mỗi lần anh ta đến chơi, tôi để cho bạn ở nhà để có chút không gian riêng tư, còn mình thì đi chợ, cơm nước cho hai người ăn uống cho vui vẻ.
Nhưng rồi, mật độ của anh ta đến phòng tôi càng ngày càng dày, từ một tuần vài lần, cho đến một tuần 4, 5 lần và cuối cùng là ngày nào anh ta cũng có mặt. Chưa hết, có nhiều hôm anh ta muốn được ở bên người yêu nên ở mãi không chịu về, đến khi tôi nhắc nhở: "Anh về sớm đi kẻo chủ nhà đóng cửa" thì anh ta mới chịu về.

Rồi trong một lần trời mưa to, anh ta cũng được toại nguyện khi cô bạn tôi nói: "Hôm nay mưa to quá nên anh Tuấn ngủ ở phòng mình một hôm cậu nhé!". Thấy lý do bạn đưa ra cũng hợp lý nên tôi cũng vui vẻ đồng ý, với điều kiện trải chiếu cho anh ấy ngủ dưới sàn nhà.

Bạn thân rủ người yêu "chung giường", Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh nhan, tinh yeu, chuyen ay, quan he tinh duc, doi tinh nham, tinh yeu sinh vien, song thu, ban tre cuoc song, bao, bao phu nu, tam su 24h
Dù rất trách bạn nhưng tôi đã không bỏ rơi cô ấy lúc đau khổ (Ảnh minh họa)

Lần thứ hai, dù trời không mưa, cô chủ nhà trọ của anh ta cũng chưa đóng cửa nhưng bạn tôi vẫn đề nghị để cho bạn trai ngủ lại phòng trọ. Và hôm đó, bạn tôi nói rằng: "Ở dưới nền gạch lạnh lắm nên cho anh Tuấn ngủ trên giường với bọn mình cậu nhé!". Dù lúc đó, tôi không vừa lòng với hai người nhưng tôi cũng im lặng và không muốn làm to chuyện. Tôi nghĩ nếu to tiếng với họ thì mọi người trong khu trọ nghe được cũng không hay, có khi còn làm ảnh hưởng đến danh dự của chính bản thân mình.

Đến ngày hôm sau, khi anh ta đã về nhà, tôi ngồi lại nói chuyện với bạn và khuyên cô ấy: "Cậu nên nghĩ nghiêm túc lại mọi chuyện. Dù yêu nhau đến mấy nhưng cậu còn quá trẻ, cũng nên giữ khoảng cách với anh ấy. Nếu cậu cứ tiếp tục đưa anh ấy về ngủ thế này thì chẳng mấy chốc... Hơn nữa, tớ cũng không thích có đàn ông con trai ngủ trong phòng mình, cảm giác khó chịu và mất tự do lắm". Bạn tôi không nói gì nhưng tôi biết cô ấy không vừa lòng với những góp ý thẳng thắn của tôi.

Dù tôi đã chân thành khuyên ngăn nhưng khi yêu rồi, con gái mù quáng lắm, chỉ biết yêu là yêu thôi, còn bạn bè lúc đó đâu có quan trọng gì? Cô ấy không nghe lời tôi, không tôn trọng tôi và vẫn tiếp tục đưa bạn trai về nhà ngủ... Và khi đã không thể chịu đựng được nữa, tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc để tìm phòng trọ mới.

Tôi nghĩ rằng, khi đã là sinh viên, có học vấn, biết suy nghĩ hơn người khác nhưng vẫn không kiểm soát được hành động của mình thì trước hay sau gì cũng phải nhận hậu quả do mình gây ra. Và cô bạn thân của tôi cũng vậy, sau khi chuyển đi một thời gian ngắn thì tôi bất ngờ nghe tin cô ấy bị người yêu đá. Dù rất trách bạn nhưng tôi vẫn không bỏ rơi cô ấy lúc đau khổ, tuyệt vọng. Và lúc đó, tôi đã đến bên bạn mình, nâng cô ấy dậy, động viên, giúp đỡ cô ấy vượt qua được vấp ngã tình yêu đầu đời của mình. Và bây giờ chúng tôi vẫn là những người bạn tốt của nhau.

Bạn à! Đừng im lặng và cam chịu như vậy nữa. Hãy hỏi han bạn bè xem có phòng nao ở ghép được không hoặc liên hệ với ban quản lý ký túc để xin ở ký túc xá cũng được. Mình trưởng thành rồi, mình phải tự lo cho bản thân mình thôi bạn ạ! Chứ nếu cứ im lặng cam chịu cảnh sống chung với cặp vợ chồng hờ đó thì bạn chỉ có đường stress mà điên mất thôi.
Hãy tin tưởng vào lời khuyên của tôi... vì dù sao tôi cũng đã từng trải qua hoàn cảnh như bạn!

(sangkhoaivn.com) Dù biết tôi 'còn trinh' và anh ta chính là người đã phá đi cái màng trinh nhân tạo ấy nhưng anh ta vẫn nghi ngờ tôi vì tôi ‘biết’ quá nhiều.

Đàn ông giàu thường thích vợ còn trinh, họ tự cho mình cái quyền ấy vì họ có tiền. Họ chỉ đứng yên, không cần tán tỉnh cũng có rất nhiều cô gái ngã vào lòng họ. Nhưng không phải trong số những người con gái đó, họ có thể dễ dàng kiếm được một cô gái còn trong trắng. Thế nên, chắc chắn là họ sẽ thử, sẽ tìm kiếm cho tới khi nào thấy thì thôi.

Thế đấy, đàn ông cứ tha hồ chơi bời, số cô gái mà những người đàn ông giàu có qua đêm phải đếm trên 10 đầu ngón tay, thậm chí là đốt tay, thế nhưng họ vẫn muốn vợ mình chưa từng với ai.
Thế mới nói người giàu có quyền. Dù biết rõ sự bất công nhưng nhiều cô gái vẫn lao vào vì họ chỉ cần tiền, hy vọng một cuộc sống vương giả. Nhưng không phải ai cũng làm được điều đó vì họ không thể đủ tiêu chí, nhất là cái màng trinh mỏng manh kia họ đã dại dột hiến dâng cho một gã nào khác. Thế nên, việc quan trọng và trước mắt là phải làm sao yêu được chàng giàu mà vẫn còn trinh.


Ảnh minh họa

Tôi cũng vậy, cũng hy vọng có một cuộc sống giàu có, sung túc, điều đó với tôi không có gì là sai. Phụ nữ có quyền đòi hỏi, có quyền tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc. Chia tay mối tình đầu sau bao nhiêu thăng trầm cảm xúc, hạnh phúc thì ít mà đau khổ thì nhiều, tôi chấp nhận tất cả những tổn thương trong tình yêu, bởi khi yêu là phải chấp nhận.

Nhưng dường như, tôi đã trở nên vô cảm với đàn ông, không còn muốn lãng mạn, không còn muốn bay bổng và tìm kiếm những điều khác lạ nữa. Tôi đã đủ lớn và chín chắn để tìm một mái ấm, tìm cho mình một người có thể nương tựa. Thế nên, tôi muốn lấy chồng giàu. Nhưng việc trước mắt là tôi phải khiến cho anh ta tin mình còn trinh. Người giàu sẽ chẳng chịu chấp nhận một cô gái không còn trinh tiết bởi họ có quá nhiều lựa chọn.

Tôi liều mình đi vá trinh với hy vọng lấy được một người chồng giàu có. Với tôi, tình yêu chẳng còn ý nghĩa nữa, mục đích của tôi là lấy chồng đại gia, lấy chồng rồi sẽ yêu. Tôi đã tìm mọi cách để tỏ ra ngây thơ, trong sáng trong mắt anh ta. Nhưng dường như mọi sự cố gắng của tôi đã vô nghĩa. Hoặc là anh ta nhận ra tôi từng dâng hiến, hoặc là anh ta nghi ngờ những người con gái yêu anh ta nhanh chóng, hay anh ta đã có quá nhiều người xinh đẹp hơn tôi.

Dù biết tôi còn trinh và anh ta chính là người đã phá đi cái màng trinh nhân tạo ấy nhưng anh ta vẫn nghi ngờ vì tôi ‘biết’ quá nhiều, theo như lời anh ta nói. Một người con gái chưa từng làm "chuyện ấy" sẽ khó lòng biết được những điều giống như tôi. Dường như, túi tiền của mình đã khiến anh ta cảnh giác hơn rất nhiều, anh ta sợ bị lừa nên đã từ bỏ tôi sau vài lần yêu đương và cho tôi một số của cải vật chất cần thiết coi như quà bù đắp.

Cuộc sống trớ trêu vậy sao? Tôi chỉ muốn có chốn nương thân, muốn được trở lại là chính mình, muốn có một mái ấm, không phải lo cơm áo gạo tiền, vậy mà cũng không được. Tôi đau lòng lắm, có lẽ đó là cái giá phải trả cho những người tham giàu. Nhưng suy cho cùng, tôi có làm gì thái quá. Mới một lần phạm lỗi rồi muốn sửa sai, vậy mà cũng không được sao?

(sangkhoaivn.com) Chỉ có gã đàn ông dại dột mới đi cưới một cô nàng giỏi sex để mà lo bị 'cắm sừng'.

Tôi có thể không lấy vợ xinh, giỏi giang hay giàu có, nhưng nhất thiết phải chọn cô nào gầy gầy, trông có vẻ “yếu” chuyện ấy mới có ý định cưới xin. (Ảnh minh họa).
Tôi có thể không lấy vợ xinh, giỏi giang hay giàu có, nhưng nhất thiết phải chọn cô nào gầy gầy, trông có vẻ “yếu” chuyện ấy mới có ý định cưới xin. (Ảnh minh họa).
 
Kinh nghiệm cho thấy, đàn ông có khả năng đựng được mọi thứ giỏi hơn phụ nữ. Chỉ duy nhất một điều, chẳng có thằng đàn ông nào nhịn được đó là việc bị vợ cắm một “cái sừng” to tướng ở trên đầu. Kinh nghiệm này được tôi đúc rút qua hàng trăm câu chuyện lớn nhỏ và cũng từ đó, tiêu chuẩn chọn vợ của tôi dần hình thành trong đầu.

Tôi có thể không lấy vợ xinh, giỏi giang hay giàu có, nhưng nhất thiết phải chọn cô nào gầy gầy, trông có vẻ “yếu” chuyện ấy mới có ý định cưới xin. Lý do rất đơn giản, lấy vợ hơ hớ, lúc nào cũng cuồng nhiệt thì có khi bị cắm sừng lúc nào chẳng hay.

Tôi nói thế là có căn cứ hẳn hoi. Phụ nữ bây giờ chẳng giống ngày xưa nữa, họ quan niệm thoáng hơn rất nhiều về chuyện trinh tiết và chung thủy trong tình yêu. Cơ quan tôi phụ nữ còn ngoại tình nhiều hơn đàn ông. Cứ đến trưa là mấy chị cứ thi nhau “nghỉ trưa” ở nhà nghỉ cùng người tình. Miệng thì kêu than chồng không chung thủy, bạc bẽo nhưng cứ hở ra là lại “ăn vụng” ngay lập tức.

Bạn gái trước đây của tôi rất giỏi sex, cuồng sex. Tôi khi nào cũng phải “nai lưng” ra để đáp ứng “nhu cầu” của nàng. Thế mà có một lần tôi đi công tác, nàng đã ngã ngay vào vòng tay của thằng đàn ông khác khỏe hơn tôi. Tôi hận nàng và từ đó, phương châm chọn bạn đời của tôi phải là người thật “yếu” trong chuyện ấy.
Suy nghĩ là thế nên khi chọn người yêu, tôi cố tìm nàng nào gầy gò, yếu ớt một tí. Chắc hơn nữa thì tôi muốn “thử” trước khi quyết định tiến tới một mối quan hệ lâu dài.

Sau một thời gian dài để ý tìm hiểu, cuối cùng tôi cũng tìm được người ưng ý. Khi tôi cưới nàng, họ hàng hai bên, bạn bè đều tỏ ý không hài lòng vì nàng quá gầy guộc, yếu ớt. Nhưng tôi mặc kệ. Tôi thà lấy một người vợ yếu sinh lý mà chung thủy còn hơn vợ giỏi sex mà lẳng lơ.
Bạn tôi bảo cái lý do của tôi rất “củ chuối”. Có phải đàn bà nào giỏi sex cũng ngoại tình đâu. Hắn ta còn bảo tôi dại, lấy vợ giỏi sex nó mới thú. Tôi thì nghĩ khác. Vợ kém sex, tôi còn đi ngoại tình, chứ lấy vợ giỏi sex về, vợ lại “cắm sừng” mình lúc nào không hay. Gì chứ chuyện bị “cắm sừng” với đàn ông là một sự sỉ nhục ghê gớm.

Tôi thấy phụ nữ vị tha hơn đàn ông. Hơn nữa, đàn ông “năm thê bảy thiếp” là chuyện bình thường. Chứ đàn bà mà ngủ với người này, người kia thì là loại đáng “chém”. Mà cũng đúng thật, thử hỏi trăm thằng đàn ông thì cả trăm đều muốn bỏ vợ sau khi biết mình bị “cắm sừng”, nhưng phụ nữ thì khác, họ vẫn có thể tha thứ.

Tôi thấy phụ nữ vị tha hơn đàn ông. Hơn nữa, đàn ông “năm thê bảy thiếp” là chuyện bình thường. (Ảnh minh họa)

Như vợ tôi thì quá khỏe, bởi tôi biết được “mức độ” của nàng. “Chiều” tôi còn chưa được, nói gì đến chuyện đi “chiều” thằng khác. Nhiều lúc “yêu” vợ, tôi cũng chán lắm, vì nàng yếu và chẳng biết gì về nghệ thuật ân ái, nhưng cứ nghĩ đến chuyện vợ tôi chẳng thể hú hí với thằng đàn ông khác mà chỉ chung thủy với chồng, tôi lại thấy sướng rơn.

Tôi lấy vợ đã hơn 2 năm và cuộc sống gia đình tôi vẫn rất hòa thuận. Tôi rất hài lòng với người vợ kém sex của mình. Và lần nào quá “thèm thuồng”, tôi lại ra ngoài ăn vụng. Vợ tôi ngây thơ lắm, nàng chỉ cần chồng mình không có ý định bỏ theo một cô nàng chân dài khác là có thể bỏ qua mọi chuyện. Bởi bản thân nàng biết rõ hơn ai hết, nàng không đủ sức để chiều chồng mà dục vọng của đàn ông thì lúc nào cũng như “nước lũ”.

Đấy, tôi thấy mình thật thông minh khi chọn vợ “yếu sinh lý”. Vừa được “ăn vụng” vừa khỏi bị “cắm sừng”. Chẳng còn điều gì tuyệt hơn thế nữa!
(sangkhoaivn.com) Vừa thiu thiu ngủ, em lại bị giật mình bởi tiếng rên rỉ của cô bạn thân và người yêu bên cạnh
Hiện tại em đang bị stress rất nặng vì không biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào! Em rất mong khi đọc được những dòng tâm sự này, các anh chị hãy cho em những lời khuyên hữu ích nhất để em có thể giải quyết mọi chuyện một cách êm thấm.

Em đang là sinh viên năm thứ hai của một trường đại học ở Hà Nội. Trong suốt hai năm qua, em và Thanh (cô bạn thân từ thuở cấp ba của mình) ở chung một phòng trọ. Đều là con nhà nghèo, lại sống cảnh xa gia đình nên hai đứa yêu thương, lo lắng cho nhau như chị em ruột thịt trong gia đình. Hễ em bị sốt thì Thanh lại ân cần chăm sóc, nấu cháo, thuốc thang rất cẩn thận. Hay khi thiếu thốn tiền nong thì hai đứa lại san sẻ với nhau, chẳng bao giờ so đo đứa này thiệt, đứa kia hơn.

Cuộc sống hai đứa vẫn sẽ vui vẻ như thế nếu như trước đây nửa năm, Thanh không gặp Hùng, là người yêu của bạn bây giờ. Kể từ ngày yêu nhau, tình cảm hai đứa dường như không được như trước đây nữa. Dù tình cảm dành cho nhau vẫn không thay đổi nhưng kể từ đó, Thanh ít khi ăn cơm nhà, cũng ít thời gian tâm sự, chia sẻ với em hơn. Thi Thoảng, Thanh lại đưa Hùng về nhà chơi, rồi cùng nấu cơm và ba đứa ăn uống rất vui vẻ.

Nếu như chuyện chỉ dừng lại ở đó thì chắc em cũng chẳng có gì để phải lăn tăn, suy nghĩ. Kể từ ngày có người yêu, Thanh thay đổi một cách chóng mặt. Từ cô bé nhà quê với mái tóc dài xơ xác, Thanh cắt hẳn tóc ngắn, rồi ép vàng, làm xoăn như những cô gái sành điệu thành phố. Rồi bạn ấy cũng bắt đầu đầu tư tiền bạc mua quần áo, váy vóc để sao cho xứng với anh chàng gốc gác thành phố ở một tỉnh lân cận Hà Nội.

Ám ảnh tiếng rên rỉ hằng đêm, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh nhan, tinh yeu, chuyen ay, quan he tinh duc, doi tinh nham, tinh yeu sinh vien, song thu, ban tre cuoc song, bao, bao phu nu, tam su 24h
Cũng vì sợ Thanh tách ra ở riêng mà em cứ phải ngậm bồ hòn làm ngọt suốt mấy tháng nay (Ảnh minh họa)

Không chỉ "lột xác" về ngoại hình mà kể từ đó, tính cách của Thanh cũng thay đổi hẳn. Trước đây, Thanh rất nền nã, nết na, luôn quan niệm phụ nữ là phải công, dung, ngôn, hạnh, phải là "gái ngoan" trước khi về nhà chồng. Nhưng chỉ sau ba tháng có bạn trai thì dường như các quan niệm đó đều bị Thanh cho là "cổ hủ", là "không hợp thời".

Rồi dần dần, phòng trọ của hai đứa bị Thanh "chiếm dụng" dần. Không cần hỏi ý kiến của em, Thanh thản nhiên đưa Hùng về phòng sống chung như vợ chồng. Lần đầu tiên để Hùng ngủ qua đêm trong căn phòng 16 mét vuông của hai đứa, Thanh vẫn ngần ngại lấy lý do: "Hôm nay bố mẹ anh bạn cùng phòng của anh Hùng lên chơi nên anh Hùng sang đây ngủ nhờ một hôm nhé!". Nhưng kể từ sau hôm đầu tiên "ngủ nhờ" thì anh ta đã bắt đầu "giãn cơ mặt" và coi phòng của hai đứa em như "chỗ thân quen" của mình vậy.
Những lần đầu Hùng ở lại phòng, Thanh còn biết ý trải chiếu để anh ta ngủ ở dưới nền nhà. Nhưng rồi, thời tiết Hà Nội lạnh dần, Thanh "sợ anh Hùng cảm nên để anh ấy lên giường ngủ với bọn mình cho ấm". Dù lúc đó em rất khó chịu nhưng vẫn cố ngậm bồ hòn làm ngọt, để cho anh ta lên ngủ chung với hai đứa.

Có những đêm em đang chìm vào giấc ngủ thì lại bị giật mình bởi bàn tay ai đó vô tình chạm vào người mình. Lúc ấy, em chợt tỉnh giấc thì phát hiện ra bàn tay Hùng đang lần mò khắp cơ thể Thanh nên thi thoảng vô tình lại chạm vào người em. Và trong lúc nửa tỉnh nửa mê, em lại nghe được những tiếng thở gấp gáp, rên rỉ của hai người bên cạnh. Những âm thanh nhạy cảm đó khiến em sởn cả da gà, chỉ muốn vật vùng khỏi giường và đuổi anh ta ra khỏi phòng... Nhưng vì xấu hổ, vì không đủ can đảm nên em lại phải nhắm mắt giả vờ ngủ, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra với cuộc đời mình.

Khoảng thời gian này thì hầu như Hùng đã trở thành thành viên chính thức của phòng trọ hai đứa. Anh ta đang là sinh viên năm cuối, cũng thuê phòng ở với bạn nhưng ngày nào cũng đến đây ăn cơm, tắm rửa và ngủ lại qua đêm. Dù em không thích anh ta nhưng vì sợ mất lòng bạn nên lúc nào em cũng phải chuyện trò, cười nói vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra...

Có phải em nhu nhược quá không? Cũng vì hoàn cảnh nhà nghèo, không đủ điều kiện thuê một phòng riêng nên em phải cam chịu ở chung với "vợ chồng" bạn. Đôi khi em cũng muốn góp ý với Thanh về sự có mặt "quá dày" của anh ta trong phòng mình nhưng một phần sợ Thanh tự ái, một phần cũng lo sợ Thanh sẽ tách ra ở riêng nên em chẳng dám đề cập với bạn ấy về chuyện này.

Em thực sự đang rất bối rối và không biết phải làm sao sẽ giải quyết chuyện này một cách nhẹ nhàng, không làm phật ý tới Thanh, cũng như người yêu của bạn ấy! Em rất mong mọi người hãy cho em những lời khuyên bổ ích để giúp em thoát khỏi tình trạng này!
Em xin chân thành cảm ơn!

(sangkhoaivn.com) Vợ chồng em đang âu yếm và trao cho nhau những nụ hôn nồng nàn nhất, lúc thăng hoa, anh gọi nhầm tên em bằng tên người yêu cũ của anh.

Em bàng hoàng buông xuôi, sốc, đau đơn, dằn vặt bản thân... (Ảnh minh họa)
Em bàng hoàng buông xuôi, sốc, đau đơn, dằn vặt bản thân... (Ảnh minh họa)
 
Năm nay em 26 tuổi, lấy chồng gần 2 năm và có một cháu trai 16 tháng tuổi bụ bẫm, xinh xắn, đáng yêu. Ai nhìn vào cũng khen em may mắn khi lấy được anh. Phải công nhận một điều rằng anh rất ưa nhìn, đàn ông, ga lăng, nhìn chung anh khá chu toàn với mẹ con em.

Trước đây, anh tương đối ham chơi nhưng từ khi lấy em, anh thay đổi hoàn toàn, anh tu chí làm ăn và có trách nhiệm lớn với gia đình nhỏ của mình. "Chuyện ấy" của vợ chồng em cũng mỹ mãn, chúng em khá hợp nhau nên có lẽ vì vậy cũng khiến tình cảm giữa hai vợ chồng ngày càng gắn bó.
Nhưng rồi, ảo mộng về một gia đình hoàn mỹ xem ra tan nát vào một ngày vừa qua. Tồi tệ hơn là lúc đó, vợ chồng em đang âu yếm và trao cho nhau những nụ hôn nồng nàn nhất, lúc thăng hoa, anh gọi nhầm tên em bằng tên người yêu cũ của anh.

Đương nhiên, ngay lúc đó mọi cảm xúc trong em tắt lịm... Em bàng hoàng buông xuôi, sốc, đau đơn, dằn vặt bản thân... biết bao cảm xúc lẫn lộn cứ thế ùa về.
Em tự trấn an mình bằng sự ấm áp trong vòng tay anh nhưng sự việc này lại tiếp diễn tới lần thứ 2. Vậy là không phải 1 lần em nghe thấy anh gọi nhầm tên em.

Em tra khảo thì anh thẳng thắn khai rằng vẫn thương thầm trộm nhớ em người yêu cũ. Rồi anh giải thích chỉ hơi nhầm lẫn thôi còn tuyệt đối vẫn yêu em...
Nhiều đêm em khóc tức tưởi một mình vì nghĩ mình bị xúc phạm, bị bỏ rơi. Anh là người đàn ông tốt, chăm lo vợ con hết mực nên khi xảy ra chuyện đó, em đau đầu lắm. Em mệt mỏi quá chị ạ!
Liệu có lúc nào tình cũ không rủ cũng tới không ạ? Và làm thế nào để khiến anh quên sạch về "vị khách" quá khứ kia? Em mong nhận được lời khuyên chân thành từ chị.
(Thanh Nga, An Dương Vương, TP HCM)

Chị rất hiểu cảm xúc trong em khi bị chồng nhầm tên 2 lần: buồn bã, thất vọng, nghi ngờ, chán nản...
Nhưng theo chị nghĩ, em cần tự hào vì mình đang là vợ của anh ấy, em đang có một gia đình hạnh phúc với chồng và đứa con xinh đẹp. Dù anh vẫn còn vấn vương tình cũ nhưng trên hết anh vẫn làm tròn trách nhiệm làm chồng, làm cha trong gia đình.

Em nên nghĩ rằng, tâm lý "con cá mất là con cá lớn" khiến anh ấy đôi lúc còn tơ tưởng tới mối tình trước đây một chút cũng là chuyện bình thường của nhiều người. Nhưng chồng em "tử tế và ngoan ngoãn" hơn nhiều người đàn ông khác khi khai báo thành thật tình trạng của vụ việc này.
Đúng là nếu anh không lỡ miệng thì em cũng sẽ không bị đau lòng, nghĩ ngợi, cũng không phát hiện ra sự việc. Tuy nhiên em hãy đánh giá cao hành động này của chồng mình.

Qua chuyện này, em còn hiểu được tình cảm, tư tưởng sâu thẳm trong tâm hồn người bạn đời của mình.
Thay vì khóc lóc, trách móc, giận hờn, em hãy nói chuyện tế nhị, nhẹ nhàng với anh ấy về cảm xúc hụt hẫng khi "đón nhận" cái tên không phải của mình. Sau đó, em hãy hết lòng với chồng con, quan tâm hơn tới anh ấy và vun đắp cho hạnh phúc gia đình mà mình đang có.

Chị tin rằng với sự cao thượng, đáng yêu, biết điều của em, anh ấy chắc chắn sẽ cảm thấy thật "vô duyên" khi phát ngôn bừa và thấy mình may mắn vì đã lấy được người vợ hiền thảo như em.
Đó chính là cách tốt nhất để đẩy hình bóng của cô gái kia ra khỏi đầu chồng em.
Vợ chồng tôi mới sinh một cháu trai nhưng nó lại giống mẹ hoàn toàn về nét mặt, ngón tay, chân. Tôi chỉ thấy bé giống tôi ở phần tóc, lông mày. 
 
Mặc dù không nói ra nhưng tôi cảm thấy bố mẹ tôi không được vui lắm vì cháu nội mình không giống bố.
Bản thân tôi cũng đôi chút buồn và có nỗi khổ trong lòng không dám nói cùng ai rằng liệu bé có đúng là con trai tôi không? Bạn bè tôi cũng thường nói ra nói vào rằng đó là con người khác. Điều đó làm tôi rất buồn. Đôi khi có cảm giác không dám khoe con trai mình với ai. Vấn đề này cũng khiến cho tình cảm vợ chồng tôi nhiều lúc sứt mẻ.

Vậy trường hợp của tôi là thế nào, vì người ta thường nói con trai phải giống cha, con gái giống mẹ. Xin được nói thêm chút nữa là hàng xóm vẫn thường nói tôi giống bên ngoại nhiều hơn bên nội. (Nam, 27 tuổi, Hòa Bình)

bo-jpg-1355892960_500x0.jpg
Ảnh minh họa
Trả lời
Bạn biết đấy, mỗi đứa trẻ được cấu tạo nên từ một nửa của bố và một nửa của mẹ. Nhưng tùy thuộc vào sự sắp xếp ngẫu nhiên của các gene và tùy thuộc vào tính chất của gene là trội hay lặn mà bộ phận này của con sẽ giống mẹ, bộ phận này giống bố... Có những đứa trẻ là kết tinh của những nét đẹp nhất của bố mẹ, nhưng cũng có bé là sự gộp lại những nét không đẹp nhất của đấng sinh thành. Một số trẻ lại không giống bố mẹ mà giống với người cách nó một thế hệ như ông, bà...

Chính bởi sự kết hợp và chắt lọc đó nên trẻ sinh ra vốn rất đa dạng. Điều này cũng không dựa trên giới tính của trẻ. Nghĩa là không phải cứ con trai thì giống bố nhiều còn con gái thì giống mẹ nhiều.
Nếu không có sự đa dạng như thế, thì người ta sẽ giải thích như thế nào nếu một đứa trẻ sinh ra không có nét gì giống bố và giống mẹ? Hay một bé gái sinh ra lại giống bố hoàn toàn mà không hề có nét gì giống mẹ? Con trai thì cho rằng có thể không phải là con của chồng nhưng con gái mà giống bố hoàn toàn trong khi không có nét gì giống mẹ thì phải chăng là do người nam tự sinh ra hoặc nhờ người khác sinh?

Mối quan hệ vợ chồng luôn dựa trên tình yêu và sự tin tưởng dành cho nhau. Tình yêu và sự tin tưởng ấy được xây lên từ quá trình quen biết và tìm hiểu nhau, cảm nhận về nhau. Nếu bạn hiểu về vợ mình, có niềm tin vào vợ mình thì hẳn em bé sinh ra có không giống bạn một chút nào thì đó cũng không phải là điều khiến bạn phải bận tâm, bạn có nghĩ vậy không?

Còn nếu thời gian tìm hiểu và kết hôn với nhau không giúp bạn hiểu về lối sống, phẩm chất của vợ của mình, không giúp bạn có được niềm tin vào cô ấy thì dù một đứa trẻ sinh ra, nếu có giống bạn hoàn toàn cũng chưa chắc đã là sợi dây nối kết hạnh phúc gia đình. Và trong trường hợp này, bạn có thể cân nhắc việc đi xét nghiệm ADN để giải tỏa những trăn trở trong lòng mình.

Tuy nhiên khi làm điều này thì bạn cũng sẽ đối diện với nguy cơ vợ bạn cũng như con bạn cảm thấy bị tổn thương. Và khi ấy bạn biết chính xác bé là con bạn thì gia đình bạn cũng khó có được hạnh phúc bởi khó có gì bù đắp được sự tổn thương mà vợ và con bạn phải đối diện chỉ bởi một điều cháu không giống bạn nhiều như bạn đã giống bố bạn.

Chúc bạn có lựa chọn sáng suốt nhất!

(sangkhoaivn.com) Hai lần dụ Hải vào nhà nghỉ mà không ăn thua, cộng với vô số lần anh bỗng nhiên cắt ngang sự thân mật đang lúc cao trào là đủ khiến Hằng nghi ngờ và muốn chia tay.

“Hoặc anh bất lực, hoặc là đồ đểu”
Rất nhiều lần, Hải nghĩ mình phải nói thật với bạn gái để chấm dứt sự hiểu lầm, nghi ngờ của cô, nhưng mỗi lần định mở miệng là lại thấy không sao cất lời, thế là thêm một lần tặc lưỡi “thôi để hôm khác”. Rồi đùng một cái, Hằng đòi chia tay, lý do là: “Anh không thật lòng với em”.

Hải cuống lên mà rằng em ơi, em chê gì thì anh chịu, chứ thật lòng thì không ai bằng anh được, có gì nghi ngờ em cứ nói. Hằng bảo anh không tự biết thì cô mặc kệ, rồi bỏ về luôn. Ngay hôm sau, cô bạn thân của Hằng tức tốc gọi điện cho anh hẹn gặp, chưa ngồi xuống đã hỏi độp luôn: “Cái Hằng nó bảo anh một là đồ đểu, hai là liệt dương. Nói đi, anh thuộc ca nào? Có khả năng thứ ba không?”.

Chỉ nghe thế, Hải đã hiểu: Hằng nghĩ anh không có khả năng đàn ông nên lâu nay dù hai người âu yếm, gần gũi đến đâu, anh cũng không đi quá giới hạn. Thậm chí những khi cảm xúc dâng trào, anh còn đẩy bạn gái ra thay vì ôm sát vào mình.  Hai lần bị Hằng  lôi vào nhà nghỉ, Hải đều hiểu rõ chẳng phải do cô quá “ham hố” chuyện tình dục đến mức không đợi được, mà chỉ vì muốn “kiểm tra” anh.

Hằng khẳng định, việc anh tán hươu tán vượn trong nhà nghỉ để câu giờ rồi kiếm cớ về sớm là bằng chứng cho thấy cô nghĩ đúng. Ngay cả nếu anh hoàn toàn khỏe mạnh thì việc cố trốn tránh như vậy khi biết rõ tâm tư của cô cũng chứng tỏ một điều, sự đam mê của anh với cô quá leo lét, hoặc anh có bụng dạ khác, không xác định lâu dài với cô.

 
Ảnh minh họa

Với đàn ông, không gì tệ bằng bị người ta, nhất là nữ giới, nghĩ mình bất lực. Hải không bất lực nên với anh, điều đáng sợ nhất là sự thực của mình bị phát hiện. Nhưng đứng trước nguy cơ mất người yêu, anh đành muối mặt đến gặp Hằng để nói ra bí mật đó: Anh yêu cô, anh khỏe mạnh, nhưng “súng ống” có “tầm vóc” quá  hẻo. Dĩ nhiên Hải đã đọc nhiều tài liệu để biết rằng “chừng đó” cũng đủ thực hiện các chức năng, nhưng anh không tin cái câu “trong ‘chuyện ấy’ kích cỡ không quan trọng” mà sách báo vẫn nhắc đi nhắc lại. Dù sao, cái cơ quan ấy vẫn là biểu tượng của nam tính, và nếu như những anh chàng “hoành tráng” được chị em nể phục, anh em ghen tỵ thì trường hợp ngược lại sẽ phải nhận được phản hồi tương ứng. Hải sợ Hằng khi biết được sẽ thất vọng, chê bai, thậm chí cười thầm, và anh không chịu nổi điều đó. 

Lời trần tình khiến Hằng thở phào, dí tay vào trán anh chàng: “Anh đúng là hâm”. Và sau này, sự hòa hợp về thể xác giữa họ khiến Hải tự nhủ, đúng là mình từng hâm thật.
Hải không phải trường hợp cá biệt. Rất nhiều người đàn ông chỉ vì quá mặc cảm về độ dài, độ lớn của cơ quan sinh dục mà không dám có tiếp xúc quá gần với nữ giới. Anh Cường, Phúc Thọ, Hà Nội, thậm chí còn không dám tìm hiểu, yêu đương gì, vì không chịu nổi cái viễn cảnh khi tình cảm “đến độ”, điểm yếu của anh bị phát hiện. Bao nhiêu năm bố mẹ giục giã, người quen mối mai, anh đều kiếm cớ lảng ra, đến mức ở tuổi 31, anh bị nhiều người nghi là gay chính cống. Không cam phận độc thân suốt đời, nhưng cũng không vượt qua được mặc cảm, cuối cùng Cường lấy hết can đảm đi tư vấn tâm lý. Vị chuyên gia cho hay ông từng tiếp rất nhiều khách hàng có nỗi niềm giống anh, có người thậm chí còn bị trầm cảm nặng. Sau một số buổi tư vấn, hiện anh đã có cái nhìn tích cực hơn  rất nhiều về cơ thể mình.

Thà bị “đá” còn hơn bị bóc mẽ “màn hình phẳng”
Không chỉ nam giới trốn chạy tình yêu vì mặc cảm về vùng cơ thể được cho là biểu tượng giới tính. Với phụ nữ, mặc cảm đó thường dồn vào vòng một – nơi mà ánh mắt của hầu hết đàn ông “dán” vào đầu tiên khi đánh giá nhan sắc và sức quyến rũ của chị em. Rất hiếm phụ nữ sở hữu vòng một “khiêm tốn” không cảm thấy tự ti ít nhiều về điều này. Nhất là bây giờ, khi ngực khủng được “tôn vinh” trên các trang mạng, khiến cho vẻ đẹp phụ nữ bị đồng nhất với ngực nở, mông cong, nỗi chua xót của các cô gái màn hình phẳng lại càng lớn hơn bao giờ hết.

Thực ra ngực lép là một nhược điểm mà chị em dễ dàng che giấu bằng những chiếc áo kín cổ, áo ngực có đệm mút, hay những miếng dán nâng đẩy, biến “gò thấp thành núi cao”. Tuy nhiên đó chỉ là những mẹo nhỏ đánh lừa thị giác, dành cho những người đối với nàng chỉ “kính nhi viễn chi” mà thôi. Chứ đã yêu đương thắm thiết, khi thị giác trở nên không đủ, các chàng chẳng khó khăn gì để phát hiện vòng một tròn trịa của bạn gái thực ta “ngó vậy mà không phải vậy”.

Các nàng ngực lép nghĩ, lúc đó thì thật nguy to, chàng sẽ cho rằng mình bị lừa, rồi chán mà chạy mất. Còn nếu không dùng các phụ kiện để “đánh lừa con mắt” ư? Chỉ sợ rằng các chàng chưa kịp ngắm xem đôi mắt nàng đẹp thế nào, cặp môi xinh ra sao đã vội quay đi tìm những gò bồng đảo nảy nở ở nơi khác rồi. Chẳng phải đàn ông, dù khi buôn chuyện bên cốc bia hay lúc chém gió trên mạng, vẫn luôn  nói rằng không có ngực chẳng phải đàn bà, ôm màn hình phẳng chẳng thà ôm khúc gỗ… hay sao?

Với tâm lý đó, Nhi, 26 tuổi, đã yêu 4 lần mà chưa một lần để chàng trai nào “khám phá” vòng một của mình. Lấy cớ gái đoan trang không thể suồng sã, cô chỉ cho phép người yêu được nắm tay, ôm hôn và vuốt ve bên ngoài, kiên quyết đẩy lùi mọi cuộc “lấn chiếm”. Cô “canh giữ vùng cấm” với tinh thần cảnh giác cao độ, đến nỗi các anh người yêu hoặc phát bực  vì tự ái, hoặc phát chán vì sự đề phòng quá mức khiến vẻ đắm say của một người đang yêu biến mất ở Nhi.

Có anh dùng sức mạnh để “xâm lược”, bị Nhi gồng mình phản kháng, bật cho chàng mấy cái tát. Tóm lại, cuối cùng thì hoặc các chàng chán mà bỏ, hoặc Nhi tuyên bố chia tay “kẻ xôi thịt”. Trong thâm tâm cô nghĩ, thà bị người yêu bỏ còn hơn sự thực bị phát hiện trước khi cưới, vì Nhi cho rằng nếu biết cô như thế, đằng nào họ cũng bỏ thôi.

Vân Dung cũng từng “khư khư” như Nhi, cho đến lúc bị chàng người yêu tinh quái tìm cách “trị”. Anh chàng này biết thừa tại sao bạn gái mình giữ gìn quá mức như vậy, chắc có nói cũng chẳng nghe, nên dùng chiêu “đánh úp”, khiến cô trở tay không kịp, rồi chàng ta cứ khen nức khen nở là xinh, là đáng yêu mãi. Dung dù nghĩ “căng đầy” vẫn hơn đứt “đáng yêu”, nhưng thái độ của bạn trai cũng khiến cô như trút gánh nặng: “Anh ấy biết, nhưng không coi là vấn đề, thế là OK”. Từ đó, cô mới thôi nghĩ ngợi khổ sở về chuyện màn hình phẳng, cư xử thoải mái hoàn toàn.
“Tốt nhất là không nên để một bộ phận làm khó cho toàn thể mãi”, Dung hài hước nói.

(sangkhoaivn.com) Có số điện thoại của anh rồi, em đã chủ động nhắn tin cả ngày lẫn đêm. Và anh cũng chưa bao giờ cảm thấy phiền về tin nhắn ấy.



Em quen anh qua một buổi gặp gỡ bạn bè, bạn em đã giới thiệu anh cho em. Anh đến bên em với biểu hiện của một người đàn ông thành đạt và thu hút. Em nghiễm nhiên hiểu rằng: Anh là người đàn ông độc thân, thành đạt và hấp dẫn.

Có số điện thoại của anh rồi, em đã chủ động nhắn tin cả ngày lẫn đêm. Và anh cũng chưa bao giờ cảm thấy phiền về tin nhắn ấy. Mỗi ngày có hàng trăm tin nhắn được gửi, cô gái nhiều đa cảm như em cảm thấy rung rinh về anh.

Em nói thích anh, chỉ sau vài ngày gặp gỡ nhắn nhủ. Anh nói đã yêu em và “không thể thiếu em mất rồi”. Em vẫn tưởng anh chưa có vợ, còn anh vẫn nghĩ em đã biết anh có gia đình rồi và hoàn toàn tự nguyện đến với nhau. Em còn nghĩ, tại sao người đàn ông tốt như anh mà trước giờ không có người nào nghiêm túc “đoạt lấy”, để mà yêu thương, nâng niu như em bây giờ.

Mãi sau này em mới biết, đó là 2 tháng vợ anh đi Nhật học, anh thật sự tự do, thoải mái và dành hết thời gian vốn dành cho vợ để dành cho em.
Ngày chị ấy về, vô tình cầm điện thoại của anh. Đọc hàng trăm tin nhắn em và anh gửi cho nhau. Thế là chị ấy giận…Anh không nói gì. Chị ấy gọi điện cho em. Bị chị ấy gọi điện, đánh ghen qua điện thoại mà từng lời như cứa vào gan ruột em. Thế nhưng, anh đã là một phần của cuộc sống của em. Em không thể quên anh!
Gặp anh, em đã thay đổi hoàn toàn ý nghĩ về việc yêu một người đàn ông có vợ. Em lại là người quá đặc biệt, em không đòi hỏi yêu người ta thì người ta phải làm gì cho em, mang đến cho em điều gì… Em yêu là yêu thôi, em yêu mà không cần giải thích.

Thời gian đầu em cũng hờn trách. Nhưng mà trách sao được khi cả hai đứa cùng hiểu lầm, hiểu sai ý của nhau. Anh vẫn nhắn tin, vẫn yêu em trong cấm đoán, đau khổ.
Anh bảo: Tất cả của anh bây giờ, là một khối chung với cô ấy, tách ra là chuyện không thể trong ngày một ngày hai. Vả lại, hai người đã có con chung với nhau, anh không thể quyết định vội vàng.

Anh đã chân thành đến như vậy thì em còn biết nói sao? Em chỉ mãi mãi là một người tình bé nhỏ muốn bên anh và không thể rời xa anh. Vì lúc này, hơi thở của em là hơi thở của anh rồi, làm sao em có thể giã từ nó được nữa? Em yêu anh, người đàn ông thành đạt, dù anh đã có vợ.

(sangkhoaivn.com) Hàng đêm tôi giấu vợ để ‘ngoại tình’ với búp bê, thỏa mãn thú vui mà vợ không mang lại được.

Đúng là đàn ông ham của lạ. Búp bê cũng là một loại của lạ khiến tôi mê mẩn. (Ảnh minh họa)
Đúng là đàn ông ham của lạ. Búp bê cũng là một loại của lạ khiến tôi mê mẩn. (Ảnh minh họa)
 
Đàn ông ai cũng thế, phụ nữ nhận xét chẳng sai. Nhưng từ ‘thế’ ở đây là ám chỉ mối quan hệ bên ngoài, những cuộc tình vụng trộm ngoài chồng ngoài vợ. Đàn ông không phải những gã nghiện sex nhưng nhu cầu sinh lý cao nên họ cần những cảm xúc khác lạ với những người phụ nữ khác. Và như thế, họ trở thành loại lăng nhăng.

Vợ tôi có tính hay ghen, không phải hơi ghen mà là ghen tuông thái quá. Thế nên, dù nhiều lần rất muốn đi chơi cùng bạn bè, hoặc thi thoảng thay đổi không khí thì vợ lập tức gọi về. Tôi không muốn vợ nghĩ ngợi nhiều lại khóc lóc nên phải tuân thủ. Và trong đám ấy, tôi là gã sợ vợ nhất.

Vợ lúc nào cũng yêu thương tôi và chính vì tình yêu ấy nên em không cho tôi có bất cứ mối quan hệ nào khác, đặc biệt là với con gái. Nhiều lúc vợ giận cả tuần, thậm chí hai tuần không thèm nhòm ngó tới chồng. Lúc ấy, tôi lại muốn gần gũi vợ và tìm cảm giác hưng phấn của đàn ông, thế nhưng vợ không cho. Nhiều lần như thế khiến tôi khó chịu vô cùng. Tôi đã quyết định tìm đến búp bê tình dục.

Tôi mua búp bê về chỉ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Người ta nói, búp bê tình dục gần giống như con người vậy, có thể mang đến cho bạn những cảm giác khác lạ. Và tôi đã liều thử, giấu vợ mua, lén lút những lúc vợ không có nhà hoặc khi giận vợ, tôi lại sang phòng riêng để vui vẻ với búp bê. Lâu dần thành thói quen, tôi bắt đầu cảm thấy thích thú khi được mân mê, ôm ấp con búp bê vô tri ấy. Tôi cũng không hiểu tại sao búp bê lại mang đến cho mình nhiều cảm xúc như vậy. Nhưng tôi thực sự thấy thích thú.

Và cứ thế, hàng đêm tôi giấu vợ để ‘ngoại tình’ với búp bê, thỏa mãn thú vui mà vợ không mang lại được cho tôi. Tôi chẳng còn thiết tha cãi vã với vợ, nếu có cãi cũng không muốn làm lành vì tôi nghĩ, không có vợ thì đã có thứ khác khiến tôi được vui. Hình như tôi sắp trở thành kẻ nghiện búp bê tình dục.

Đúng là đàn ông ham của lạ. Búp bê cũng là một loại của lạ khiến tôi mê mẩn. Tôi không muốn vợ ghen tuông, làm tan nát gia đình, nên búp bê là giải pháp tốt nhất cho tôi lúc này. Mà nếu chẳng may vợ có biết, có lẽ cũng không có lý do gì để sỉ vả tôi. Tôi đã chán ngấy cảnh ghen tuông thái quá, chán ngấy những câu hỏi tra khảo của vợ. Giờ tôi muốn yên phận với những con búp bê biết chiều tôi.
Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX