Ảnh chuyện trinh tiết

Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện trinh tiết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện trinh tiết. Hiển thị tất cả bài đăng
Tôi đọc được trong mắt chồng mình sự hả hê và hãnh diện nhiều lắm.
Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng mọi chuyện cũng đã êm xuôi. Tôi đang có một mái ấm mà nhiều người nhìn vào phải ngưỡng mộ. Chồng tôi yêu thương và chiều chuộng tôi hết mực. Điều đó hẳn không phải ai cũng có được, nhất là với những cô gái đã từng dại dột đánh mất đi sự trong trắng trước khi tới với chồng. Nhưng tôi lại làm được điều ấy. Tôi cho rằng việc đi vá trinh là quyết đinh sáng suốt nhất cuộc đời tôi.

Tôi là một người phụ nữ thẳng thắn. Bởi thế tôi không giấu giếm chuyện mình đã từng có một vài mối tình trước khi đến với chồng. Trong những cuộc tình đó, tôi đã từng đi quá giới hạn với hai người. Tất nhiên, cả hai trong số họ không ai đồng hành với tôi suốt cả cuộc đời.
Khi tôi quen và yêu chồng tôi bây giờ, những cử chỉ, dáng điệu của anh ấy cho tôi thấy rằng anh là một người khá gia trưởng và có phần phong kiến. Bởi thế tôi thực sự lo sợ chuyện mình không còn trong trắng sẽ là một sự đả kích lớn với anh. Tôi thấy anh là một người tốt, yêu thương tôi nhưng có lẽ anh sẽ không thể nào chấp nhận được sự việc tôi đã không còn trong trắng, mà tôi thì lại không muốn mất một người chồng tốt như anh.

Sau một thời gian dài suy đi tính lại, tôi quyết định đi vá trinh để xóa sạch đi những gì mà cuộc sống trước đó tôi đã làm. Mọi chuyện thật quá đơn giản.
Đêm tân hôn, nhìn thấy những giọt máu trên tấm ga trải giường, tôi đọc được trong mắt chồng mình sự hả hê và hãnh diện nhiều lắm. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng mọi chuyện cũng đã êm xuôi. Cho tới giờ, tất cả mọi điều mãi mãi là bí mật. Với chồng, tôi vẫn là một người phụ nữ thuần khiết, trong trắng đến vô ngần.
 Tôi cho rằng việc đi vá trinh là quyết đinh sáng suốt nhất cuộc đời tôi (Ảnh minh họa)
Tôi cảm thấy hạnh phúc khi mình đã có một quyết định đúng đắn. Nếu ngày đó tôi nói ra sự thật, có thể anh sẽ rời xa tôi hoặc nếu có tha thứ thì nó cũng sẽ là sự dày vò lớn đối với anh, điều ấy còn tàn nhẫn hơn gấp bội sự nói dối này. Tôi nói dối để sống bên anh trọn đời, điều đó có gì sai trái đâu nếu không muốn nói đó là một quyết định đúng đắn.

Cho tới hôm qua, cô em gái của tôi chạy đến bên tôi khóc lóc. Nó thú nhận với tôi rằng giờ đây nó đang yêu say đắm một người đàn ông và có ý định tiến tới hôn nhân với anh ta. Chỉ có điều, em tôi sợ anh ta sẽ không chấp nhận nó bởi nó đã trót "đánh mất" với người tình trước. Một lần nữa, quá khứ lặp lại trong mắt tôi. Tôi không trách cứ em mà thay vào đó là tìm cách chỉ cho em hướng giải quyết.

Tôi mách cho em cách thức tôi từng làm nhưng nó nhìn tôi đầy ngạc nhiên xen lẫn sự thất vọng. Theo quan điểm của em tôi, hành động đó là đáng xấu hổ nếu không muốn nói là vô liêm sỉ. Nó cho rằng dám làm thì phải dám chịu, không nên lừa dối như thế. Nếu làm vậy sẽ phải tự dằn vặt về bản thân mình rất nhiều. Điều mà nó muốn làm là thú thật mọi chuyện với người đàn ông đó cho dù có thể sẽ bị anh ta bỏ rơi.

Tôi đã phân tích cho em gái rất nhiều rằng ai cũng có sai lầm và điều quan trọng là biết sửa sai. Nếu không còn trong trắng là một sai lầm thì việc đi vá trinh đó chính là sửa sai. Điều quan trọng là khi về làm vợ, mình sống tốt với chồng là được, đâu có phải nhất thiết thú nhận mọi chuyện mới chứng tỏ tình yêu chân thành và là người có lòng tự trọng.

Tôi và em gái tôi đã tranh luận rất nhiều và nó dường như vẫn không muốn làm theo ý tôi. Tôi hoàn toàn không muốn em gái mình thú nhận mọi việc bởi người đàn ông mà nó đang yêu bây giờ là môt người rất tốt, có kinh tế khá giả, lại yêu thương em tôi thật lòng. Nếu em gái tôi nói rõ mọi việc và anh ta chia tay thì thực sự là một mất mát lớn.

Tôi không biết phải làm thế nào để thuyết phục, ngăn cảm em gái mình đừng thú nhận mọi việc mà hãy đi vá trinh. Như thế mọi việc sẽ đơn giản hơn rất nhiều và chắc chắn em tôi sẽ hạnh phúc như tôi lúc này.
Thì tụt xuống khỏi giường, anh vẫn là anh, còn em đã là một người đàn bà.
Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như, tôi đã gặp không ít cô gái trẻ vì đã trao thân cho người yêu, nên về sau chấp nhận lấy “người đàn ông đầu tiên” ấy làm chồng, dù từ lần đầu tiên ấy cho đến đám cưới, cô phát hiện ra bao nhiêu những điều không ổn chút nào ở người chồng tương lai. Trên báo mạng, không khó để đọc được tâm sự kiểu như, đã trót trao thân cho người yêu, giờ anh ấy bỏ em, em biết làm thế nào?

Nhưng tôi hình như chưa gặp một anh đàn ông nào, nhằng nhẵng bám theo một cô gái và nằng nặc đòi, vì anh đã ngủ với em lần đầu tiên, vì anh đã biến em thành đàn bà, nên kiểu gì em cũng phải lấy anh làm chồng, anh xin em đấy! Em mà không lấy anh là chẳng còn cô nào thèm lấy anh nữa!!!
Vì thế nên tôi viết tạp văn này. Tôi chỉ muốn nói rằng:
Bạn có phải là người con gái đã bị màng trinh bắt cóc hay không? Và vì thế, bạn mang cả cuộc đời và hạnh phúc tương lai ra để chuộc?

Vì em đã dễ dãi với anh, nên em cũng dễ với thằng khác!
Một logic tuyệt vời mà đầu đàn ông có thể nghĩ ra. Không giấu gì bạn, tôi cũng nghĩ đúng y như thế đấy!
Nhưng vấn đề chỉ nằm ở chỗ: Anh ấy không bao giờ nói câu này trước khi đưa bạn lên giường! Anh ấy không bao giờ cảnh báo bạn rằng: Lên giường = dễ dãi!
Khi yêu, anh ấy chỉ dạy bạn làm phép toán dễ thương thế này:
Yêu = Dâng hiến!
Làm tình = Yêu!
Yêu = Lên giường!
Lên giường = Yêu thật lòng!
Còn trinh = Tự tin lên giường với anh ấy!
Lên giường = Sẽ được yêu nhiều hơn!
Thế mà sau lần đầu tiên ngọt ngào, thì hằng đẳng thức đáng nhớ của người tình đầu đã được sửa thành:
Lên giường = Dễ dãi!
Lên giường với anh một lần = Đã hoặc sẽ nhiều lần với nhiều đàn ông!
Nếu bạn lần ấy có dấu hiệu trinh tiết thì:
Đã mất trinh = Sẽ lăng nhăng với thằng khác!
Nếu bạn không thể hiện được dấu hiệu mà anh ấy cho là của trinh tiết:
Đã mất trinh = Lừa dối, đĩ điếm, qua tay bao thằng v.v…

Tôi nghĩ rằng sự tráo trở của những đẳng thức ấy đã nói rõ rằng, ai mới là kẻ lừa dối, đĩ điếm. Nếu anh ấy trình bày bài toán của mình ngay từ đầu, với lập luận “Lên giường = Dễ dãi”, tôi tin không bao giờ có bất kỳ một cô gái tự trọng nào đồng ý lên giường với anh ấy.
Người xưa có câu rằng, chớ đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa. Tôi hiểu câu nói ấy như sau: bởi khỏi cần đánh, chỉ một câu nói cũng có thể khiến cô ấy đau đớn suốt cả cuộc đời rồi còn gì!
Khoảnh khắc sau yêu cần sự tinh tế và tế nhị vô chừng của cả hai tình nhân. Giá như những khoảnh khắc ấy không thành sẹo trong đời người đàn bà, chỉ vì một chữ trinh “chẳng cầm cho khéo, lại giày cho tan!”
Anh không thấy dấu vết gì cả. Chắc chắn em đã ngủ với ai rồi!
Kịch bản có thể khác đôi chút. Chàng trai sẽ viện một số lý do khác:
Đừng giành bản thân bạn làm món quà từ thiện cho người đàn ông nào (Ảnh minh họa)
- Vì anh thấy “ra vào” rất dễ dàng, chắc em đã từng nhiều lần cùng người khác!
- Vì anh thấy em không bị đau, chắc em không phải lần đầu tiên!
- Vì anh thấy “chỗ đó” của em bị thâm, thấy em “khởi động” quá nhanh có vẻ thành thạo, vì thấy em thế này thế kia… Nên chắc chắn em đã…

Những câu nói đó chỉ mang một thông điệp duy nhất và giống nhau: Khẳng định bạn không còn trinh. Khẳng định anh ta đúng. Khẳng định anh ta là kẻ bị thiệt hại, nghĩa là bạn là thủ phạm, chứ còn ai nữa? Nhưng một lớp nghĩa nữa, thì là: Anh ấy đang muốn tặng cho bạn cảm giác nhục nhã.
Khi người đàn ông tự phong cho anh ta là chuyên gia về trinh tiết, để khẳng định, bạn đã chẳng phải là trinh nữ như bạn vẫn tưởng, thì điều ấy nghĩa là gì?

Nghĩa là, người con gái chẳng xứng đáng với anh ta? Tôi không hiểu vì sao có những người đàn ông cứ tự cho rằng, chỉ có gái trinh mới xứng đáng được ngủ với anh ta? Thế anh ta là ai? Quốc vương Ả rập trong Nghìn lẽ một đêm xưa, chuyên săn gái 13 tuổi? Hay là một tay đế vương ở Afganistan, nơi mà gái mất trinh sẽ bị giết, còn gái dám từ hôn sẽ bị chặt đầu? Hay anh ta là triệu phú đô-la và tài tử Hollywood có quyền lựa người yêu giữa triệu cô gái trẻ hâm mộ xin chết? Hay sự thật anh chỉ là một người thanh niên bình thường, càu nhàu khi đổ xăng bị nhập nhèm vài nghìn, sáng vẫn lười đánh răng, bên trong quần dài áo sơ mi lại là một bộ lót ngả màu?

Vì sao anh ta cho rằng chỉ gái trinh thì mới xứng đáng với anh ta và tình yêu của anh ta? Vậy tại sao ngay trong lần đầu tiên gặp bạn, cưa bạn, hò hẹn với bạn, anh ta không đặt yêu cầu đó lên đầu tiên, không nói luôn là, tôi chỉ hẹn hò với gái trinh? Để cả hai đỡ rách việc và đỡ mất thời gian?
Vì, nếu anh ta nói thế, anh ta chẳng bao giờ đưa được bạn lên giường. Kể cả gái trinh thực sự, khi nghe một người con trai nói đang đi tìm gái trinh, chỉ gái trinh mới yêu, tôi tin cô gái trinh đó cũng không ngu dại gì mà đâm đầu vào mối ấy!

Nên anh ta không nói thế. Nhưng nếu đã không sòng phẳng và rõ ràng ngay từ đầu như thế, thì sau khi sự đã rồi, người con trai, à không, khi đó đã thành người đàn ông thành thục sex, nói thế với bạn để làm gì? Ngoài mục đích rũ bỏ trách nhiệm và cảm giác cần có trách nhiệm trước hành vi sex của bản thân mình?
Nhất là, cho dù không nói ngay từ đầu, nhưng trước khi cùng nhau, hai người đã có biết bao nhiêu thời gian để tâm sự? Tình yêu đâu phải là mối quan hệ “tình một đêm” mà thời gian từ quen đến lột đồ chỉ tính bằng giờ, không lúc nào kịp nói về nỗi băn khoăn trinh tiết của chàng?
Cô gái ở đầu bài viết thậm chí, sau đám ăn hỏi, vẫn bị chàng trai viện cớ “không còn trinh” để thóa mạ và rũ áo ra đi. Khi ấy, bao nhiêu tình yêu và tình nghĩa, tự trọng, thể diện đều ở đằng sau hết, đều không quan trọng bằng một… cú thúc nửa người dưới có cảm giác lạ của chàng!

Bạn có biết tôi đã khuyên cô ấy điều gì không?
Tôi nói rằng, em hãy dắt tay anh ta mang về trả lại cho mẹ anh dạy dỗ! Với một người con trai như thế, anh ta đang kiếm cớ để được ngủ với bạn miễn phí, vừa được mắng nhiếc bạn và khinh bỉ bạn nữa. Và bởi đang kiếm cớ, nên cớ nào họ cũng kiếm được. Chẳng vịn lẽ này thì vin cảm giác khác, miễn sao nói xong thì anh ta đạt được mục đích, là… dông thẳng!
Còn những người con trai đàng hoàng và có tự trọng, và yêu bạn, tôi tin rằng họ sẽ trân trọng tất cả những gì bạn có và những gì bạn dành cho họ. Họ sẽ không bao giờ đòi hỏi thứ bạn không có, hoặc thứ bản thân họ cũng không hề có!

Tôi không cổ vũ bạn coi thường trinh tiết, tôi càng không cổ vũ bạn coi thường đàn ông. Tôi chỉ muốn nói rằng, bạn hãy yêu lấy bản thân mình trước khi nghĩ đến tất cả những giá trị khác trên đời, bởi vì bạn xứng đáng với hạnh phúc. Và, đừng để màng trinh bắt cóc hạnh phúc của bạn, bằng cách, đừng giành bản thân bạn làm món quà từ thiện cho người đàn ông nào.

Tôi từng trải qua cảm giác ấy. Sau mười mấy năm nhìn lại, tôi hiểu rằng, có một thứ đã giúp tôi hạnh phúc. Đó không phải chỉ vì người đàn ông của “lần đầu tiên” sau này đã trở thành chồng tôi, mà là:
Sau lần đầu tiên ấy, tôi đã không ruồng rẫy bản thân! Không phó mặc bản thân mình cho số phận, không cho rằng mình mất đi giá trị. Càng không vì đã mất trinh mà quan hệ vô tội vạ với anh ấy, hoặc quan hệ bừa bãi với nhiều người khác nữa! Chỉ vì tôi không muốn trở thành một người phụ nữ mà chính bản thân tôi cũng ghét bỏ!

Có lẽ, nhận ra rằng phải yêu thương trân trọng lấy những gì của chính mình, là lý do khiến người con gái hoang mang năm xưa trong tôi trở thành người đàn bà thực sự. Chứ ta không trở thành đàn bà chỉ vì đã lên giường với đàn ông.
Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX