Ảnh gai mai dam

Hiển thị các bài đăng có nhãn gai mai dam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gai mai dam. Hiển thị tất cả bài đăng

Đa phần các cô cave sinh viên khi bị bắt đều đổ lỗi cho hoàn cảnh nhà nghèo nên phải đi làm thêm kiếm tiền.

Con nhà nghèo, lên Hà Nội trọ học, thiếu tiền ăn tiêu, những cô sinh viên đó sẵn sàng kiếm việc làm thêm bằng... “vốn tự có”, để rồi sau đó phải bẽ bàng khi bị công an bắt quả tang khi đang phục vụ khách.

Cave sinh viên (ảnh minh họa)
Cave sinh viên (ảnh minh họa)

Vừa qua, CA Hà Nội đã liên tiếp triệt phá được những ổ mại dâm, bắt quả tang nhiều vụ mua bán dâm trên địa bàn. Điều đáng nói, trong số các cô gái bán dâm có một tỉ lệ không nhỏ là sinh viên.
Đều xinh xắn, mang gương mặt của kẻ trí thức, giờ đây các cô có hối hận cũng đã là quá muộn khi sẵn sàng đi “làm thêm” sau giờ tan học.

Nước da trắng mịn, gương mặt hài hòa, xinh xắn, Nguyễn Thị A. (SN 1990, quê Phú Thọ), đang là sinh viên năm thứ hai một trường nghệ thuật ở Hà Nội cho biết, cũng vì cảnh nghèo mà cô chấp nhận “làm thêm” để có tiền ăn học.

Con nhà nghèo, bố mẹ quanh năm suốt tháng chỉ biết bán mặt cho đất, A. trở thành niềm tự hào của cha mẹ khi trong số ba chị em gái, chỉ có A. là xinh xắn, được học hành đến nơi đến chốn.
Trong thời gian trọ học ở Hà Nội, nhà nghèo, không được bố mẹ chu cấp đủ tiền ăn học như các bạn, A. bắt đầu chán nản, và khi được gọi “đi chơi”, A. đã sẵn sàng chấp nhận “chiều lòng” những người đàn ông lạ lẫm để có tiền sinh hoạt.

Cùng hoàn cảnh là sinh viên nghèo như A. là cô sinh viên tên T., cũng nại ra lý do hoàn cảnh khó khăn nên mới phải hành nghề “gái gọi”. Đã có lần cô sinh viên này chủ động gọi cho một “má mì” nói rằng: “Chị có khách thì gọi cho em nhé, em đang thiếu tiền”.

Thương hiệu “cave sinh viên”
Đời sống ngày càng đi lên, khi hầu bao của những vị khách làng chơi ngày càng rủng rỉnh và họ đã quá nhàm chán với những tụ điểm mại dâm nhớp nháp, tất yếu họ sẽ tìm đến những thú vui mới, hấp dẫn hơn và cao sang hơn.

Thay vì chọn những cô gái mại dâm xếp hàng lũ lượt ở các “phố đèn đỏ” hay những con ngõ “sung sướng” khét tiếng thì giờ đây họ chỉ việc ngồi nhà, nhấc máy alo và nhờ những tay tú ông, tú bà mối lái cho một cô gái gọi nhưng được cộp mác “sinh viên”.

Nhiều nữ sinh đang còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng vì mải ăn chơi đua đòi hoặc vì hoàn cảnh đưa đẩy, không giữ được mình đã nhắm mắt đưa chân vào các ổ mại dâm và trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp.
Khác với tầng lớp mại dâm theo lối “nông dân”, những cô gái sinh viên khi đã trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp, thì cái thẻ sinh viên dường như là một tấm “thông hành” để khách làng chơi có cảm giác mình được “lên mây” với một trí thức.

Khách làng chơi nhiều người không ngại bỏ công săn lùng để được thưởng thức thứ “hàng hiếm” đó.
Một sinh viên làm gái gọi thì thu nhập hàng tháng lên đến cả chục triệu đồng nếu “quan hệ” tốt với các má mì, các nhà nghỉ, khách sạn, bởi đây là “khẩu vị ưa chuộng” của khách mua dâm lắm tiền.

Gái gọi sinh viên bao giờ cũng có cái “chất” hơn từ cách nói năng, cử chỉ, điệu bộ không bỗ bã, bốp chát như gái bán dâm thuộc dạng ít học hay thất học. Có lẽ vì “phần học thức” cao hơn ấy mà “gái gọi sinh viên” trở thành “thương hiệu cao cấp”.

Các cô gái gọi đang là sinh viên thường không bao giờ xuất hiện ở ngoài đường để chờ khách, thường ít ai biết rằng ngoài thời gian đi học, họ còn kiêm thêm nghề “đi khách”.

Để có thể kiếm được những cave sinh viên thuộc dạng “hoa khôi” vừa có tài vừa có sắc, không chỉ cần có nhiều tiền mà cũng cần sự quen biết, mối lái kỹ càng mới có thể “gọi” được.

Những kết cục buồn của những sinh viên kiếp cave
Kết cục buồn của những cave sinh viên (ảnh minh họa)
Kết cục buồn của những cave sinh viên (ảnh minh họa)
 
Cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Chỉ có điều, kết cục của những sinh viên mang kiếp cave thường luôn không có hậu.
Có cô vì học kém mà phải nghỉ học và trượt dài thành cave chuyên nghiệp.
Có cô chấm dứt mác sinh viên bằng những ngày trong trại cải tạo.
Có cô bị đánh ghen te tua, mất cả nhan sắc để hành nghề.
Có cô nhiễm đủ loại bệnh lây lan qua đường tình dục.
Có cô bị cưỡng hiếp tập thể…

Rất rất nhiều kết cục không có hậu đã được báo chí cũng như xã hội cảnh báo nhưng sức hấp dẫn của một công việc nhàn hạ, nhiều tiền vẫn cứ như ánh đèn khiến các cô sinh viên hám tiền như những con thiêu thân lao vào mà không cần biết đến hậu quả.

Chỉ khi đã ở tận cuối con đường, những cô sinh viên từng là niềm hy vọng, tự hào của cả gia đình mới nhỏ những giọt nước mắt ân hận thì đã quá muộn.

(sangkhoaivn.com) Công việc khiến tôi trở thành kẻ nghiện sex, và giờ đây, chỉ cần một ngày không được 'gặp’ đàn ông là người tôi lại bứt rứt khó chịu.

Số phận trớ trêu đã run rủi tôi tới con đường cùng và cuối cùng tôi phải "làm gái" để kiếm tiền nuôi thân.
Tôi đã không còn biết xấu hổ khi phải tiếp khách và trơ trẽn trước cái nhìn của mọi người về bộ dạng của tôi. Có nhiều người thì thào sau lưng tôi: “Nhìn là biết hạng cave rồi”.

Đúng, có lẽ, họ thấy tôi đầy mùi tiền và mùi đàn bà nồng nặc. Họ tưởng tôi giàu có, lắm tiền vì "quyên góp" từ chồng hay người yêu của họ. Nhưng đâu phải thế, tới tiền để nuôi bản thân tôi còn chẳng đủ, vì thực chất tôi làm chỉ là đứa đi làm thuê, thậm chí làm không công cho khách.

Công việc khiến tôi trở thành kẻ nghiện sex, và giờ đây, chỉ cần một ngày không được "gặp" đàn ông là người tôi lại bứt rứt khó chịu. Dường như nó đã trở thành thói quen mà mỗi lần không có thì giống như kẻ nghiện đang đói thuốc vậy.

Thế là, từ việc được trả hậu hĩnh để tiếp khách, tôi đã tình nguyện không mặc cả nữa, khách muốn đưa bao nhiêu thì đưa.

Thảm hơn là tôi phải cho khách thêm tiền và gạ gẫm bằng được họ vui vẻ với mình. Bởi chỉ có họ mới khiến cho tôi cảm thấy thoải mái, còn không, tôi sẽ khó chịu cả ngày vì không được gần gũi đàn ông.

                                               Ảnh minh họa
Trước đây tôi sợ động chạm vào đàn ông bao nhiêu thì bây giờ tôi thành thạo bấy nhiêu. Dường như việc này với tôi đã không còn quan trọng nữa, tôi đã quá vô cảm rồi và thực hiện nó giống như trách nhiệm, đói thì phải ăn mà thôi.

Nhục nhã thay, tôi còn nhớ có lần cả ngày không có ai vào, mãi tối mới có một người nhưng họ không hay biết tôi có thể "tiếp" họ nhiệt tình. Thế là tôi phải chủ động đứng lên đề nghị, rồi đưa ra giá cực thấp.

Thế nhưng người ta bĩu môi và bảo tôi "nát". Nhưng nén chịu đựng, tôi phải gạ gẫm bằng được anh ta, và cuối cùng tôi phải trả thêm tiền cho người ấy, giống như họ đang phục vụ tôi chứ không phải tôi làm việc đó.
Cái thói quen cho tiền người khác khi mình phục vụ họ đã trở thành thông lệ. Tôi thường xuyên phải làm điều đó với những kẻ biết tôi bị nghiện "chuyện ấy".

Và càng biết thì họ càng lui tới, thậm chí một cách thường xuyên cũng là để thỏa mãn cơn dục vọng của họ. Và đương nhiên, tôi không phải là người kiếm tiền nữa mà là công cụ để họ lợi dụng, nhưng tôi vẫn phải làm mà còn làm một cách nhiệt tình.
Có lẽ tôi chỉ còn biết trách cái thân tôi sao lại nghiện chuyện này đến thế.
(sangkhoaivn.com) Tôi tự biến mình thành người đàn bà chỉ chuyên đi moi tiền của người khác, giống như gái làng chơi.

Câu chuyện tôi kể ra đây hoàn toàn có thật vì đó là cuộc đời cay đắng của tôi. Phận làm vợ nhưng không được một ngày hạnh phúc, suốt ngày phải phục vụ người chồng cờ bạc, rượu chè, cung phụng anh ta. Thân tôi xác xơ vì những tháng ngày nhục nhã ê chề kiếm cơm nuôi chồng nhưng có ai hiểu được nỗi lòng của người làm vợ như tôi.

Tôi lấy chồng được 3 năm, có một đứa con nhưng cuối cùng chính tôi là người phải gánh trên vai trọng trách nuôi cả gia đình. Chồng tôi không có tiền, lại suốt ngày rượu chè cờ bạc, có được đồng nào cũng đổ vào đó hết. Tôi chán nản vô cùng vì lấy phải người chồng vô dụng như thế. Tôi đã khóc hết nước mắt, đã khổ sở vì phải đối diện với những lời ra tiếng vào. Bao nhiêu lần tôi định bỏ chồng thì bấy nhiêu lần rơi nước mắt vì thương con. Tôi lo lắng con mình sẽ cô đơn, không có cha. Rồi sau này lớn lên cháu sẽ trách cứ tôi. Và cứ như thế tôi cố gắng cho qua ngày.

Tôi đi ngoại tình vì chán cảnh gần gũi người chồng vũ phu còn bạo lực tình dục. Và tôi bị chồng phát hiện. Một điều lạ là anh ta không đánh đập chửi bới tôi. Tôi cảm thấy có điều gì khác lạ, không tin rằng người chồng vũ phu này lại lặng yên khi phát hiện ra sự thật đó. Tôi nghĩ là anh ta đang có mưu mô gì.

Tôi đi ngoại tình vì chán cảnh gần gũi người chồng vũ phu còn bạo lực tình dục. Và tôi bị chồng phát hiện. (ảnh minh họa)

Nhưng sau đó một tuần anh ta nói, tôi có thể ngoại tình, anh ta cho phép nhưng phải đưa tiền về cho anh ta, phải moi tiền của mấy gã đó. Anh ta nói, cho tôi một tuần đi ngoại tình một lần và phải mang đủ số tiền anh ta nói về để cho anh ta nhậu nhẹt rượu chè. Sau đó nhất định không được đi đâu trong những ngày tiếp theo. Nếu làm trái lời, anh ta sẽ phanh phui sự thật này tới cả hai bên nội ngoại, cần thiết thì tung tin tới cả nơi tôi làm việc để tôi xấu mặt. Tôi không biết làm thế nào đành chấp nhận đắng cay.

Từ đó, tôi tự biến mình thành người đàn bà chỉ chuyên đi moi tiền của người khác, giống như gái làng chơi. Tôi cảm thấy xấu hổ với chính những người bồ của tôi. Tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Giờ tôi chẳng khác gì loại đàn bà hư hỏng. Thật không ngờ tôi muốn giải thoát người chồng này thì giờ lại cay đắng hơn. Tôi phải làm sao lúc này đây!

(sangkhoaivn.com) Dù nắng hay mưa, dù rét buốt đến tê người, những “bóng ma” ấy hàng ngày vẫn ẩn hiện đằng sau những cây xà cừ cao vút hút người qua đường trên cung đường Phạm Văn Đồng.

Lạ lùng thế giới của các “bà cô” cave
Trời nhá nhem tối, khi ánh đèn đường leo lét vàng vọt bắt đầu được bật lên, suốt dọc đoạn đường từ ngã tư Cổ Nhuế đến công viên Hòa Bình, len lỏi giữa dòng người hối hả, “đội quân” cave hết “đát” bắt đầu đi kiếm ăn ở các gốc cây xà cừ bụi bặm trắng xóa.

Không như nhiều khu vực khác trên địa bàn thành phố Hà Nội, khu vực đường Phạm Văn Đồng từ lâu đã trở thành cái tên “quen thuộc” cho cánh xe ôm, thợ xây hay những người lao động ngoại tỉnh không có nhiều tiền nhưng muốn “giải quyết” nhu cầu… sinh lý.

Mất nhiều ngày quan sát và thực tế xâm nhập, nhóm phóng viên báo Giáo dục Việt Nam không khỏi bất ngờ vì cách thức hoạt động của đội ngũ cave già cỗi thường xuyên hoạt động trong khu vực rặng cây xà cừ trên đường Phạm Văn Đồng này. Thông thường, “đội quân” cave này ban ngày vẫn lấp ló đằng sau những căn nhà nhỏ xập xệ ngay sát đoạn ngã tư Cổ Nhuế để tìm khách. Không khó để nhận ra “đội quân” này vì những cô cave già ăn mặc hở hang, nhàu nhĩ ngồi sau những chiếc cửa sắt hoen gỉ với ánh mắt láo liên mời chào khách. Chỉ cần đi xe sát những căn nhà này, lập tức các “bà cô” cave nhao nhao ra chào mời. Tối đến, các “bà cô” cave này lại lục tục kéo nhau ra đứng ở các gốc cây xà cừ đã được “phân chia” địa bàn rõ ràng, không ai phạm của ai.


Cave bãi cỏ đường Phạm Văn Đồng vẫn tranh thủ "kiếm ăn"
giữa cái rét tê người

Ban đầu, khi chúng tôi trong vai những gã thanh niên đi tìm của lạ, điều đáng ngạc nhiên là chúng tôi “không được tiếp”. Thoáng thấy chúng tôi dựng xe cạnh những gốc cây xà cừ, lập tức, những “bà cô” cave kia lủi vào bãi đất trống mất hút. 

Sau khi tìm hiểu, chúng tôi đã tìm được cách tiếp cận các “bà cô” cave kia. Trong cái lạnh cắt da, cắt thịt của đêm đông Hà Nội, lần này nhóm phóng viên trong những bộ trang phục “đặc trưng” của cánh thợ xây, người lấm lem vôi vữa đi bộ lững thững đến tìm “hàng”. Lập tức, các “bà cô” cave ở các gốc cây xà cừ xông ra chào mời ngay.

Thì ra, khách của đội quân này cũng phải có “phom” của nó. "Thượng đế" của các “bà cô” cave này hầu hết là dân lao động, nếu ăn mặc như những thanh niên bình thường thì “đội quân” này sẽ mặc định là công an mật phục hoặc bọn choai choai đầu gấu đến giở trò. Đó cũng là lý do mà ngày đầu tiên chúng tôi xuất hiện, các “bà cô” cave kia đã lủi rất nhanh.

Trát thêm ít bùn đất lấm lem vào mặt cho đúng kiểu công nhân vừa đi làm, chúng tôi rét run trong bộ đồ lao động mỏng manh mượn được của những người bạn là dân thợ xây đến tiếp cận các “bà cô” cave đang đứng thành hàng dài vẫy khách. 


Nếu có mưa thì những "bà cô" cave ở bãi cỏ này vẫn đứng
chầu chực 
khách làng chơi 

Vào thời điểm chúng tôi đi “tìm hàng” là 9 giờ tối, đường Phạm Văn Đồng xe tải chạy ầm ầm nhưng vắng bóng người đi lại. Có lẽ vì trời rét và cũng chẳng mấy ai dừng lại để ngắm nghía những “vật thể lạ” đằng sau những gốc cây xà cừ làm gì. Tuy nhiên, theo quan sát của phóng viên, ở gốc cây sát chỗ chúng tôi vừa đi vào, một người đàn ông dựng chiếc xe máy cũ có vẻ như đã thỏa thuận xong giá cả nên tiến thẳng vào bãi cỏ rộng thênh thang. Bóng người đàn ông và một “bà cô” cave biến mất rất nhanh sau những cây cọ mới trồng.

Quay trở lại với “bà cô” cave mà chúng tôi đang tiếp cận. Đằng sau ánh sáng lấp lóe của đèn đường, không khó để nhận ra một gương mặt mà nếu đúng tuổi có lẽ đáng tuổi… mẹ chúng tôi ở nhà. Trên gương mặt trát đầy son phấn rẻ tiền ấy là một điếu thuốc đang ngậm ở miệng. Khói thuốc nhả vòng tròn cộng với mùi nước hoa nồng nặc hăng hắc khiến người nào người nấy trong nhóm chúng tôi không khỏi ngai ngái khó chịu. Cô cave vào thẳng chủ đề. Theo lời của “bà cô” này, nếu chúng tôi thích thì có thể đi nhà nghỉ ở gần đó với giá 200.000 đồng/lần. Nếu “hành sự” ngay ở bãi cỏ đằng sau lưng thì giá sẽ “mềm” hơn vì không mất tiền nhà nghỉ. Giá cho một lần “hành sự” ở bãi cỏ là 150.000 đồng.

Chúng tôi giả ngây giả ngô chê “bẩn” vì ở bãi cát rồi sợ… rắn rết, lập tức “bà cô” cave kia cười sằng sặc “trấn an” rằng, người ta vào đây… suốt, sợ gì rồi vào trong đó thích thì… đứng, không thích thì… nằm, có chiếu thoải mái… đảm bảo “sạch sẽ”.

Giả bộ chê đắt và muốn sang “nhà” bên cạnh để “kiếm hàng” có giá… bèo hơn, chúng tôi nhanh chóng tìm đường đi thật nhanh.
Đi cách xa một đoạn, chúng tôi vẫn nghe thấy tiếng chửi thề lanh lảnh ... vì “chưa mở hàng” đã gặp hai thằng… “hãm” mặc cả chán mà… không đi.

“Giường trời” của cave bãi cỏ
Thoát khỏi “bà cô” cave kia, chúng tôi tiếp tục đi bộ lững thững dọc các gốc cây. Đốm đỏ lập lòe của các điếu thuốc lá giúp chúng tôi dễ dàng nhận ra những gốc cây “có hàng”.

Từ lối rẽ vào công viên Hòa Bình ngay sát gần ngã tư Cổ Nhuế đến cổng chính của công viên Hòa Bình chưa đầy 20 gốc cây nhưng có đến cả tá “bà cô” cave đứng chầu chực ở đó. Mặc cho gió rít ù ù từ khoảng không phía sau lưng lùa lại, các “bà cô” này vẫn đứng đó để vẫy khách. 

Thấy chúng tôi đi bộ qua, ở mỗi gốc cây đều phát ra tiếng nói ma mị mời chào. Đi bộ một vòng, chúng tôi quyết định dừng lại ở một gốc cây ở gần cuối mà vừa có một “khách” viếng thăm.
Lần này, chúng tôi quyết định đi vào tận bên trong bãi đất trống kia để được “mục sở thị” những cái “giường trời” của thế giới cave bãi cỏ.

Đồng ý với giá 150.000 đồng/lần “giải quyết”, chúng tôi được dẫn đi sâu vào tận bên trong bãi đất trống đã được ngăn với con đường vào công viên Hòa Bình bằng một rãnh nước khá sâu. Trên quãng đường đi bộ không dài, văng vẳng quanh chúng tôi là những tiếng rên rỉ khe khẽ đầy ma quái. 


Nấp sau những gốc cây, những "bà cô" cave bãi cỏ đi lại vật vờ
như 
những bóng ma

Cuối cùng, chúng tôi cũng đã vào đến nơi có “giường trời”. Hóa ra, “giường trời” của những “bà cô” cave chỉ là một cái áo mưa có giá 5 – 10.000 đồng được giấu sẵn trong túi áo trước đó.

Thao tác cực nhanh, “bà cô” cave mà chúng tôi đã thỏa thuận giá cả trước đó yêu cầu “cởi đồ” để hành sự cho nhanh còn… làm ca khác. Lấy lý do vào bãi đất lạnh quá, chúng tôi tìm đường thoái lui. Nhưng lần này do đã vào tới tận nơi có “giường trời” nên dù không làm gì, chúng tôi vẫn phải trả tiền cho “bà cô” cave kia không thiếu một xu. Ban đầu, chúng tôi giả bộ kì kèo trả một nửa tiền nhưng cô cave sẵng giọng tuyên bố sẽ gọi “đàn em” đến ăn thua đủ vì tội… quỵt tiền.

Sau buổi tối hôm ấy, chúng tôi đã mất thêm nhiều ngày nữa mới lân la biết được rằng, ở trong “thiên đường mại dâm bãi cỏ” của những “bà cô” cave hết đát kia cũng có những luật lệ riêng và những mánh mung riêng để “chơi” khách làng chơi…
Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX