Ảnh thơ vui

Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ vui. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ vui. Hiển thị tất cả bài đăng
Hôm qua mùng 8 tháng 3
Sao lòng mình thấy rất là nôn nao
Rửa bát bỗng thấy... tự hào
Bình thường... cũng rửa nhưng nào thấy vui
Toilet cọ sạch như chùi
Ngày thường cáu bẩn bốc mùi chẳng sao
Bình thường đi chợ mua rau
 
Hôm qua mùng 8 đau đầu mua hoa
Rồi mò lên mạng tìm quà
Mua tặng cho vợ sao mà thấy lo
Nhận quà vợ sẽ hỏi dò
Tiền đâu mua tặng? Giở trò quỹ đen?
Không mua mang tiếng là hèn
Mà mua thì bị một phen khốn cùng
Thường ngày mình rõ anh hùng
Giờ sao lại thấy “ngượng ngùng” quá ta?
 
Hôm qua mùng 8 tháng 3
Bố giặt quần áo cả nhà cho vui
Con trai nhìn bố ngậm ngùi
“Lớn lên con sẽ hiểu đời” thôi con
Mẹ con trình độ còn non
Giặt đâu có sạch, hãy còn xà bông
Mặc vào thấy ngứa cả... mông
Nên bố làm mẫu chứ không phải là...
“Làm trai rửa bát quét nhà
Vợ gọi thì dạ “bẩm bà, tôi đây!”
Bình thường bố cũng “chảy thây”
Nhưng do mùng 8 là ngày chị em
Mẹ con còn bận đi xem
La đà bia bọt nửa đêm mới về
Ngày mai bố sẽ xin thề
Mọi thứ lại phải trở về cùng ta
 
Một ngày mùng 8 tháng 3
Sao mình thấy mệt “bỏ bà” ai ơi
Vừa nằm thở chẳng ra hơi
Chân tay người ngợm rã rời vì đau
Vợ đã lên tiếng thì thào:
“Chồng ngoan... em thấy... nóng trào toàn thân
Đêm nay em tặng “đặc ân”
Cho nên “thưởng nóng” ba lần, sướng nghe!
Nghe xong chồng sợ vãi... tè
Nằm im thin thít, giả vờ... ngáy luôn!

 (sangkhoaivn.com)

Tuần sau "tận thế” hăm rồi.
Lật đật mail thúc về ngồi bàn chung.
Tửu binh chiến hữu nằm vùng.
Tay mồi nách rượu bão bùng xông pha.
Me-nu tất thảy gọi ra.
Chia tay trời đất bỏ qua uổng đời.
Bia rượu cũ mới đầy vơi.
Ta-Tây ly chén không mời cũng bơi!


Nếu qua "tận thế” còn hơi.
Ta uống mừng tiếp cuộc chơi vẫn còn.
Cho dù vợ nhá roi đòn.
Tiền xin ráng đủ đặng dồn tăng hai!
****
Ngày tận thế

Ngày mai tận thế rồi em
Thế gian chắc chẳng còn đêm, còn ngày
Điêu tàn trái đất ngừng quay
Mênh mông tro bụi ngập đầy không gian
Còn đâu thế kỷ huy hoàng
Chỉ là im lặng hồng hoang mất rồi
Ngày mai thế giới qua đời
Ngày mai,tiếc nuối…bao người…chưa… yêu!
****
Nếu như…!

Nếu giả như ngày mai này tận thế
Thì em ơi, trái đất thật là buồn
Vắng con người thì đâu có yêu đương
Và không có những giận hờn nhỏ nhặt

Nếu ngày mai, bầu trời hay mặt đất
Chỉ hoang vu ngự trị ở trên đời
Với muôn ngàn sầu thảm sẽ lên ngôi
Và chúng mình sẽ lìa nhau muôn kiếp

Nếu giả như điều đó là sự thật
Mình hôm nay hãy sống gấp vạn lần
Để ngày mai trời đất trắng màu tang
Sẽ không có tiếng thở dài tiếc nuối

Yêu hơn nữa, em ơi, nhiều hơn nữa
Dẫu ngày mai thế giới hóa bùn tro
Và biết đâu trong ngập ngụa tro tàn
Nụ sống mới hân hoan chào cõi mới.
****
NẾÚ MỘT NGÀY

Nếu một ngày tận thế sẽ xảy ra
Em rất sợ, ngàn lần em rất sợ
Nhỡ mai này còn lại mỗi mình em
Khi trước mắt là điêu tàn lạnh lẽo

Dòng nước mắt không còn trôi trên má
Người yêu thương gần gũi đã không còn
Ai vỗ về, ai ôm ấp yêu thương
Chỉ hoang lạnh phủ trên thành phố chết

Em sẽ gào, khóc than và la hét
Chỉ mưa bùn, suối lửa dội vào nhau
Em co ro, lầm lũi dưới đêm sâu
Chân ngập ngụa giữa bùn tro bê bết

Nếu một ngày tận thế là chấm hết
Đừng để em còn lại ở trên đời
Một mình em, em rất sợ... anh ơi!
Giữa thế giới đầy hoang tàn , đổ nát. 
****
Xin dừng lại

Tôi vẫn biết, có ngày Người nổi giận
Mẹ thiên nhiên đã cạn kiệt nhân từ
Từ hồng hoang cho đến tận hôm nay
Đất che chở và rừng che chở...!

Nhưng con người với lòng tham muôn thuở
Đang lấy đi hơi thở của chính mình
Những bãi bồi thành hoang mạc khô khan
Những rừng thẳm, núi non dần biến mất

Tôi vẫn biết có ngày, từng thớ đất
Sẽ sục sôi trong sóng biển ngút trời
Nền văn minh từng lớp lớp rụng rơi
Cả nhân loại nguyện cầu trong ân hận

Xin dừng lại bao lòng tham vô tận
Trả thiên nhiên về lại với thiên nhiên
Ươm mầm xanh, gieo hạt giống yên bình
Cho cuộc sống hồi sinh từ mặt đất. 

Bổng một ngày thế giới chẳng còn ai
Khói bụi bay lửa trải dài ngàn thước
Nhà xiêu vẹo đất nứt nước trào dâng
Xác người thân từng phần không toàn vẹn

Đức chúa trời có chen vào cứu thế
Vị phật nào nâng đỡ kẻ bề tôi
Phép màu ai ngăn nổi ngày ác mộng
Địa ngục buồn bổng chốc thật đông vui

(sangkhoaivn.com)
1) Anh đi công tác ở Côn lôn
Nay về em gộp cái giỗ dồn
Mai kia mốt nọ về nơi đó
Em đã xin rồi miếng đất chôn.
*
2) Nhà bác Phan Trần lợp bằng tôn
Trời mưa tiếng đập rất là ồn
Trời nắng kinh hoàng ôi là nực
Chẳng khác nhà tù ở Côn lôn
*
3)Chẳng sợ làm thơ chữ cuối ồn
Khi nào lòng cảm thấy bôn chôn
Chỉ xin một chữ lờ (L) do dự
Lẹo lưỡi lo le ló lẹ khôn.

Thơ vần ..."ôn" (2)

Đăng bởi vào lúc
(sangkhoaivn.com) 
 
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ
Phép khai căn em biến hoá khôn lường

Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
Bao biến số cho một đời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối mòn

Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn
Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình

Tình yêu là định lý khó chứng minh
Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
Bao lô gic như giận hờn dập xoá
Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng

Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều

Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
Nơi trái tim anh,
em mãi mãi là hằng số vô biên.
Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX