Ảnh tho che sang khoai
Hiển thị các bài đăng có nhãn tho che sang khoai. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tho che sang khoai. Hiển thị tất cả bài đăng
BẢN TUYÊN NGÔN NGÀY 8/3
Hỡi anh em!
Lại một lần nữa,cái ngày đáng sợ ấy sắp tới.Không thể thoát được nó,không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó.Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.
Thưa anh em !
Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Ðã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.
Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?
Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờbạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.
Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và "chúng" có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.
Mang những dụng cụ "giết người hàng loạt" như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một * hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.
Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.
Hỡi anh em !
Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sứckhỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.
Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy,hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.
Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Ðường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?
Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.
Tóm lại, hãy dùng "gậy bà đập lưng bà". Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa...
Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết! .
Hỡi anh em!
Lại một lần nữa,cái ngày đáng sợ ấy sắp tới.Không thể thoát được nó,không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó.Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.
Thưa anh em !
Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Ðã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.
Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?
Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờbạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.
Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và "chúng" có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.
Mang những dụng cụ "giết người hàng loạt" như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một * hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.
Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.
Hỡi anh em !
Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sứckhỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.
Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy,hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.
Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Ðường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?
Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.
Tóm lại, hãy dùng "gậy bà đập lưng bà". Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa...
Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết! .
(sangkhoaivn.com)
Việc gì phải tận nước Nga
Việc gì “tám” chuyện Cuba với Lào
Hãy đến bất cứ nhà nào
Chị em không việc cũng vào cũng ra
Thật là ngứa mắt chúng ta
Nhưng thôi cứ để họ ra họ vào
Không thì “cửa sắt” họ rào
Anh em đố có dám “vào” dám “ra”.
---
Hôm nay mồng tám tháng ba
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Trên tay cầm củ xu hào
Phân vân không biết nên xào hay kho!
Hôm nay mùng 8 tháng 3
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Ủy ban đoàn thể đến chào
Chị em phụ nữ đi vào đi ra
Hôm nay ngày Tám tháng Ba
Quý vị phụ nữ đi ra đi vào.
Hôm nay khác với hôm nào
Quý vị phụ nữ đi vào đi ra...
hôm nay mồng tám tháng ba
anh em trai tráng đi ra đi vào
trên tay là một con dao
để anh biểu diễn...phóng dao em còi (coi)
---
Hôm nay mồng 8 tháng 3.
Chị em hừng hực đi ra đi vào
Anh em ở dưới phều phào.
Bây giờ em muốn anh vào hay ra.
Chị em tủm tỉm xuýt xoa.
Em thì chẳng thích anh ra tí nào.
Anh em khí thế dâng trào.
Lật ngay tình thế ào ào xông vô.
Mây vờn, chớp giật, hô hô.
Giường nghiêng chỏng ngã anh mô cũng đừ.
Bỗng nhiên trời đất tối mừ.
Anh em ai cũng ngất ngư phờ phà.
Chị em tức tối kêu la.
Trời ơi biết thế cưới ba thằng chồng..
---
Hôm nay mồng tám tháng ba
Mấy nhà thơ nhớn bay ra, bay vào.
Chẳng bay Miên,
Chẳng bay Lào,
Mấy nhà thơ thẫn bay vào tiên cung.
Hầy.
Hây....
Cánh chạm lung tung.
Trách chi tiên nữ vừa mừng, vừa lo !
---
Hôm nay mồng tám tháng Ba
Tôi giặt hộ bà cái áo... của tôi
Tôi phần bà một đĩa xôi
Sợ bà yếu bụng, tôi xơi hộ bà...
---
Hôm nay mồng tám tháng Ba
Chị em phấn khởi đi ra đi vào
Đàn ông kính cẩn cúi chào
Chị em phấn khởi đi vào đi ra...
Hôm sau mồng chín tháng Ba
Chị em tưởng bở đi ra đi vào
Đàn ông hổng có cúi chào
Chị em tiu nghỉu hết vào lại ra...
---
Cái ngày mồng Tám tháng Ba
Chẳng riêng các chị đi ra đi vào
Các anh có kém chút nào
Cũng như các chị hết vào lại ra
Ở gần hay tít tịt xa.
Miền xuôi miền ngược, trong Nam ngoài này.
Hà Nam Hà nội Hà Tây
Ở đâu mà chẳng phải ra rồi vào. U nhỉ?!
---
Hôm nay mồng Tám tháng Ba
Em ngồi son phấn tôi ra chợ đời
Chắc là đến tuổi đôi mươi
Chắc là cao gót hơn rồi mấy phân
Long đong bán kiếp phong trần
Lại mua cái tội nợ nần kiếp sau
Nụ cười đem tặng cho nhau
Nụ hôn và gió
qua cầu đánh rơi
Ấy là tôi nói thế thôi
Hoa hồng cũng thẹn những lời khó trao
Tháng Ba mồng Tám ra, vào
Hình như ai cũng khát khao điều gì
Hôm nay tôi tính chi li
Một năm chẵn nữa tới kỳ ... kiếp sau
Em là cô chủ sang giàu
Đời tôi mãi nợ những câu thơ tình(Như Biển)
---
hôm nay mồng tám tháng ba
vợ tôi hậm hực đi ra đi vào:
... "lương đâu? chưa thấy đồng nào?"
vợ tôi giận dữ .. đi vào đi ra ...!!
Hôm nay mùng tám tháng ba
Chị em phụ nữ làn da mịn màng
Chúc cho môi thắm điệu đàng
An toàn chính bạn, cả chàng nữa nghen!
---
Hôm nay, mùng 8 tháng 3
Chị em phụ nữ đi ra đi vào.
Nào cùng bắt đầu khơi mào
Cái chuyện chị em đi vào đi ra
Cả ngày không chịu buông tha
Có mỗi cái chuyện đi ra đi vào
Bao năm chẳng hiểu thế nào
Chị em phụ nữ cứ vào lại ra.
Hiện đại như ở nước Nga
Chị em phụ nữ hết ra thì vào
Trầm tư như ở nước Lào
Chị em phụ nữ cũng vào lại ra.
Xa xa ở tận Cu Ba
Chị em phụ nữ vừa ra lại vào.
Gần gần như ở Hàng Đào
Chị em phụ nữ vừa vào đã ra
Nóng bỏng như ở Ghana
Chị em cũng chỉ biết ra mới vào
Quê hương cách mạng Tân Trào
Mấy cô dân tộc chán vào lại ra
Đẫm máu tại dải Gazza
Chị em quẩn quanh đi ra rồi vào
Gái nghèo đạp chiếc cào cào
Kiểu gì chả lại đi vào rồi ra
Gái giàu phi Attila
Rồi thì cũng lại đi ra đi vào
Đôi ba câu chuyện tầm phào
Cũng chỉ là chuyện đi vào đi ra
Xinh tươi như vợ Kaka
Cô ấy cũng chỉ đi ra đi vào
Hôm nay phụ nữ kêu gào
Chỉ vì họ chán đi vào rồi ra
Việc gì “tám” chuyện Cuba với Lào
Hãy đến bất cứ nhà nào
Chị em không việc cũng vào cũng ra
Thật là ngứa mắt chúng ta
Nhưng thôi cứ để họ ra họ vào
Không thì “cửa sắt” họ rào
Anh em đố có dám “vào” dám “ra”.
---
Hôm nay mồng tám tháng ba
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Trên tay cầm củ xu hào
Phân vân không biết nên xào hay kho!
Hôm nay mùng 8 tháng 3
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Ủy ban đoàn thể đến chào
Chị em phụ nữ đi vào đi ra
Hôm nay ngày Tám tháng Ba
Quý vị phụ nữ đi ra đi vào.
Hôm nay khác với hôm nào
Quý vị phụ nữ đi vào đi ra...
hôm nay mồng tám tháng ba
anh em trai tráng đi ra đi vào
trên tay là một con dao
để anh biểu diễn...phóng dao em còi (coi)
---
Hôm nay mồng 8 tháng 3.
Chị em hừng hực đi ra đi vào
Anh em ở dưới phều phào.
Bây giờ em muốn anh vào hay ra.
Chị em tủm tỉm xuýt xoa.
Em thì chẳng thích anh ra tí nào.
Anh em khí thế dâng trào.
Lật ngay tình thế ào ào xông vô.
Mây vờn, chớp giật, hô hô.
Giường nghiêng chỏng ngã anh mô cũng đừ.
Bỗng nhiên trời đất tối mừ.
Anh em ai cũng ngất ngư phờ phà.
Chị em tức tối kêu la.
Trời ơi biết thế cưới ba thằng chồng..
---
Hôm nay mồng tám tháng ba
Mấy nhà thơ nhớn bay ra, bay vào.
Chẳng bay Miên,
Chẳng bay Lào,
Mấy nhà thơ thẫn bay vào tiên cung.
Hầy.
Hây....
Cánh chạm lung tung.
Trách chi tiên nữ vừa mừng, vừa lo !
---
Hôm nay mồng tám tháng Ba
Tôi giặt hộ bà cái áo... của tôi
Tôi phần bà một đĩa xôi
Sợ bà yếu bụng, tôi xơi hộ bà...
---
Hôm nay mồng tám tháng Ba
Chị em phấn khởi đi ra đi vào
Đàn ông kính cẩn cúi chào
Chị em phấn khởi đi vào đi ra...
Hôm sau mồng chín tháng Ba
Chị em tưởng bở đi ra đi vào
Đàn ông hổng có cúi chào
Chị em tiu nghỉu hết vào lại ra...
---
Cái ngày mồng Tám tháng Ba
Chẳng riêng các chị đi ra đi vào
Các anh có kém chút nào
Cũng như các chị hết vào lại ra
Ở gần hay tít tịt xa.
Miền xuôi miền ngược, trong Nam ngoài này.
Hà Nam Hà nội Hà Tây
Ở đâu mà chẳng phải ra rồi vào. U nhỉ?!
---
Hôm nay mồng Tám tháng Ba
Em ngồi son phấn tôi ra chợ đời
Chắc là đến tuổi đôi mươi
Chắc là cao gót hơn rồi mấy phân
Long đong bán kiếp phong trần
Lại mua cái tội nợ nần kiếp sau
Nụ cười đem tặng cho nhau
Nụ hôn và gió
qua cầu đánh rơi
Ấy là tôi nói thế thôi
Hoa hồng cũng thẹn những lời khó trao
Tháng Ba mồng Tám ra, vào
Hình như ai cũng khát khao điều gì
Hôm nay tôi tính chi li
Một năm chẵn nữa tới kỳ ... kiếp sau
Em là cô chủ sang giàu
Đời tôi mãi nợ những câu thơ tình(Như Biển)
---
hôm nay mồng tám tháng ba
vợ tôi hậm hực đi ra đi vào:
... "lương đâu? chưa thấy đồng nào?"
vợ tôi giận dữ .. đi vào đi ra ...!!
Hôm nay mùng tám tháng ba
Chị em phụ nữ làn da mịn màng
Chúc cho môi thắm điệu đàng
An toàn chính bạn, cả chàng nữa nghen!
---
Hôm nay, mùng 8 tháng 3
Chị em phụ nữ đi ra đi vào.
Nào cùng bắt đầu khơi mào
Cái chuyện chị em đi vào đi ra
Cả ngày không chịu buông tha
Có mỗi cái chuyện đi ra đi vào
Bao năm chẳng hiểu thế nào
Chị em phụ nữ cứ vào lại ra.
Hiện đại như ở nước Nga
Chị em phụ nữ hết ra thì vào
Trầm tư như ở nước Lào
Chị em phụ nữ cũng vào lại ra.
Xa xa ở tận Cu Ba
Chị em phụ nữ vừa ra lại vào.
Gần gần như ở Hàng Đào
Chị em phụ nữ vừa vào đã ra
Nóng bỏng như ở Ghana
Chị em cũng chỉ biết ra mới vào
Quê hương cách mạng Tân Trào
Mấy cô dân tộc chán vào lại ra
Đẫm máu tại dải Gazza
Chị em quẩn quanh đi ra rồi vào
Gái nghèo đạp chiếc cào cào
Kiểu gì chả lại đi vào rồi ra
Gái giàu phi Attila
Rồi thì cũng lại đi ra đi vào
Đôi ba câu chuyện tầm phào
Cũng chỉ là chuyện đi vào đi ra
Xinh tươi như vợ Kaka
Cô ấy cũng chỉ đi ra đi vào
Hôm nay phụ nữ kêu gào
Chỉ vì họ chán đi vào rồi ra
Lật đật mail thúc về ngồi bàn chung.Tửu binh chiến hữu nằm vùng.Tay mồi nách rượu bão bùng xông pha.Me-nu tất thảy gọi ra.Chia tay trời đất bỏ qua uổng đời.Bia rượu cũ mới đầy vơi.Ta-Tây ly chén không mời cũng bơi!
Nếu qua "tận thế” còn hơi.Ta uống mừng tiếp cuộc chơi vẫn còn.Cho dù vợ nhá roi đòn.Tiền xin ráng đủ đặng dồn tăng hai!****Ngày tận thế
Ngày mai tận thế rồi emThế gian chắc chẳng còn đêm, còn ngàyĐiêu tàn trái đất ngừng quayMênh mông tro bụi ngập đầy không gianCòn đâu thế kỷ huy hoàngChỉ là im lặng hồng hoang mất rồiNgày mai thế giới qua đờiNgày mai,tiếc nuối…bao người…chưa… yêu!****Nếu như…!
Nếu giả như ngày mai này tận thếThì em ơi, trái đất thật là buồnVắng con người thì đâu có yêu đươngVà không có những giận hờn nhỏ nhặt
Nếu ngày mai, bầu trời hay mặt đấtChỉ hoang vu ngự trị ở trên đờiVới muôn ngàn sầu thảm sẽ lên ngôiVà chúng mình sẽ lìa nhau muôn kiếp
Nếu giả như điều đó là sự thậtMình hôm nay hãy sống gấp vạn lầnĐể ngày mai trời đất trắng màu tangSẽ không có tiếng thở dài tiếc nuối
Yêu hơn nữa, em ơi, nhiều hơn nữaDẫu ngày mai thế giới hóa bùn troVà biết đâu trong ngập ngụa tro tànNụ sống mới hân hoan chào cõi mới.****NẾÚ MỘT NGÀY
Nếu một ngày tận thế sẽ xảy raEm rất sợ, ngàn lần em rất sợNhỡ mai này còn lại mỗi mình emKhi trước mắt là điêu tàn lạnh lẽo
Dòng nước mắt không còn trôi trên máNgười yêu thương gần gũi đã không cònAi vỗ về, ai ôm ấp yêu thươngChỉ hoang lạnh phủ trên thành phố chết
Em sẽ gào, khóc than và la hétChỉ mưa bùn, suối lửa dội vào nhauEm co ro, lầm lũi dưới đêm sâuChân ngập ngụa giữa bùn tro bê bết
Nếu một ngày tận thế là chấm hếtĐừng để em còn lại ở trên đờiMột mình em, em rất sợ... anh ơi!Giữa thế giới đầy hoang tàn , đổ nát. ****Xin dừng lại
Tôi vẫn biết, có ngày Người nổi giậnMẹ thiên nhiên đã cạn kiệt nhân từTừ hồng hoang cho đến tận hôm nayĐất che chở và rừng che chở...!
Nhưng con người với lòng tham muôn thuởĐang lấy đi hơi thở của chính mìnhNhững bãi bồi thành hoang mạc khô khanNhững rừng thẳm, núi non dần biến mất
Tôi vẫn biết có ngày, từng thớ đấtSẽ sục sôi trong sóng biển ngút trờiNền văn minh từng lớp lớp rụng rơiCả nhân loại nguyện cầu trong ân hận
Xin dừng lại bao lòng tham vô tậnTrả thiên nhiên về lại với thiên nhiênƯơm mầm xanh, gieo hạt giống yên bìnhCho cuộc sống hồi sinh từ mặt đất.
Bổng một ngày thế giới chẳng còn aiKhói bụi bay lửa trải dài ngàn thướcNhà xiêu vẹo đất nứt nước trào dângXác người thân từng phần không toàn vẹn
Đức chúa trời có chen vào cứu thếVị phật nào nâng đỡ kẻ bề tôiPhép màu ai ngăn nổi ngày ác mộngĐịa ngục buồn bổng chốc thật đông vui
Em ơi, hãy ăn nhiềuTiền bạc thoải mái tiêuChết không làm ma đói
Nếu ngày mai tận thế?Em ơi, hãy yêu nhiềuSức khỏe có bao nhiêuHãy yêu cho bằng hết...!
Nếu ngày mai tận thếChớ dành dụm làm gìKhi thời khắc qua điAi còn cần đến nữa?
Đâu có gì tồi tệNếu tận thế xảy ra?Đâu phải chết mình taMà đủ đầy bè bạn.
Nếu ngày mai tận thế…?!!!
Không có ngày tận thế
Đừng nghe lời nhảm nhíTận thế là cái chi?Mà bao người lâm liSống âu lo, sợ hãi…
Nếu như là sự thậtThì đã xảy ra rồiBao thế kỷ xa xôiCứ mãi đồn "TẬN- THẾ”
Đừng nghe lời mê tínĐem bán sạch cửa nhàNếu thật sự xảy raMất, còn ai dám chắc?
Đã hàng thiên niên kỷTrái đất cứ quay đềuVà sẽ mãi thế thôi" KHÔNG-CÓ-NGÀY-TẬN-THẾ!”
Tôi bỗng ước ngày mai là tận thế
.Để loài người ngã xuống, hết dối gian
.Còn nơi đây đống đổ nát hoang tàn
.Sẽ không thấy những lời yêu lừa lọc
.Mai tận thế sẽ không còn ai khóc
.Không lệ buồn trằn trọc trắng canh thâu
.Không tràn mi má ướt thả giọt sầu
.Mảnh hồn rách vào hư không vĩnh viễn!!!
Thứ sáu này Là tận thế rồi Quả đất xanh Boom giữa trời xanh Bồ câu ơi Chết đi đàn chim trắng Hải âu ơi Game over em nhé Cùng die nào (bụp bụp bụp) Khi trái đất boom Cùng die nào (pặc pặc pặc) Banh trái đất xanh" =))
Facebook ~> Lướt đâu cũng " Tận thế "Báo ~> Đọc đâu cũng " tận thế "Tivi ~> Xem đâu cũng " tận thế "
Sau cứ thủ dâm tinh thần mãi thế =="
(sangkhoaivn.com)
Đi đâu báo cáo đàng hoàng
Vợ khen chồng tớ rât ngoan thì mừng
Vợ khen chồng tớ rât ngoan thì mừng
Vợ người sao lắm dễ thương
Vợ tôi sao nó đoạn trường làm sao
Vợ người mắt sáng trăng sao
Vợ tôi con mắt như dao chặt gà
Vợ tôi sao nó đoạn trường làm sao
Vợ người mắt sáng trăng sao
Vợ tôi con mắt như dao chặt gà
Vợ người thắm nét đậm đà
Còn tôi cưới vợ mặn mà dối gian
Còn tôi cưới vợ mặn mà dối gian
Vợ người đâu dám làm ngang
Vợ tôi thì mặt ngang tàng như cua
Vợ tôi thì mặt ngang tàng như cua
Vợ người dãi nắng dầm mưa
Vợ tôi tiêu sắm bốn mùa như pha
Vợ tôi tiêu sắm bốn mùa như pha
Vợ người bếp núc trong nhà
Thân tôi rửa chén cho bà rong chơi
Thân tôi rửa chén cho bà rong chơi
Vợ người chẳng dám nghỉ ngơi
Vợ tôi sao nó thảnh thơi đánh bài
Vợ tôi sao nó thảnh thơi đánh bài
Vợ người giọng nói khoan thai
Vợ tôi mở miệng toàn xài bạc trăm
Vợ tôi mở miệng toàn xài bạc trăm
Vợ người đi đứng thướt tha
Vợ tôi ục ịch...ục à ..như trâu
Vợ tôi ục ịch...ục à ..như trâu
Vợ người da trắng ...răng châu
Vợ tôi từ gót tới đầu ...toàn phân
Vợ tôi từ gót tới đầu ...toàn phân
Vợ người đẻ ít đẻ thưa
Vợ tôi sao cứ như vua trại gà
Vợ người những phấn cùng hoa
Vợ tôi ủ rũ như ma đội mồ
Vợ tôi sao cứ như vua trại gà
Vợ người những phấn cùng hoa
Vợ tôi ủ rũ như ma đội mồ
Vợ người khuyến khích tấm chồng
Vợ tôi oán trách sao chồng ngu si
Vợ người tề chỉnh xiêm y
Vợ tôi đầy đủ xiêm y.." nhà nghèo "
Vợ tôi oán trách sao chồng ngu si
Vợ người tề chỉnh xiêm y
Vợ tôi đầy đủ xiêm y.." nhà nghèo "
Vợ người mua sắm lúc sale
Vợ tôi xả láng, master, visa
Vợ người nhỏ nhẹ nết na
Vợ tôi thủ thỉ : " chết cha nghe mày ...! "
Vợ tôi xả láng, master, visa
Vợ người nhỏ nhẹ nết na
Vợ tôi thủ thỉ : " chết cha nghe mày ...! "
Vợ người dịu dàng thướt tha
Vợ tôi đi đứng cột nhà rung rinh
Vợ người toàn bận đồ Zin
Vợ tôi thẩm mỹ.....mát in....đốc tờ !
Vợ tôi đi đứng cột nhà rung rinh
Vợ người toàn bận đồ Zin
Vợ tôi thẩm mỹ.....mát in....đốc tờ !
(sangkhoaivn.com)
Gái làng thích lấy chồng xa.
Thanh niên làng xóm dàn ra chặn đường.
Gậy đòn, gạch đá cứ tương.
Chú rể khó tránh bị thương khắp mình.
Đi đám cưới nghĩ mà kinh.
Có người chạy đến thưa trình Ủy ban.
Việc này giải quyết gian nan.
Những người gây chuyện ấy toàn bà con.
Lờ đi cho đám cưới tròn.
Răn đe cảnh báo chờ còn đám sau.
Cưới xin cứ nghĩ mà đau.
Gái làng giữ thế còn lâu có chồng.
Thanh niên làng xóm dàn ra chặn đường.
Gậy đòn, gạch đá cứ tương.
Chú rể khó tránh bị thương khắp mình.
Đi đám cưới nghĩ mà kinh.
Có người chạy đến thưa trình Ủy ban.
Việc này giải quyết gian nan.
Những người gây chuyện ấy toàn bà con.
Lờ đi cho đám cưới tròn.
Răn đe cảnh báo chờ còn đám sau.
Cưới xin cứ nghĩ mà đau.
Gái làng giữ thế còn lâu có chồng.
(sangkhoaivn.com)
1) Anh đi công tác ở Côn lôn
Nay về em gộp cái giỗ dồn
Mai kia mốt nọ về nơi đó
Em đã xin rồi miếng đất chôn.
*
2) Nhà bác Phan Trần lợp bằng tôn
Trời mưa tiếng đập rất là ồn
Trời nắng kinh hoàng ôi là nực
Chẳng khác nhà tù ở Côn lôn
*
3)Chẳng sợ làm thơ chữ cuối ồn
Khi nào lòng cảm thấy bôn chôn
Chỉ xin một chữ lờ (L) do dự
Lẹo lưỡi lo le ló lẹ khôn.
Khi nào lòng cảm thấy bôn chôn
Chỉ xin một chữ lờ (L) do dự
Lẹo lưỡi lo le ló lẹ khôn.
(sangkhoaivn.com)
Giá ơi thương lấy lương cùng !
Tuy rằng khác loại nhưng chung là tiền.
Thương nhau lương giá đi liền
Ghét nhau lương giá hai miền xa xôi.
Gió đưa cái giá về trời,
Cho lương ở lại chịu nhiều đắng cay.
Giá ơi ta bảo giá này:
Giá lên nhanh quá có ngày…chết lương.
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Đồng lương vật giá phải thương nhau cùng.
Người ta đi cấy lấy công,
Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề
Trông cho vật giá…rẻ rề,
Lương tăng vùn vụt là mê lắm rồi.
Bắc thang lên hỏi ông trời
Giá lương như thế, dân thời sống sao?
Ông trời ổng biểu kệ tao,
Mày đi hỏi sếp chứ tao biết giề!
Tuy rằng khác loại nhưng chung là tiền.
Thương nhau lương giá đi liền
Ghét nhau lương giá hai miền xa xôi.
Gió đưa cái giá về trời,
Cho lương ở lại chịu nhiều đắng cay.
Giá ơi ta bảo giá này:
Giá lên nhanh quá có ngày…chết lương.
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Đồng lương vật giá phải thương nhau cùng.
Người ta đi cấy lấy công,
Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề
Trông cho vật giá…rẻ rề,
Lương tăng vùn vụt là mê lắm rồi.
Bắc thang lên hỏi ông trời
Giá lương như thế, dân thời sống sao?
Ông trời ổng biểu kệ tao,
Mày đi hỏi sếp chứ tao biết giề!
(sangkhoaivn.com)
Trai độc thân chưa một lần bỏ dzợ...
Tìm bạn đời để trao đổi dzăn thơ,
Nếu hợp nhãn sẽ tiến tới ... hổng chờ
Xin thành thực, đừng làm tui ... đau khổ
Vì ... bởi Tối hôm qua nghe mẹ già than thở
"Từng tuổi nầy mà chưa có con dâu
Lỡ mai đây khi mỏi gối bạc đầu
Không cháu nội thiệt tuổi già quạnh quẽ"
Thấy mẹ buồn, lòng anh đau như xé
Nên quyết lòng đi kiếm "ghệ" mau mau
Liều thân trai ở giữa chốn vàng thau
Mười hai bến nước, trong nhờ, đục .. CHẠY...
Anh giỡn thôi mà, em đừng áy náy
Anh rất ga-lăng, tử tế, đàng hoàng
Hồi xa xưa cũng có lúc đi hoang
Giờ tu tỉnh, ăn chay ... nhưng ngủ MẶN
Tìm bạn đời để trao đổi dzăn thơ,
Nếu hợp nhãn sẽ tiến tới ... hổng chờ
Xin thành thực, đừng làm tui ... đau khổ
Vì ... bởi Tối hôm qua nghe mẹ già than thở
"Từng tuổi nầy mà chưa có con dâu
Lỡ mai đây khi mỏi gối bạc đầu
Không cháu nội thiệt tuổi già quạnh quẽ"
Thấy mẹ buồn, lòng anh đau như xé
Nên quyết lòng đi kiếm "ghệ" mau mau
Liều thân trai ở giữa chốn vàng thau
Mười hai bến nước, trong nhờ, đục .. CHẠY...
Anh giỡn thôi mà, em đừng áy náy
Anh rất ga-lăng, tử tế, đàng hoàng
Hồi xa xưa cũng có lúc đi hoang
Giờ tu tỉnh, ăn chay ... nhưng ngủ MẶN
(sangkhoaivn.com)
Hôm nay đám cưới của em
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re
Tám giờ có 1 chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh
Mẹ em la ó thất thanh
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm
Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thành ra mới biết đứa nào cô dâu
Chín giờ khách khứa đã bâu
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem
Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con
Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
Cô dê chú rẩu thì đần mặt ra
Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau
Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn)
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống kệ cha chúng mày
Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây
Cô dâu hỏi nhỏ : vàng tây?
Chú rể quắc mắt : tây thế quái nào?
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào
Em an tâm nhớn, Thôi, vào thắp hương.
Cả 2 đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn
Cô dâu cũng có vẻ buồn
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, cộc đầu vào xe
Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện : đã về đến nơi
Bố em thở hắt một hơi
Thế là cục nợ có nơi rước rồi.
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re
Tám giờ có 1 chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh
Mẹ em la ó thất thanh
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm
Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thành ra mới biết đứa nào cô dâu
Chín giờ khách khứa đã bâu
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem
Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con
Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
Cô dê chú rẩu thì đần mặt ra
Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau
Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn)
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống kệ cha chúng mày
Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây
Cô dâu hỏi nhỏ : vàng tây?
Chú rể quắc mắt : tây thế quái nào?
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào
Em an tâm nhớn, Thôi, vào thắp hương.
Cả 2 đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn
Cô dâu cũng có vẻ buồn
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, cộc đầu vào xe
Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện : đã về đến nơi
Bố em thở hắt một hơi
Thế là cục nợ có nơi rước rồi.
(sangkhoaivn.com)
Vần "ôn" thật khó làm thơ
Vậy nên ta muốn thử qua vần "ồn"
Các ông xướng họa vần "ồn"
Mấy cô sợ quá vãi hồn chạy re
Vần "ồn" dễ xướng khó nghe
Kẻ khen xướng tới, người chê xướng lùi
Xướng vô thì thấy vui vui
Ra rồi họa lại tới lui mặc lòng
Xướng ngang họa dọc lòng vòng
Cứ như một khối bòng bong rối bời…
Vần "ồn" ta xướng thử chơi
Xướng lên thấy khoái hơn mười vần "ôn"!…
****
Thi ca sướng hoạ cái vần ồn
Làm cho thi sĩ dạ bồn chồn
Vung bút toé tung mà ..ngượng nghịu
Ai không phạm huý kẻ đó khôn.
(sangkhoaivn.com)
Đường Tăng ghé trạm đổ xăng
Bà kia nói giá tăng rồi em ơi
Ngộ Không tưởng bả nói chơi
Nên bay lên hỏi ông trời xem sao
Trên trời lạm phát càng cao
...Giá xăng dưới đấy làm sao cao bằng
Ngộ không chẳng nói chẳng rằng
Đập cho một phát răng văng khỏi mồm
Tụi tao khố rách áo ôm
Tây Du còn phải xe ôm mỗi ngày
Xăng mà tăng giá thế này
Tao đi về núi, kinh mày lấy đi
Bà kia nói giá tăng rồi em ơi
Ngộ Không tưởng bả nói chơi
Nên bay lên hỏi ông trời xem sao
Trên trời lạm phát càng cao
...Giá xăng dưới đấy làm sao cao bằng
Ngộ không chẳng nói chẳng rằng
Đập cho một phát răng văng khỏi mồm
Tụi tao khố rách áo ôm
Tây Du còn phải xe ôm mỗi ngày
Xăng mà tăng giá thế này
Tao đi về núi, kinh mày lấy đi
(sangkhoaivn.com)
Ở dưới bầu trời này,
Mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời :
Một thời để chào đời, một thời để lìa thế ;
Một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây ;
Một thời để giết chết, một thời để chữa lành ;
Một thời để phá đổ, một thời để xây dựng ;
Một thời để khóc lóc, một thời để vui cười ;
Một thời để than vãn, một thời để múa nhảy ;
Một thời để quăng đá, một thời để lượm đá ;
Một thời để ôm hôn, một thời để tránh hôn ;
Một thời để tìm kiếm, một thời để đánh mất ;
Một thời để giữ lại, một thời để vất đi ;
Một thời để xé rách, một thời để vá khâu ;
Một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng ;
Một thời để yêu thương, một thời để thù ghét ;
Một thời để gây chiến, một thời để làm hòa.
Mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời :
Một thời để chào đời, một thời để lìa thế ;
Một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây ;
Một thời để giết chết, một thời để chữa lành ;
Một thời để phá đổ, một thời để xây dựng ;
Một thời để khóc lóc, một thời để vui cười ;
Một thời để than vãn, một thời để múa nhảy ;
Một thời để quăng đá, một thời để lượm đá ;
Một thời để ôm hôn, một thời để tránh hôn ;
Một thời để tìm kiếm, một thời để đánh mất ;
Một thời để giữ lại, một thời để vất đi ;
Một thời để xé rách, một thời để vá khâu ;
Một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng ;
Một thời để yêu thương, một thời để thù ghét ;
Một thời để gây chiến, một thời để làm hòa.
(sangkhoaivn.com)
Nghe vẻ nghe ve.
Nghe vè con gái .
Suốt ngày lải nhải.
Liên khúc tình yêu.
Để rồi chiều chiều.
Tụm năm tụm bảy.
Anh này hết xảy.
Anh kia dễ thương.
Nghe vẻ nghe ve.
Tiếp vè con gái .
Tự nhận xinh gái.
Suốt ngày Phấn son.
Lưỡi thì bonbon.
Cái mồm ko nghỉ.
Những cô xấu xí.
Vẫn nhận là xinh.
Người to chình ình.
Vẫn cho eo đẹp.
Người mà dẹp lép.
Lại bảo Giữ eo.
Bảo đi vớt bèo.
Thì kêu đau cổ.
Bảo đi nhổ cỏ.
Thì bảo đau tay.
Đi chơi suốt ngày.
Làm gì biết mệt !
Óc thì đặc sệt .
Vẫn nhận thông minh.
Qua 5 mối tình .
Vẫn cho là ít.
Người như quả mít.
Quà vặt ko tha.
Quen ngồi la cà .
Hàng này quán nọ.
Ăn nhiều to sọ.
Được ích gì đâu .
Nói lắm đau đầu.
Ko thèm nó
Nghe vè con gái .
Suốt ngày lải nhải.
Liên khúc tình yêu.
Để rồi chiều chiều.
Tụm năm tụm bảy.
Anh này hết xảy.
Anh kia dễ thương.
Nghe vẻ nghe ve.
Tiếp vè con gái .
Tự nhận xinh gái.
Suốt ngày Phấn son.
Lưỡi thì bonbon.
Cái mồm ko nghỉ.
Những cô xấu xí.
Vẫn nhận là xinh.
Người to chình ình.
Vẫn cho eo đẹp.
Người mà dẹp lép.
Lại bảo Giữ eo.
Bảo đi vớt bèo.
Thì kêu đau cổ.
Bảo đi nhổ cỏ.
Thì bảo đau tay.
Đi chơi suốt ngày.
Làm gì biết mệt !
Óc thì đặc sệt .
Vẫn nhận thông minh.
Qua 5 mối tình .
Vẫn cho là ít.
Người như quả mít.
Quà vặt ko tha.
Quen ngồi la cà .
Hàng này quán nọ.
Ăn nhiều to sọ.
Được ích gì đâu .
Nói lắm đau đầu.
Ko thèm nó
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)