Ảnh va trinh
Hiển thị các bài đăng có nhãn va trinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn va trinh. Hiển thị tất cả bài đăng
(sangkhoaivn.com) Dù biết tôi 'còn trinh' và anh ta chính là người đã phá đi cái màng trinh nhân tạo ấy nhưng anh ta vẫn nghi ngờ tôi vì tôi ‘biết’ quá nhiều.
Đàn ông giàu thường thích vợ còn trinh, họ tự cho mình cái quyền ấy vì họ có tiền. Họ chỉ đứng yên, không cần tán tỉnh cũng có rất nhiều cô gái ngã vào lòng họ. Nhưng không phải trong số những người con gái đó, họ có thể dễ dàng kiếm được một cô gái còn trong trắng. Thế nên, chắc chắn là họ sẽ thử, sẽ tìm kiếm cho tới khi nào thấy thì thôi.
Thế đấy, đàn ông cứ tha hồ chơi bời, số cô gái mà những người đàn ông giàu có qua đêm phải đếm trên 10 đầu ngón tay, thậm chí là đốt tay, thế nhưng họ vẫn muốn vợ mình chưa từng với ai.
Thế mới nói người giàu có quyền. Dù biết rõ sự bất công nhưng nhiều cô gái vẫn lao vào vì họ chỉ cần tiền, hy vọng một cuộc sống vương giả. Nhưng không phải ai cũng làm được điều đó vì họ không thể đủ tiêu chí, nhất là cái màng trinh mỏng manh kia họ đã dại dột hiến dâng cho một gã nào khác. Thế nên, việc quan trọng và trước mắt là phải làm sao yêu được chàng giàu mà vẫn còn trinh.
Ảnh minh họa
Tôi cũng vậy, cũng hy vọng có một cuộc sống giàu có, sung túc, điều đó với tôi không có gì là sai. Phụ nữ có quyền đòi hỏi, có quyền tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc. Chia tay mối tình đầu sau bao nhiêu thăng trầm cảm xúc, hạnh phúc thì ít mà đau khổ thì nhiều, tôi chấp nhận tất cả những tổn thương trong tình yêu, bởi khi yêu là phải chấp nhận.
Nhưng dường như, tôi đã trở nên vô cảm với đàn ông, không còn muốn lãng mạn, không còn muốn bay bổng và tìm kiếm những điều khác lạ nữa. Tôi đã đủ lớn và chín chắn để tìm một mái ấm, tìm cho mình một người có thể nương tựa. Thế nên, tôi muốn lấy chồng giàu. Nhưng việc trước mắt là tôi phải khiến cho anh ta tin mình còn trinh. Người giàu sẽ chẳng chịu chấp nhận một cô gái không còn trinh tiết bởi họ có quá nhiều lựa chọn.
Tôi liều mình đi vá trinh với hy vọng lấy được một người chồng giàu có. Với tôi, tình yêu chẳng còn ý nghĩa nữa, mục đích của tôi là lấy chồng đại gia, lấy chồng rồi sẽ yêu. Tôi đã tìm mọi cách để tỏ ra ngây thơ, trong sáng trong mắt anh ta. Nhưng dường như mọi sự cố gắng của tôi đã vô nghĩa. Hoặc là anh ta nhận ra tôi từng dâng hiến, hoặc là anh ta nghi ngờ những người con gái yêu anh ta nhanh chóng, hay anh ta đã có quá nhiều người xinh đẹp hơn tôi.
Dù biết tôi còn trinh và anh ta chính là người đã phá đi cái màng trinh nhân tạo ấy nhưng anh ta vẫn nghi ngờ vì tôi ‘biết’ quá nhiều, theo như lời anh ta nói. Một người con gái chưa từng làm "chuyện ấy" sẽ khó lòng biết được những điều giống như tôi. Dường như, túi tiền của mình đã khiến anh ta cảnh giác hơn rất nhiều, anh ta sợ bị lừa nên đã từ bỏ tôi sau vài lần yêu đương và cho tôi một số của cải vật chất cần thiết coi như quà bù đắp.
Cuộc sống trớ trêu vậy sao? Tôi chỉ muốn có chốn nương thân, muốn được trở lại là chính mình, muốn có một mái ấm, không phải lo cơm áo gạo tiền, vậy mà cũng không được. Tôi đau lòng lắm, có lẽ đó là cái giá phải trả cho những người tham giàu. Nhưng suy cho cùng, tôi có làm gì thái quá. Mới một lần phạm lỗi rồi muốn sửa sai, vậy mà cũng không được sao?
Tôi đọc được trong mắt chồng mình sự hả hê và hãnh diện nhiều lắm.
Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng mọi chuyện cũng đã êm xuôi. Tôi đang có một mái ấm mà nhiều người nhìn vào phải ngưỡng mộ. Chồng tôi yêu thương và chiều chuộng tôi hết mực. Điều đó hẳn không phải ai cũng có được, nhất là với những cô gái đã từng dại dột đánh mất đi sự trong trắng trước khi tới với chồng. Nhưng tôi lại làm được điều ấy. Tôi cho rằng việc đi vá trinh là quyết đinh sáng suốt nhất cuộc đời tôi.
Tôi là một người phụ nữ thẳng thắn. Bởi thế tôi không giấu giếm chuyện mình đã từng có một vài mối tình trước khi đến với chồng. Trong những cuộc tình đó, tôi đã từng đi quá giới hạn với hai người. Tất nhiên, cả hai trong số họ không ai đồng hành với tôi suốt cả cuộc đời.
Khi tôi quen và yêu chồng tôi bây giờ, những cử chỉ, dáng điệu của anh ấy cho tôi thấy rằng anh là một người khá gia trưởng và có phần phong kiến. Bởi thế tôi thực sự lo sợ chuyện mình không còn trong trắng sẽ là một sự đả kích lớn với anh. Tôi thấy anh là một người tốt, yêu thương tôi nhưng có lẽ anh sẽ không thể nào chấp nhận được sự việc tôi đã không còn trong trắng, mà tôi thì lại không muốn mất một người chồng tốt như anh.
Sau một thời gian dài suy đi tính lại, tôi quyết định đi vá trinh để xóa sạch đi những gì mà cuộc sống trước đó tôi đã làm. Mọi chuyện thật quá đơn giản.
Đêm tân hôn, nhìn thấy những giọt máu trên tấm ga trải giường, tôi đọc được trong mắt chồng mình sự hả hê và hãnh diện nhiều lắm. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng mọi chuyện cũng đã êm xuôi. Cho tới giờ, tất cả mọi điều mãi mãi là bí mật. Với chồng, tôi vẫn là một người phụ nữ thuần khiết, trong trắng đến vô ngần.
Cho tới hôm qua, cô em gái của tôi chạy đến bên tôi khóc lóc. Nó thú nhận với tôi rằng giờ đây nó đang yêu say đắm một người đàn ông và có ý định tiến tới hôn nhân với anh ta. Chỉ có điều, em tôi sợ anh ta sẽ không chấp nhận nó bởi nó đã trót "đánh mất" với người tình trước. Một lần nữa, quá khứ lặp lại trong mắt tôi. Tôi không trách cứ em mà thay vào đó là tìm cách chỉ cho em hướng giải quyết.
Tôi mách cho em cách thức tôi từng làm nhưng nó nhìn tôi đầy ngạc nhiên xen lẫn sự thất vọng. Theo quan điểm của em tôi, hành động đó là đáng xấu hổ nếu không muốn nói là vô liêm sỉ. Nó cho rằng dám làm thì phải dám chịu, không nên lừa dối như thế. Nếu làm vậy sẽ phải tự dằn vặt về bản thân mình rất nhiều. Điều mà nó muốn làm là thú thật mọi chuyện với người đàn ông đó cho dù có thể sẽ bị anh ta bỏ rơi.
Tôi đã phân tích cho em gái rất nhiều rằng ai cũng có sai lầm và điều quan trọng là biết sửa sai. Nếu không còn trong trắng là một sai lầm thì việc đi vá trinh đó chính là sửa sai. Điều quan trọng là khi về làm vợ, mình sống tốt với chồng là được, đâu có phải nhất thiết thú nhận mọi chuyện mới chứng tỏ tình yêu chân thành và là người có lòng tự trọng.
Tôi và em gái tôi đã tranh luận rất nhiều và nó dường như vẫn không muốn làm theo ý tôi. Tôi hoàn toàn không muốn em gái mình thú nhận mọi việc bởi người đàn ông mà nó đang yêu bây giờ là môt người rất tốt, có kinh tế khá giả, lại yêu thương em tôi thật lòng. Nếu em gái tôi nói rõ mọi việc và anh ta chia tay thì thực sự là một mất mát lớn.
Tôi không biết phải làm thế nào để thuyết phục, ngăn cảm em gái mình đừng thú nhận mọi việc mà hãy đi vá trinh. Như thế mọi việc sẽ đơn giản hơn rất nhiều và chắc chắn em tôi sẽ hạnh phúc như tôi lúc này.
Tôi là một người phụ nữ thẳng thắn. Bởi thế tôi không giấu giếm chuyện mình đã từng có một vài mối tình trước khi đến với chồng. Trong những cuộc tình đó, tôi đã từng đi quá giới hạn với hai người. Tất nhiên, cả hai trong số họ không ai đồng hành với tôi suốt cả cuộc đời.
Khi tôi quen và yêu chồng tôi bây giờ, những cử chỉ, dáng điệu của anh ấy cho tôi thấy rằng anh là một người khá gia trưởng và có phần phong kiến. Bởi thế tôi thực sự lo sợ chuyện mình không còn trong trắng sẽ là một sự đả kích lớn với anh. Tôi thấy anh là một người tốt, yêu thương tôi nhưng có lẽ anh sẽ không thể nào chấp nhận được sự việc tôi đã không còn trong trắng, mà tôi thì lại không muốn mất một người chồng tốt như anh.
Sau một thời gian dài suy đi tính lại, tôi quyết định đi vá trinh để xóa sạch đi những gì mà cuộc sống trước đó tôi đã làm. Mọi chuyện thật quá đơn giản.
Đêm tân hôn, nhìn thấy những giọt máu trên tấm ga trải giường, tôi đọc được trong mắt chồng mình sự hả hê và hãnh diện nhiều lắm. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng mọi chuyện cũng đã êm xuôi. Cho tới giờ, tất cả mọi điều mãi mãi là bí mật. Với chồng, tôi vẫn là một người phụ nữ thuần khiết, trong trắng đến vô ngần.
Tôi cho rằng việc đi vá trinh là quyết đinh sáng suốt nhất cuộc đời tôi (Ảnh minh họa)
Tôi cảm thấy hạnh phúc khi mình đã có một quyết định đúng đắn. Nếu ngày đó tôi nói ra sự thật, có thể anh sẽ rời xa tôi hoặc nếu có tha thứ thì nó cũng sẽ là sự dày vò lớn đối với anh, điều ấy còn tàn nhẫn hơn gấp bội sự nói dối này. Tôi nói dối để sống bên anh trọn đời, điều đó có gì sai trái đâu nếu không muốn nói đó là một quyết định đúng đắn.Cho tới hôm qua, cô em gái của tôi chạy đến bên tôi khóc lóc. Nó thú nhận với tôi rằng giờ đây nó đang yêu say đắm một người đàn ông và có ý định tiến tới hôn nhân với anh ta. Chỉ có điều, em tôi sợ anh ta sẽ không chấp nhận nó bởi nó đã trót "đánh mất" với người tình trước. Một lần nữa, quá khứ lặp lại trong mắt tôi. Tôi không trách cứ em mà thay vào đó là tìm cách chỉ cho em hướng giải quyết.
Tôi mách cho em cách thức tôi từng làm nhưng nó nhìn tôi đầy ngạc nhiên xen lẫn sự thất vọng. Theo quan điểm của em tôi, hành động đó là đáng xấu hổ nếu không muốn nói là vô liêm sỉ. Nó cho rằng dám làm thì phải dám chịu, không nên lừa dối như thế. Nếu làm vậy sẽ phải tự dằn vặt về bản thân mình rất nhiều. Điều mà nó muốn làm là thú thật mọi chuyện với người đàn ông đó cho dù có thể sẽ bị anh ta bỏ rơi.
Tôi đã phân tích cho em gái rất nhiều rằng ai cũng có sai lầm và điều quan trọng là biết sửa sai. Nếu không còn trong trắng là một sai lầm thì việc đi vá trinh đó chính là sửa sai. Điều quan trọng là khi về làm vợ, mình sống tốt với chồng là được, đâu có phải nhất thiết thú nhận mọi chuyện mới chứng tỏ tình yêu chân thành và là người có lòng tự trọng.
Tôi và em gái tôi đã tranh luận rất nhiều và nó dường như vẫn không muốn làm theo ý tôi. Tôi hoàn toàn không muốn em gái mình thú nhận mọi việc bởi người đàn ông mà nó đang yêu bây giờ là môt người rất tốt, có kinh tế khá giả, lại yêu thương em tôi thật lòng. Nếu em gái tôi nói rõ mọi việc và anh ta chia tay thì thực sự là một mất mát lớn.
Tôi không biết phải làm thế nào để thuyết phục, ngăn cảm em gái mình đừng thú nhận mọi việc mà hãy đi vá trinh. Như thế mọi việc sẽ đơn giản hơn rất nhiều và chắc chắn em tôi sẽ hạnh phúc như tôi lúc này.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)