vào lúc
“Ba năm biết nói gì đây với cô bạn ngồi cạnh bên mình, ba năm có quá nhiều thứ để nói nhưng cầm bút lên sao thấy ngậm ngùi…”- đó là lời của bạn trong cuốn lưu bút nhỏ của tôi. Đọng lại trong lưu bút là chút tình đậm đà của người bạn đồng cảnh ngộ.

Sẽ không có sự gắn bó suốt ba năm như vậy nếu không có những lần cùng nhau đạp xe đi học thêm và cùng nhau vượt qua những khó khăn. Để có một tình bạn chân thành và sâu sắc đến như vậy không ai cũng có được.

Mỗi khi cơn gió chiều thoáng nhẹ trên tóc, tôi chợt nhớ những buổi chiều ngày xưa. Những buổi chiều trên con đường đất đỏ quen thuộc trở về quê sau một tuần học căng thẳng, hai đứa thong thả trên chiếc xe đạp cũ gắn bó suốt mấy năm trời.  Nói sao cho hết tình cảm bạn bè của ba năm học, tôi và bạn, bạn và tôi trải qua những cảnh ngộ dường như chỉ có hai đứa mỗi hiểu và cảm thông, những điều mà ít ai nghĩ đến. Hai đứa học trò nghèo và những nỗi niềm không tên để từ đó dệt nên một tình bạn không phai trong tim mỗi người.

Trần Thị Bích Liên

Like haivl trên Facebook để được cười nhiều hơn nhé ^^

Bình luận Báo cáo vi phạm

Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX