vào lúc
Trường xưa dấu yêu Bốn năm được trở về với trường xưa và bốn năm không khỏi khắc khoải với những hình ảnh đẹp của thời học sinh. Ngần ấy thời gian cũng đủ để nói lên tất cả rằng quá khứ của thời học sinh trong nó là một miền ký ức xanh thật đẹp. Chỉ đơn giản là tà áo trắng trong veo và mượt mà nhưng đó là hình ảnh khó có thể quên được. Bây giờ vẫn mong đực một ngày nào trở lại được tay trong tay xúng xính trong tà áo dài trắng tinh khôi nô đùa cùng bạn bè trang lứa. Và vẫn những tiếng ve nghe não lòng cứ trôi đi trong gió, biết sẽ chẳng thể nào tìm lại được một lần như vậy nhưng trong sâu thẳm vẫn luôn đau đau hình ảnh về trường xưa.

Giờ đây khi đứng trước ngôi trường cũ, cảm giác khác lạ lắm, người cũ đâu rồi, chỉ còn một mình dứng đó, kỷ niệm lại hiện về- miên man, sâu lắng. Lắng nghe tiếng ve kêu trong gió, tiếng lá rơi xào xạc dưới đám cỏ xanh, lòng nhẹ nhàng đến khôn tả. Cũng mấy năm về trước, ngồi đây nhưng tâm trạng lắng lo và nghẹn ngào. Ngồi đây để có được những phút giây hiếm hoi cảm nhận được những gì đang đổi thay và thay đổi bên mái trường xưa yêu dấu…

Trần Thị Bích Liên

Like haivl trên Facebook để được cười nhiều hơn nhé ^^

Bình luận Báo cáo vi phạm

Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX